Vu Mông Mông cũng chẳng cảm thấy có gì không ổn. Nhậm Thành đang ngồi trên ghế dài với tư thế hai chân dang rộng đầy dũng mãnh, cơ bắp trên người lộ ra không sót chút nào.
Đường nét cơ bắp trên người Sư Chi Phó cũng rất bắt mắt, nhưng vì vấn đề khí chất nên khí trường và vẻ nam tính của Nhậm Thành đã hoàn toàn lấn lướt nét âm nhu của anh.
Chậc chậc chậc… đúng là một cặp bài trùng, hoàn toàn không làm người xem thất vọng. Vu Mông Mông không biết rằng, trong lúc cô đang đánh giá đối phương thì đối phương cũng đang nhìn cô chằm chằm.
Nhậm Thành nhìn vài cái rồi khoanh tay nhắm mắt dưỡng thần, Sư Chi Phó thì lại khá nhiệt tình.
“Mông Mông, mau lại đây ngồi đi. Phía bên cô chưa bật chế độ xông nóng đâu, chỉ bật một góc nhỏ này thôi.”
Vu Mông Mông thắc mắc nhìn quanh quất, chắc là có công tắc chứ nhỉ? Dù sao Nhậm Thành cũng giàu như vậy, chút tiền điện này đáng là bao?
“Hay là để tôi bật lên nhé, chỗ của hai anh… chật quá.” Hai người đàn ông hỏa khí ngút trời, cô chen vào giữa thì… không hay cho lắm, dù có là gay hay không thì cũng thế thôi.
“Muốn xông thì xông, không xông thì cút.” Nhậm Thành ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn cô một cái.
“Đừng mà, đừng mà, anh Thành đừng có làm cô bé sợ chứ.” Sư Chi Phó thấy Nhậm Thành nổi cáu liền vội vàng giảng hòa.
“Cô bé…” Nhậm Thành nhìn lướt qua ngực Vu Mông Mông, cười nhạo một tiếng.
“Cũng không nhỏ đâu.” Nhậm Thành khoanh tay, đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cô.
Vu Mông Mông rất muốn tung một cú đá bay màu anh ta, có chút tiền mà cứ thích tinh tướng. Nếu không phải vì số tiền đó thì cô… đã sớm cút khỏi đây rồi.
Dù tính tình cô có tốt đến mấy thì lúc này bị người ta sỉ nhục ngay trước mặt, cô cũng chẳng cười nổi nữa. Cái hạng người gì không biết, không bật thì thôi, đồ keo kiệt…
Cô hậm hực ngồi xuống, vị trí cách hai người họ khá xa. Sư Chi Phó thấy cô không ngồi lại gần liền chủ động ngồi sát qua phía cô.
Anh đưa mấy quả trứng gà đến trước mặt cô: “Hay là ăn chút gì nhé?” Anh thử hỏi ý kiến Vu Mông Mông.
Vu Mông Mông bĩu môi: “Thế thì… được thôi ạ.” Cô đành miễn cưỡng ăn một chút vậy.
Sư Chi Phó bật cười: “Được, có cần tôi bóc cho cô ăn không?”
“Không cần, không cần đâu ạ, tôi tự làm được.” Cô vội vàng xua tay.
Cô cầm quả trứng gà, bắt chước nữ chính trong phim thần tượng Hàn Quốc, gõ bộp bộp hai cái lên trán mình.
Cô nhâm nhi quả trứng một cách khoái chí, tại sao trứng gà của người giàu lại ngon đến thế này nhỉ…
Vu Mông Mông cắn một miếng, trời ạ, đây chính xác là quả trứng luộc ngon nhất cô từng ăn. Trứng gì mà thơm thế không biết.
Nhìn bộ dạng mắt sáng rỡ, hận không thể tống sạch đống trứng vào bụng của cô, Nhậm Thành thật sự không nhịn nổi, lại ném cho cô một cái nhìn đầy chán ghét, đúng là không nỡ nhìn thẳng.
Sư Chi Phó vẫn giữ nụ cười hiền hậu: “Ăn chậm thôi, không ai tranh với cô đâu, uống chút nước đi kẻo nghẹn.”
