Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 6
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 6

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1860 từ · 8 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 6

Cô kính nể mấy người đó đúng là bậc hảo hán. Vu Mông Mông rụt cái đầu nhỏ đang ló ra ngoài lại, sao mới đó đã không thấy bóng dáng đâu rồi, chắc là vẫn còn nể sợ Nhậm Thành lắm.

Cái tên Nhậm Thành này tính tình nóng nảy dễ cáu, ai mà không sợ vị thái tử gia này cơ chứ? Nhớ lại lúc nãy vừa bị Nhậm Thành mắng cho vuốt mặt không kịp, Vu Mông Mông tức đến đỏ cả tai, trừng mắt hậm hực ngồi xuống cạnh Sư Chi Phó.

“Đừng giận nữa, anh Thành… anh ấy cũng là lúc nóng giận lên đầu mới lỡ lời chỉ trích cô trước mặt mọi người như vậy thôi.” Sư Chi Phó lấy từ trong túi ra một cây kẹo mút đưa cho Vu Mông Mông.

“Ăn chút đồ ngọt cho tâm trạng tốt hơn nhé.”

Vu Mông Mông cảm động khôn xiết, nhận lấy cây kẹo từ tay Sư Chi Phó: “Cảm ơn anh, anh tốt quá…”

Có hơi trà xanh thật đấy, nhưng ít nhất vào lúc cô khó xử, anh không những không bỏ đá xuống giếng mà còn không ngừng an ủi cô.

“Không có gì đâu.” Sư Chi Phó đưa tay xoa xoa mái tóc suôn mượt của Vu Mông Mông, nụ cười ấm áp đến tận đáy lòng.

Vu Mông Mông ngậm cây kẹo anh cho, nở nụ cười rạng rỡ với anh. Thần sắc Sư Chi Phó bỗng khựng lại, không hiểu sao đột nhiên quay mặt đi chỗ khác.

Cô cũng chẳng để ý hành động hay biểu cảm đó của anh: “Anh Phó này, công ty của Nhậm tổng cũng không nghiêm ngặt như tôi tưởng đâu nhé, vẫn có mấy người dám làm trò mèo ngay dưới mí mắt anh ta kìa.”

Đã thế còn hung dữ với cô như vậy, tức chết đi được, vả lại cô đâu có cố ý dẫm vào chân anh ta đâu.

Sư Chi Phó lại quay sang nhìn cô: “Trò mèo gì cơ?”

Tập đoàn Nhậm Thị nổi tiếng là kỷ luật nghiêm minh, còn Nhậm Thành thì lừng danh nóng tính, chỉ cần anh xuất hiện là trong vòng bán kính 3 mét đều im phăng phắc, làm gì có chuyện dám làm trò mèo.

“Anh không thấy sao? Vừa nãy lúc đẩy cửa bước vào, tôi thấy mấy người ngồi vắt vẻo trên bàn họp, tôi vừa định nói gì đó thì anh đã kéo tôi đi mất rồi.”

Vu Mông Mông đầy vẻ bát quái ghé sát tai Sư Chi Phó. Hơi thở ấm áp của cô phả vào sau tai làm ánh mắt Sư Chi Phó bắt đầu trở nên khác lạ, hoàn toàn không tâm trí nào nghe cô đang nói gì.

“Vậy sao? Có chuyện đó thật à?” Sư Chi Phó vô thức đáp lệ một câu, ánh mắt dán chặt vào người cô, từ bờ môi hồng phấn, làn da mịn màng đến gò má ửng hồng vì phấn khích, mỗi khi cô mở miệng lại thấp thoáng thấy chiếc lưỡi nhỏ hồng nhạt…

Vu Mông Mông đúng là đồ ngốc, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt khác thường rõ rệt của anh, cứ thế liến thoắng không ngừng.

“Vừa rồi tôi ló đầu ra xem thì đã chẳng thấy tăm hơi đâu, xem ra vẫn còn sợ cái tên vương bát… Nhậm tổng…”

Câu cuối cùng cô lỡ nói hơi to một chút, sắc mặt Sư Chi Phó bỗng trở nên quái dị, anh nhìn về phía sau lưng cô.

