Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 5
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 5

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

2128 từ · 10 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 5

“Khụ khụ…” Nhậm Thành ngượng ngùng ho khan, nhưng đôi mắt vẫn rất thành thật hướng về phía Vu Mông Mông.

Sư Chi Phó vẫn mỉm cười, nhưng ánh mắt trước sau chưa từng rời khỏi cô.

Vu Mông Mông hoàn toàn không phát hiện ra sự bất thường của hai người họ, chỉ lo thở dốc nghỉ ngơi. 30 cái đã suýt lấy mạng cô rồi, vậy mà Nhậm Thành còn muốn cô làm tận 50 cái.

Vu Mông Mông lén lườm anh một cái, kết quả hai người chạm mắt nhau. Nhậm Thành sững người, cứng nhắc dời tầm mắt đi.

Còn Vu Mông Mông làm chuyện xấu bị bắt quả tang tại trận, chỉ biết ha ha cười trừ cho qua chuyện.

“Tôi làm xong… nhảy cóc rồi nhé.” Ban đầu cô định nói 30 cái, nhưng lại sợ Nhậm Thành lật lại nợ cũ.

Tiếp theo chơi thêm vài ván, Vu Mông Mông đều thua thảm hại. Ngoài trừ trồng chuối ra thì gần như các tư thế thể dục cô đều phải làm qua một lượt.

“Gập bụng 30 cái.” Nhậm Thành giống như một cỗ máy trừng phạt không cảm xúc.

Vu Mông Mông mệt lả nằm bò ra một bên: “Tôi không làm có được không ạ?”

“Tôi chủ động đầu hàng.” Vu Mông Mông giơ một tay lên, tỏ vẻ cô thực sự hết xí quách rồi.

“Việc gập bụng và việc cô đầu hàng có liên quan gì đến nhau à?”

Vu Mông Mông cố gắng kìm nén sức mạnh “Hồng Hoang” (1) sắp bùng nổ trong người. Anh ta là kim chủ, anh ta quyết định, chẳng phải chỉ là 30 cái gập bụng thôi sao? Cô làm là được chứ gì.

“Hoặc cô có thể chọn nộp phạt 30 triệu.” Nhậm Thành lại bồi thêm một đao.

Phạt cái con khỉ, không thể để công sức nãy giờ đổ sông đổ biển được! Lần này dù thế nào cũng phải cắn răng làm cho xong.

Vu Mông Mông gian nan run rẩy hai chân nằm xuống: “Hai anh có ai giúp tôi giữ chân một chút được không? Một mình tôi gập bụng không lên nổi.” Đừng để lát nữa làm xong họ lại bảo cô ăn gian, lúc đó cô có kêu oan cũng chẳng ai thấu.

“Để tôi.” Sư Chi Phó xung phong tiến lên giữ chân cho cô.

Vu Mông Mông nhìn cái người vẫn ngồi im bất động là Nhậm Thành, lườm anh một cái cháy mặt.

Sư Chi Phó ôm lấy hai chân Vu Mông Mông, cố gắng phớt lờ sự rung động trong lòng.

“Bắt đầu đi.”

“1, 2, 3, 4…” Sư Chi Phó dường như cũng không quá mức lợi dụng để chiếm tiện nghi của Vu Mông Mông.

Anh chỉ an phận đè chân cô, đếm số lần. Đến cái cuối cùng, Vu Mông Mông đã chẳng còn chút sức lực nào.

Mệt như trâu cày, mà có khi trâu cũng chẳng mệt bằng cô ấy chứ. Nằm vật ra sàn nhà nóng hổi, mồ hôi Vu Mông Mông chảy ra không ngừng.

Sư Chi Phó cũng ướt đẫm cả người, chẳng qua anh là đang nhẫn nhịn, nhịn đến mức cả người khô nóng bồn chồn.

“Hay là chúng ta đổi trò khác nhé?” Sư Chi Phó lau mồ hôi, đề nghị.

Vu Mông Mông uể oải xua xua tay: “Thôi ạ, hai anh chơi đi.” Cứ chơi tiếp chắc cô mệt chết trong phòng xông hơi này mất, đến giờ cô vẫn chẳng hiểu cái trò này có ý nghĩa gì.

Không biết là do chỉ số thông minh của cô không đủ hay do hai người kia quá cao, có đổi trò khác cô cũng chưa chắc đã thắng nổi.

“Tôi về phòng đây, hai anh cứ từ từ mà xông…” Cô không thèm quấy rầy thời gian riêng tư của cặp đôi tình nhân này đâu, về phòng ngủ mới là chính đạo.

“Vậy được, cô nghỉ ngơi sớm đi.” Sư Chi Phó vẫn nói câu chúc ngủ ngon thường ngày, còn Nhậm Thành thì vẫn giữ bộ mặt lãnh cảm kinh niên.