Ăn liền tù tì hai quả, Vu Mông Mông lau miệng: “Trứng gì mà thơm quá vậy anh?”
“Trứng gà thôi, chỉ là lúc nuôi thì gà được ăn đồ tốt một chút.” Sư Chi Phó rất kiên nhẫn giải đáp thắc mắc cho cô.
Vu Mông Mông nửa hiểu nửa không gật đầu, hóa ra là thế, người giàu đúng là khác biệt.
“Người giàu đúng là người giàu, đến quả trứng bình thường cũng thơm ngọt như thế này.” Đúng là cái nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng và kiến thức của cô mà.
Nào ngờ Sư Chi Phó vừa nghe cô nói vậy thì nhịn cười một hồi lâu: “Người giàu còn có một loại ‘trứng’ đặc biệt thơm nữa cơ.”
Chạm phải ánh mắt ngây thơ đầy tinh thần học hỏi của Vu Mông Mông, Sư Chi Phó nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Sau này cô sẽ được ăn thôi.”
Vu Mông Mông câm nín trợn trắng mắt. Cô ghét nhất loại người rõ ràng là mình khơi mào đề tài, bắt người ta đợi một hồi lâu cuối cùng lại quăng ra một câu “hồi sau sẽ rõ” như thế này vô cùng.
Muốn đánh người quá đi mà! Cô chẳng thèm chấp anh ta nữa, tiếp tục bóc trứng.
Ăn thêm khoảng một hai quả nữa, Vu Mông Mông không chịu nổi nữa, dù ngon đến mấy thì cũng là trứng khô khốc, bụng cô căng đến mức không chịu nổi rồi.
“Ăn xong rồi chứ? Vậy chúng ta cùng chơi trò chơi nhé?”
Trò chơi? Mắt Vu Mông Mông sáng lên, liên tục gật đầu: “Được chứ, được chứ, trò chơi gì vậy anh?”
“Cô đoán xem!” Sư Chi Phó cười bí hiểm.
“Anh Thành cũng chơi cùng cho vui đi.”
Nhậm Thành không lên tiếng, chắc là cũng ngầm đồng ý. Vu Mông Mông cũng chẳng ý kiến gì, trò chơi thì phải đông người mới vui.
“Vậy thắng thua có phần thưởng hay hình phạt gì không ạ?” Vu Mông Mông hoàn toàn không ý thức được mình đang tự đào hố chôn mình.
“Tất nhiên là có rồi.” Mặt Sư Chi Phó vẫn tràn đầy vẻ thần bí.
“Thưởng gì thế anh??” Vu Mông Mông vội nghiêng người sát lại gần Sư Chi Phó.
Ánh mắt Sư Chi Phó lướt xuống cổ áo cô, vô thức nuốt nước miếng một cái.
“Thắng một ván được thưởng 15 triệu, thua thì phải nhận một thử thách, nếu không chịu làm thì bị trừ 150 triệu một lần.”
Nghe một hai câu đầu thì còn ổn, không muốn làm thì có thể chơi ăn gian, nhưng vế sau trừ 150 triệu làm Vu Mông Mông phát hoảng. Trừ nhiều thế sao? Vậy cô phải chơi thật nghiêm túc mới được.
“Thế tiền thưởng… trừ từ ai ạ?” Cô cẩn thận hỏi một câu.
“Không thiếu chút tiền đó đâu.” Nhậm Thành cướp lời, ý là anh sẽ chi, coi như hai người bọn họ bồi anh giải trí một chút.
“Được, chơi luôn!” Mặt Vu Mông Mông lộ vẻ hăm hở, thế thì cô yên tâm rồi. Cô xoa xoa tay ngồi xuống cạnh Sư Chi Phó.
Nhậm Thành sải đôi chân dài, cũng ngồi xếp bằng xuống. Vu Mông Mông bĩu môi, được rồi, chân dài thì oai lắm đấy.
“Trò chơi bắt đầu.” Sư Chi Phó liếc nhìn hai người đối diện.