Lúc này mà Vu Mông Mông còn không chú ý đến thì cô không phải là đồ ngốc nữa mà là người mù luôn rồi. Trong lòng có dự cảm chẳng lành, cô cứng nhắc quay đầu lại, quả nhiên…

“Nhậm tổng, anh… anh họp xong rồi ạ? Anh vất vả quá, tới đây, mau ngồi xuống đi, để tôi bóp vai ấn tay cho anh nhé…”

Vu Mông Mông nịnh nọt lấy lòng Nhậm Thành, anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo rồi sải bước rời khỏi phòng họp.

Sư Chi Phó và Vu Mông Mông vội vàng đuổi theo. Ngay khoảnh khắc ra khỏi phòng họp và đóng cửa lại, Vu Mông Mông liếc nhìn vào trong lần nữa, lại thấy mấy người đó đang ngồi trên bàn họp…

Lần này Vu Mông Mông cảm thấy kỳ quái thực sự, trong lòng hơi rợn tóc gáy, cô kéo kéo tay áo Sư Chi Phó.

“Vừa rồi tôi lại thấy nữa, mấy người đó cũng quá càn rỡ rồi đấy? Chân trước người ta vừa đi, chân sau họ đã leo lên bàn ngồi.” Cái bàn họp đó thơm tho lắm hay sao?

Sư Chi Phó bấy giờ mới chú ý đến việc cô lại nhắc đến đề tài này, anh nhìn cô bằng ánh mắt dò xét.

“Cô xác định là cô vừa nhìn thấy lần nữa chứ?”

“Thật mà, thật mà, vẫn là mấy người đó, ngay cả vị trí ngồi cũng y hệt, anh xem có nên báo cho Nhậm tổng biết không?”

Loại nhân viên này vẫn nên nhắc nhở anh ta một câu thì hơn? Dù sao cũng thấy rồi, nói một tiếng cũng chẳng mất gì.

Sư Chi Phó không trả lời cô nữa mà tiếp tục đi theo Nhậm Thành. Vu Mông Mông do dự một lát, cảm thấy mình hơi bao đồng, nghĩ vậy cô lại lắc đầu, thôi, đừng lo chuyện bao đồng của nhà giàu nữa.

Nhưng vừa bước vào văn phòng được vài phút, Sư Chi Phó đã lên tiếng: “Mông Mông nói thấy có mấy người ngồi trên bàn trong phòng họp.”

Đôi tay đang kéo ghế làm việc của Nhậm Thành khựng lại, anh ngước mắt nhìn Vu Mông Mông: “Vào lúc nào?”

“Lúc tôi vừa vào cửa ấy ạ. Đợi đến lúc bị Sư Chi Phó kéo vào văn phòng bên trong, tôi ló đầu ra nhìn lần nữa thì lại không thấy ai. Nhưng ngay lúc vừa ra khỏi phòng họp xong, tôi lại thấy…”

Cô chỉ cảm thấy rất kỳ lạ, sao lại có người thích ngồi trên bàn họp đến thế?

Thư ký đứng bên cạnh nghe xong đã bắt đầu ra tay kiểm tra camera giám sát. Ngay khi Vu Mông Mông vừa dứt lời, Nhậm Thành đã cắt ngang.

“Không cần tra nữa.” Nói xong, anh chẳng màng đến phản ứng của người khác, cầm chuột bấm vài cái để chuyển tiếp tài liệu cho ban quản lý, rồi đứng dậy đòi về biệt thự ngay lập tức.

Dù thư ký đã quen với tính khí thất thường của anh nhưng cũng nhất thời không phản ứng kịp, đây chẳng giống phong cách của Nhậm tổng chút nào…

Vu Mông Mông nghi hoặc nhìn anh, ý gì đây? Tại sao lại không tra nữa? Sai lầm như vậy mà cũng nhịn được sao? Hay đầu óc Nhậm Thành lại không bình thường rồi.

Khác với vẻ ngẩn ngơ của Vu Mông Mông, Sư Chi Phó đại khái đã đoán ra chuyện này là thế nào.