Vu Mông Mông chẳng quan tâm mặt mũi anh ta thế nào hay phản ứng ra sao, cô mệt đến mức hận không thể nằm bẹp xuống giường ngay lập tức.

Không còn sức để đứng dậy, Vu Mông Mông được Sư Chi Phó đỡ lên rồi vịn vào tường mà đi ra ngoài. Nếu người không biết nhìn thấy, còn tưởng cô vừa mới trải qua chuyện gì kinh khủng lắm…

Sư Chi Phó nhìn theo bóng cô rời khỏi phòng xông hơi, một lúc sau cũng đứng dậy: “Xông thế cũng hòm hòm rồi, anh Thành, anh còn muốn xông tiếp không?”

“Ừ.” Nhậm Thành đối xử với Sư Chi Phó dù sao cũng tốt hơn Vu Mông Mông một chút, nhưng cũng không khác biệt quá lớn.

“Anh Thành nghỉ ngơi sớm nhé.”

Sau khi ráo mồ hôi, Vu Mông Mông mới đi tắm, rồi sảng khoái nằm vật ra chiếc giường êm ái, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc nồng.

Ngày hôm sau, cô hộ tống Nhậm Thành đến công ty. Đây là lần đầu tiên Vu Mông Mông ra ngoài nhìn ngắm thế giới này, suốt dọc đường tinh thần cô cực kỳ phấn chấn, cứ nhìn đông ngó tây.

Đến cả vệ sĩ đi cùng cũng nhịn không được mà liếc nhìn. Nhậm Thành rốt cuộc không chịu nổi nữa, cô là đồ nhà quê thì không liên quan đến anh, nhưng nếu là người bên cạnh anh thì chuyện này lại rất lớn.

“Cổ cô bị trẹo à?” Ánh mắt anh đương nhiên vẫn là vẻ lạnh lùng đó.

“Hả? Trẹo cổ gì cơ? Đâu có, tối qua tôi ngủ…” Vu Mông Mông còn tưởng anh muốn tán gẫu với mình, kết quả lời chưa nói xong đã bị Nhậm Thành ngắt lời.

“Thế không phải trẹo cổ thì cô nhìn quanh quất cái gì? Hay cổ bị chuột rút?” Nhậm Thành nghiến răng.

Vệ sĩ buồn cười quay mặt đi chỗ khác cười trộm. Sư Chi Phó đồng thời cũng rất tò mò, sao Vu Mông Mông ra khỏi cửa mà cứ như “Bà già Lưu đi thăm vườn Đại Quan” (2) thế này.

Vu Mông Mông cũng chẳng thấy xấu hổ, có lẽ bị Nhậm Thành mắng nhiều quá nên giờ cô bắt đầu có khả năng miễn dịch với anh ta rồi.

“Cũng không bị chuột rút, tôi chỉ nhìn một chút thôi mà, chẳng lẽ nhìn cũng không được à?”

Thấy dáng vẻ lợn chết không sợ nước sôi đầy ngang ngược của cô, Nhậm Thành nghẹn lời. Anh sải bước xuống xe, tiện tay đóng sầm cửa lại một tiếng “Rầm”, làm Vu Mông Mông ngồi bên trong giật nảy mình.

Mẹ kiếp, cái anh nam chính này lại lên cơn điên gì nữa đây. Không phải cô chỉ nhìn đông ngó tây một lát lúc đi bộ từ nhà ra xe thôi sao? Có đến mức phải giận đến thế không?

Suýt chút nữa thì kẹp vào tay cô rồi. Đang định kéo cửa xe thì Sư Chi Phó ngồi bên cạnh đã mở cửa ra: “Đừng để ý, tính tình anh Thành hơi nóng nảy nhưng tâm địa vẫn rất tốt, Mông Mông cô bao dung một chút nhé.”

“Không sao, không sao đâu ạ, nhận lương cao như thế này thì chịu chút ấm ức này thấm thía gì…” Nghĩ đến khoản tiền khổng lồ kia, tiền nong gì đó không quan trọng, chủ yếu là cô… muốn chịu đựng cái tính khí đó của anh ta.

“Vậy thì tốt rồi, xuống xe thôi, lát nữa anh ấy sốt ruột lại nổi nóng đấy.” Xem ra Sư Chi Phó cũng quá rõ tính tình Nhậm Thành rồi.

Vu Mông Mông vội vàng gật đầu, đi theo xuống xe. Cô nhìn hai vị gay… à hiện tại vẫn là đại ca đi một trước một sau.

