Cô làm sao mà ngờ được mình lại gặp ma cơ chứ, thật là đáng sợ… Hu hu hu…
Thức ăn đã trôi hết xuống bụng mà cô còn chẳng nhận ra bát cơm của mình đã trống không tự bao giờ.
“Cô không cần phải sợ hãi thế đâu, nơi này không có mấy thứ không sạch sẽ đó đâu, đã mời đại sư đến làm phép cả rồi.” Sư Chi Phó thấy cô vẫn cứ run cầm cập không ngừng, liền dịu dàng an ủi.
“Tôi sợ lắm…” Vu Mông Mông buông bát đũa, ôm chặt lấy cánh tay, cả người co rụt lại thành một cục. Cô thật sự rất muốn khóc.
Trong đôi mắt sáng ngời lệ quang lấp lánh, Sư Chi Phó sững người, còn Nhậm Thành thì hoàn toàn không để ý đến cô.
Quá dọa người, sao cô lại có thể nhìn thấy ma chứ? Rõ ràng kiếp trước cô đâu có thấy mấy thứ này… Nguyên chủ cũng không thấy, sao vừa xuyên vào thân xác này lại nhìn thấy được?
Chẳng lẽ là vì cô đã từng chết một lần chăng? Rất có khả năng đó. Vu Mông Mông ngồi trên ghế ăn không nói lời nào, đờ người ra phát ngốc.
Hai người đối diện đều cho rằng cô có phải đã bị dọa cho ngốc luôn rồi không: “Mông Mông, cô không sao chứ?”
Vu Mông Mông bị giọng nói đột ngột của anh làm cho giật nảy mình.
“Tôi không sao, chỉ là sợ thôi…” Vu Mông Mông bỏ hẳn cái vẻ lém lỉnh, tò mò dò xét thường ngày, hiện giờ thần sắc uể oải khiến bọn họ còn thấy đôi chút không quen.
Nhậm Thành chỉ nhìn cô vài cái rồi rời bàn, Sư Chi Phó với thân phận bạch liên hoa trà xanh hệ nam, đương nhiên vẫn luôn ở lại an ủi cô.
Vu Mông Mông đến cả việc đi tắm cũng lo sợ nơm nớp, chỉ cần có một chút động tĩnh nhỏ thôi cô cũng sợ đến mức không chịu nổi. Cô trừng lớn mắt, không có lấy một chút cảm giác an toàn, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ…
Thật sự không nhịn được nữa, nằm trên giường cứ hễ nhắm mắt lại là trong đầu toàn hiện ra mấy con ma mình nhìn thấy ban ngày…
Trong khoảnh khắc, cô cảm giác như quanh giường đang có ai đó nhìn chằm chằm mình, lông tơ dựng đứng cả người, da đầu như muốn nổ tung.
Cô không dám mở mắt, quờ quạng bật đèn rồi ngồi dậy dựa vào đầu giường, thần hồn nát thần tính nhìn quanh quất trái phải. Cứ thế này thì đêm nay chắc chắn cô không cần ngủ nghê gì nữa luôn quá.
Vách ngăn bên cạnh lại không có người, căn nhà này quá lớn, phải đi một đoạn xa mới tới phòng Sư Chi Phó, qua tiếp nữa mới là phòng Nhậm Thành.
Nghĩ đến việc phải cách xa thế mới có người, cô càng sợ hơn. Một khi con người ta đã sợ thì chẳng còn màng đến gì nữa, cô chỉ khao khát có người ở bên cạnh mình ngay lúc này.
Cô vội vàng vơ đại một hai chiếc quần áo khoác lên người, hấp tấp đi ra cửa. Không biết có phải do tâm lý hay không, lúc đóng cửa tắt đèn, cô nhìn rõ ràng ngoài cửa sổ có một bóng người…
Tức khắc cô nghẹn họng vì sợ, nhanh chóng đóng sầm cửa lại, chạy đến trước một căn phòng, ôm lấy trái tim đang đập loạn mà gõ cửa.
Gõ vài tiếng mới có tiếng bước chân vọng lại, cửa mở ra.
“Anh Phó… ạch…” Vu Mông Mông nhìn Nhậm Thành đang tỏa ra hàn khí đầy mình, nuốt nước miếng một cái. Cô nhớ rõ đây là phòng Sư Chi Phó cơ mà…
Nhậm Thành khoanh tay nhìn cô đầy hài hước, ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng: cô đang công khai quyến rũ anh.
“Ngại quá Nhậm tổng, tôi cứ tưởng phòng này là của anh Phó. Quấy rầy anh rồi, anh mau vào trong nghỉ ngơi đi ạ.”
Vu Mông Mông gượng gạo nở nụ cười, vội xua tay ra hiệu mời anh vào.