Vu Mông Mông vô thức ngồi thẳng lưng. Sư Chi Phó thấy bộ dạng như lâm đại địch của cô thì nhịn không được trêu chọc:
“Đừng căng thẳng thế, không muốn nhận thử thách thì nộp chút tiền phạt đó cũng chẳng đáng bao nhiêu mà.”
Lời này chẳng an ủi được Vu Mông Mông chút nào. Đối với hai vị thiếu gia siêu giàu này thì đúng là muối bỏ bể, nhưng đối với cô, đó là cắt từng khúc ruột đấy!
“Không sao, anh bắt đầu đi.” Vu Mông Mông vung tay, thử thách thì cô cứ nhắm mắt làm đại là được chứ gì.
Ngay sau đó, tay Sư Chi Phó ra vài động tác: “Đây là mấy con ngựa?”
“5 con.” Nhậm Thành không chần chừ lấy một giây.
“5… 5 con.” Vu Mông Mông liếc nhìn Nhậm Thành rồi cũng đáp theo, cứ đi theo đại ca là chuẩn không cần chỉnh.
Sư Chi Phó không nói đúng cũng chẳng bảo sai: “Thế này đi, ván này không tính. Lát nữa bắt đầu ván mới, tôi nói ‘đáp’ là hai người phải cùng đáp ngay, ai chần chừ là coi như đáp án sai.”
Nói xong anh chẳng nhìn ai, lấy khăn lau mồ hôi trên trán.
Vu Mông Mông nhăn mặt, tại sao phải khắt khe thế nhỉ? Bây giờ chơi trò chơi thôi cũng áp lực vậy sao?
“Bắt đầu đây, nhìn kỹ thế tay của tôi này.” Tay Sư Chi Phó làm vài động tác như nhảy robot.
“Mấy con?”
“Đáp.”
“2 con” “6 con”, hai người đồng thanh đáp.
“Đáp án là 2 con.” Sư Chi Phó mỉm cười nhìn Vu Mông Mông.
Làm như thể cô đúng rồi không bằng, nhưng rõ ràng động tác đó là 6 cái mà.
“Mông Mông đáp sai rồi, vậy anh Thành đưa ra yêu cầu thử thách đi, chúng ta luân phiên nhé.” Hai chữ “luân phiên” này dường như còn có hàm ý khác.
Nhưng Nhậm Thành không thích kiểu đó: “Nhảy cóc 50 cái đi.”
Sư Chi Phó: “…”
Vu Mông Mông suýt nữa nhảy dựng lên. Có nhầm không vậy, 50 cái nhảy cóc?? Anh ta định để cô đứt hơi chết mệt trong phòng xông hơi này luôn à!
“Thế thì nhiều quá ạ? Có thể đổi cái khác không anh, ví dụ như mấy bài vận động giãn cơ gì đó chẳng hạn.” Cái gã khốn khiếp này đúng là độc ác mà!
“Trông giống con gì thì nên học theo con đó.” Nhậm Thành liếc cô một cái.
Cô… đm nó… Thật sự muốn đấm chết anh ta luôn mà! Cô giống con ếch ở điểm nào? Mắt anh ta có vấn đề à?
Sư Chi Phó ở bên cạnh cười đến mức suýt chuột rút cả bụng: “Anh Thành, trò chơi còn phải tiếp tục mà, 30 cái là được rồi, phòng xông hơi không giống bên ngoài đâu.”
Nhậm Thành không nói gì nữa, Sư Chi Phó vội nháy mắt ra hiệu cho Vu Mông Mông.
Lúc này Vu Mông Mông mới bắt đầu nhảy cóc. Mỗi khi cô ngồi xổm xuống, “phong cảnh” trước ngực lại lọt vào mắt hai người đàn ông đối diện.
Vì nhảy lên mà nơi đó đong đưa kịch liệt, nhìn đến mức muốn bốc hỏa, vậy mà cô vẫn chưa nhận ra. 20, 21… nhảy đến mức cô mệt lả người.
Hổn hà hổn hển, cuối cùng cũng nhảy xong. Khoảnh khắc ngồi bệt xuống, cô thoải mái rên rỉ ra tiếng.
Cô không biết rằng dáng vẻ mình lúc này mê người đến nhường nào, giống như một trái đào mật chín mọng chờ người đến hái…
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 4](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)