Vậy là về luôn sao? Còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi chút nào. Vu Mông Mông ai oán đi theo làm cái đuôi nhỏ, cảm giác như cưỡi ngựa xem hoa, huống hồ còn chẳng có hoa mà xem…

Xuống đến tầng hầm, Vu Mông Mông lại thấy bác bảo vệ đang tuần tra ở phía xa, xung quanh bác có 4-5 người cứ đi tới đi lui, nhưng bác bảo vệ vẫn coi như không thấy.

Bỗng nhiên vai bị vỗ một cái, Vu Mông Mông giật nảy mình: “Anh làm gì thế?”

Chẳng cần quay đầu cô cũng biết là cái tên Sư Chi Phó này, cô bực bội lườm anh một cái.

“Người dọa người mới dễ chết người đấy, anh biết không?” Cô ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình.

“Mọi người đang đợi cô kìa, một mình cô đứng đây nhìn cái gì mà nhập tâm thế?”

Sư Chi Phó nhìn theo hướng cô vừa nhìn, mày anh nhíu lại. Nơi cô đang nhìn chẳng có gì cả…

“Mấy người kia kỳ quái lắm, lúc nãy lên thang máy tôi đã thấy rồi, giờ vẫn còn lảng vảng ở đó. Bác bảo vệ cũng siêng thật đấy, cứ tuần tra liên tục không ngừng nghỉ…”

Chậc chậc, đúng là đủ chuyên nghiệp. Vừa dứt lời, cánh tay cô đã bị Sư Chi Phó mạnh bạo lôi lên xe.

“Ơ, ơ… anh làm cái gì đấy? Tôi tự đi được mà…” Bị đẩy lên xe, Vu Mông Mông lại bĩu cái môi nhỏ, một hai người đều thô bạo hung tàn như nhau…

Sau khi lôi cô lên xe, Sư Chi Phó nhớ lại hướng Vu Mông Mông vừa chỉ. Nơi cô nhìn lúc nãy… vốn dĩ không hề có người…

Còn Vu Mông Mông vẫn đang mải mê ảo tưởng, hy vọng đêm nay nằm mơ có thể đánh cho bọn họ mấy trận, trong mơ xả giận xong ngủ chắc chắn sẽ ngon. Kết quả là lúc ăn bữa tối, cô bị dọa cho ngây người, luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

“Anh nói gì cơ? Ở đó vốn dĩ không có ai sao?” Vu Mông Mông chẳng còn tâm trí nào để ý đến đôi đũa bị rơi.

Toàn thân nổi da gà vì sợ hãi: “Không thể nào, rõ ràng tôi nhìn thấy có mấy người đi đi lại lại ở đó mà!”

“Họ từng là người thôi.” Sư Chi Phó dùng lời đó để an ủi cô.

Chỉ có thể nói lời an ủi này của anh đã phản tác dụng. Vu Mông Mông sợ đến mức ôm chặt lấy hai cánh tay, nhịn không được nhìn quanh quất, cảm giác chỗ nào cũng thấy không ổn…

Nhậm Thành cụp mắt, không an ủi cũng chẳng hù dọa: “Trước đây cô chưa bao giờ nhìn thấy sao?”

“Các anh không nói, tôi cứ tưởng đó là người cơ đấy!” Ai mà nghĩ được đó là ma cơ chứ?

Câu nói này của cô vô tình làm Nhậm Thành nhớ đến chính mình lúc nhỏ, anh cũng từng nghĩ như vậy…

“Họ sẽ không làm hại cô đâu. Sau này cố gắng đừng rời khỏi tầm mắt của bọn tôi, dù có ra ngoài cũng đừng nhìn đông ngó tây nữa.”

Nhậm Thành hiếm khi nói dài như vậy, hơn nữa còn là lời nhắc nhở quan tâm. Vu Mông Mông thật không có tiền đồ, cô lại mềm lòng rồi, chuyện hôm nay cô cũng có lỗi, không thể trách anh hoàn toàn được…

Sư Chi Phó dừng đũa, ngạc nhiên nhìn Nhậm Thành một cái rồi lại nhìn Vu Mông Mông: “Có chuyện gì quan trọng hơn ăn cơm sao? Ăn xong rồi nói được không?”

Vu Mông Mông theo bản năng lùa cơm vào miệng, chẳng còn màng đến hình tượng, đôi tay gắp thức ăn cũng đang run nhè nhẹ…