“Tìm cậu ta làm gì?”
“Dạ? Tôi… tôi thực sự rất sợ, muốn xem thử liệu có thể ngủ tạm một đêm trên sofa phòng anh ấy không.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Nhậm Thành liền trở nên cổ quái, Vu Mông Mông lại tưởng anh đang ghen.
“Tôi không có ý gì khác đâu, thật sự là sợ quá rồi, tôi không dám về phòng nữa. Vừa nãy lúc tắt đèn đóng cửa đi ra, ngoài cửa sổ có bóng đen…” Nói đến đây, Vu Mông Mông sợ đến mức mắt rơm rớm. Thứ này thật sự quá đáng sợ, cô chẳng sợ gì, chỉ sợ mỗi ma…
Nhậm Thành vốn tưởng cô muốn quyến rũ mình không thành nên mới xoay sang mồi chài Sư Chi Phó, định bụng sẽ mỉa mai cô vài câu. Thế nhưng nhìn trạng thái tinh thần khác hẳn mọi khi, ngay cả bả vai cũng run rẩy co rụt lại, dường như cô bị dọa sợ thật sự.
Thế là trước khi đi ngủ, Sư Chi Phó bị gọi ra ngoài. Anh bước đến phòng khách thì thấy Vu Mông Mông đang ngồi bất an trên ghế, mãi đến khi ngẩng đầu thấy anh xuất hiện, ánh mắt cô mới bừng sáng.
Cảm giác bị ỷ lại một cách kỳ lạ này đã làm vơi bớt phần nào sự nóng nảy, nham hiểm sâu trong lòng Sư Chi Phó.
“Mông Mông, cô sao vậy?” Anh cố ý hạ thấp giọng, như thể sợ làm cô giật mình.
“Anh Phó, tôi sợ lắm, đêm nay tôi ngủ cùng anh có được không? Vừa nãy tôi lại thấy bóng đen ở ngoài cửa sổ phòng mình…”
Nắm chặt lấy cánh tay Sư Chi Phó, cô vừa nói vừa mếu máo, nước mắt rơi lã chã. Cô thật sự rất sợ, cực kỳ đáng sợ…
Sư Chi Phó không ngờ cô lại hoảng loạn đến mức này, càng không ngờ cô còn muốn ngủ cùng anh.
“Cô nín khóc trước đã.” Thấy cô cứ quẹt nước mắt nước mũi vào người mình, lòng thương xót trong anh tan biến sạch sành sanh. Cơn sạch sẽ nổi lên, Sư Chi Phó dứt khoát đẩy cô ra.
“Nhậm tổng gọi tôi ra cũng là vì chuyện của Mông Mông sao?” Sư Chi Phó thấy Vu Mông Mông bám dai không buông, chỉ đành nhíu mày chán ghét để mặc cô nắm lấy.
“Ừ, cô ta thế này thì phải tính cách thôi.” Nhậm Thành thấy người phụ nữ này thật phiền phức, phải giải quyết nhanh, nếu không cô ta cứ nhảy nhót trước mặt cũng rất đau đầu.
Vu Mông Mông vẫn chưa biết mình bị người ta ghét bỏ như vậy, cô chỉ muốn dính chặt lấy cánh tay Sư Chi Phó không buông, dù sao mọi người đều là “con gái”, có gì mà phải tránh hiềm nghi chứ.
Sư Chi Phó lộ vẻ kinh ngạc, dường như đang tò mò vì sao cô lại dám tin tưởng anh, còn đòi ngủ cùng anh… Nếu bảo đây không phải là quyến rũ thì chắc chẳng ai tin.
“Anh có đề nghị gì không?”
Tay Nhậm Thành gõ theo nhịp lên ghế sofa: “Cô ta đã muốn ngủ cùng cậu thì cứ để cô ta ngủ sofa đi, sofa phòng cậu cũng đủ lớn mà.”
Anh liếc nhìn dáng người Vu Mông Mông, ngoại trừ những chỗ cần lớn thì rất lớn, còn lại đều khá gầy.
Vu Mông Mông đang treo trên tay Sư Chi Phó cũng nghe thấy đề nghị của Nhậm Thành, cô liên tục gật đầu vì sợ Sư Chi Phó từ chối, cô chẳng còn gan đâu mà quay về phòng ngủ một mình nữa…
Đối mặt với đôi mắt ngấn nước đầy vẻ khẩn cầu của Vu Mông Mông, lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng anh đành thốt ra một chữ: “Được.”
Thấy mục đích đã đạt được, Vu Mông Mông mới buông tay ra. Cô không muốn phải ở một mình trong không gian rộng lớn như vậy nữa…
“Sao cô không tìm Nhậm tổng?” Sư Chi Phó không nén nổi tò mò.