Càng nhìn cô càng thấy họ xứng đôi, tính cách quá bù trừ cho nhau. Tuy Sư Chi Phó hơi trà xanh một chút, nhưng đàn ông đa số đều thích kiểu mỹ nhân dịu dàng yếu đuối mà…

Não bộ Vu Mông Mông tự động hiện lên những hình ảnh “mosaic” nhạy cảm, cô che miệng cười không dứt. Dư quang liếc qua, cô phát hiện ở bãi đỗ xe cách đó không xa có mấy người đang lảng vảng, có một bảo vệ chắc là đang tuần tra, nhưng thấy mấy người kia lại coi như không thấy…

Cảm giác đặc biệt kỳ quái, hậu quả của việc vừa đi vừa thất thần là đụng trúng Nhậm Thành vừa mới phát hỏa xong.

Nhậm Thành đương nhiên là trợn mắt giận dữ: “Cổ trẹo, mắt cũng mù luôn rồi đúng không?”

Vu Mông Mông uỷ khuất cúi đầu, cô đâu có cố ý đâu…

Sư Chi Phó lại đứng ra giảng hòa, ngay cả vệ sĩ cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Nhậm tổng ra ngoài mới bao lâu mà đã nổi cáu hai lần rồi, cũng chỉ có vị tiểu thư này mới dám chọc giận anh như thế. Bình thường Nhậm tổng đi đến đâu là xung quanh đóng băng ba thước đến đó, chẳng ai dám đến gần, chứ đừng nói đến chuyện vừa cãi lại vừa ngớ ngẩn luôn chọc anh bốc hỏa như cô.

Vất vả lắm mới vào được thang máy, Vu Mông Mông lại lỡ chân dẫm tụt cả gót giày của Nhậm Thành.

Cô muốn khóc luôn rồi, cảm giác Nhậm Thành hận không thể ăn tươi nuốt sống cô đến nơi. Nếu không phải gặp phải nhân viên đi qua đi lại, có lẽ anh đã gầm lên với cô rồi.

Ánh mắt anh như muốn bóp chết cô, Sư Chi Phó bất đắc dĩ lắc đầu, lần này anh cũng không giúp được gì.

Quả nhiên vừa vào đến văn phòng, Nhậm Thành xoay người mắng Vu Mông Mông một trận xối xả, đại loại là nói cô vụng về lười biếng…

Vu Mông Mông bị mắng đến mức không dám ngẩng đầu. Hung dữ quá… cô muốn khóc thật luôn rồi…

Nhậm Thành cũng rất có chừng mực, ngay khoảnh khắc cô sắp khóc, anh dừng tiếng quát lại, lạnh mặt ngồi xoay lưng về phía họ.

Cơn muốn khóc của Vu Mông Mông lửng lơ nửa chừng, nghẹn ở đó cực kỳ khó chịu. Nếu ông trời cho cô một điều ước, cô nhất định sẽ biến Nhậm Thành thành lợn, cho anh ta ăn cám cả đời…

Cô hậm hực đứng chôn chân ở góc phòng chẳng dám ngồi. Sư Chi Phó đẩy một chiếc ghế đến sau mông Vu Mông Mông ra hiệu cho cô ngồi xuống, Vu Mông Mông mỉm cười cảm kích. Vẫn là Sư Chi Phó làm việc có tính người, còn cái tên Nhậm Thành vương bát đán kia… trong lòng cô thầm mắng anh ta một trận tơi bời.

Một lát sau, cô phải theo Nhậm Thành đi họp. Lần này Vu Mông Mông học khôn, đứng cách Nhậm Thành xa một chút, lại đứng gần Sư Chi Phó hơn nhiều.

Vừa bước vào phòng họp, trong lúc Vu Mông Mông đang cảm thán không gian bên trong thật rộng lớn, ánh mắt cô chợt khựng lại, nhìn trân trân vào mấy người đang ngồi vắt vẻo, không quy củ trên bàn họp. Toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao đều đã đến đông đủ, mấy chục người đang đợi Nhậm Thành. Còn chưa nhìn rõ, Sư Chi Phó đã kéo tay Vu Mông Mông đi về phía góc phòng…

Kỳ quái thật. Sau khi Vu Mông Mông đi vào một văn phòng nhỏ khác, cô lại ló đầu ra nhìn về phía bàn họp, thì lúc này mới phát hiện mấy người ngồi đó lúc nãy đã biến mất…

Cô bĩu môi, mấy người đó cũng gan hùm quá nhỉ? Dám ngồi lên đầu lên cổ Nhậm Thành gây sóng gió, không sợ bị đuổi việc sao?

(1): Sức mạnh “Hồng Hoang” nghĩa là đang kìm nén sức mạnh nguyên thuỷ, khủng khiếp của mình ấy.

(2): “Bà già Lưu đi thăm vườn Đại Quan” được xuất phát từ Hồng Lâu Mộng. Bà Lưu là một bà lão sống ở vùng quê nghèo khó, lần đầu bà được bước vào vườn Đại Quan của phủ họ Giả thì bà bị choáng ngợp nên cứ nhìn đông ngó tây, tò mò ngơ ngác. Đây cũng là một câu thường để tả người nhà quê lên thành phố.