Nhậm Thành cũng đưa mắt nhìn sang, có vẻ cũng muốn biết lý do. Nhưng Vu Mông Mông vốn dĩ vô tư, cảm giác an toàn vừa tăng lên là cô lại bắt đầu “bay bổng”.
“Nhậm tổng là đàn ông, đương nhiên không thể tìm rồi.” Cô buột miệng nói một câu không đầu không đuôi.
Câu nói này khiến cả hai người đàn ông đổi sắc mặt cùng lúc. Nhậm Thành nhìn sâu vào Sư Chi Phó một lần nữa, nhớ lại dáng vẻ âm nhu thường ngày của anh ta… hoàn toàn khớp với hình ảnh một người đồng tính.
Sư Chi Phó nhận ra ánh nhìn dò xét quái dị của Nhậm Thành, khuôn mặt tuấn tú tức đến xanh mét. Nhưng kẻ đầu sỏ vẫn chưa hề hay biết, vẫn ngốc nghếch cười với anh, khiến anh cảm thấy nụ cười đó như có ý mỉa mai.
“Nói vậy nghĩa là tôi không phải đàn ông sao?” Sư Chi Phó cười đầy âm trầm. Nếu cô không đưa ra được một lời giải thích hợp lý, anh không ngại bóp chết cô đâu!
Vu Mông Mông lúc này mới phản ứng lại, tự gõ vào đầu mình một cái: “Ngại quá, tôi không phải ý đó. Chỉ là… Nhậm tổng hung dữ quá, anh Phó dịu dàng hơn, lại biết quan tâm hỏi han nên cho tôi cảm giác an toàn hơn.”
Chủ yếu là vì tương lai anh ta sẽ trở thành số 0 (thụ), xét về tính chất thì chẳng khác phụ nữ là bao nên cô mới yên tâm. Còn Nhậm Thành là số 1 (công), là một người đàn ông đích thực.
Cô cũng không ngờ rằng, lúc này Sư Chi Phó vẫn còn là một trai thẳng không thể thẳng hơn, còn cách thời điểm trở thành số 0 một đoạn thời gian rất dài nữa.
“Cứ quyết định vậy nhé, hai người nghỉ ngơi sớm đi.” Nhậm Thành cũng chẳng buồn quan tâm, chuyện của họ có liên quan gì đến anh đâu.
Sau khi thấy Nhậm Thành về phòng, Sư Chi Phó nhìn sang Vu Mông Mông. Cô đang cười nịnh nọt với anh, nụ cười trông hơi… ngốc nghếch. Anh mặt không cảm xúc đứng dậy, mặc kệ Vu Mông Mông cứ như một kẻ thiểu năng lẽo đẽo đi theo sau.
Vu Mông Mông – người bị coi là thiểu năng – ngay khi Sư Chi Phó vừa quay lưng đi, cô liền làm vài cái mặt quỷ sau gáy anh.
Nhậm Thành vừa khuất mắt là cái tên này thay đổi thái độ ngay. Cái ánh mắt khinh bỉ vừa rồi tưởng cô không nhận ra chắc? Cô cứ thích bám lấy anh đấy, dù sao ngủ cùng một phòng, anh càng ghét cô càng tốt.
Trong lòng Vu Mông Mông nghĩ vậy nhưng không dám đắc tội thật, sợ chọc giận quá mức sẽ bị anh ta dùng kế xử đẹp thì lợi bất cập hại.
Bước vào phòng, phong cách thiết kế thanh lịch khiến Vu Mông Mông yên tâm hơn chút, ít nhất không phải kiểu đen trắng xám lạnh lẽo là được.
Ghế sofa rất lớn. Sau khi Sư Chi Phó đưa chăn cho Vu Mông Mông, anh cũng tắt đèn rồi lên giường ngủ.
Vu Mông Mông vốn có thói quen ngủ khỏa thân, đêm nay vì muốn ngủ ở phòng Sư Chi Phó nên mới mặc nội y. Cô đã đánh giá thấp thói quen hằng ngày của mình, ngủ chưa được bao lâu, cô đã vô thức cởi nội y ra.
Quần áo cũng bị cô ngủ đến mức cuộn lên tận bụng. Thói quen đạp chăn lại một lần nữa khiến cô phơi bày trước mắt Sư Chi Phó khi anh đang định dậy đi vệ sinh.
Trong bóng tối, đôi chân thon dài của Vu Mông Mông gác nghiêng xuống sàn sofa, chân kia co lên sát phía trong, tư thế hớ hênh, vạt áo cuộn cao lộ ra cảnh xuân… như đang dẫn dụ anh lại gần…
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 7](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)