Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 3
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 3

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1971 từ · 9 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 3

Cô ôm ngực hậm hực đi về phòng. Nghĩ lại màn vừa rồi, Vu Mông Mông chỉ muốn bóp chết cái đầu óc bã đậu của mình. Sao cô có thể quên mất trong phòng này có nhà vệ sinh riêng cơ chứ, hèn gì bọn họ lại bảo cô đang quyến rũ người ta.

Giờ thì hay rồi, lát nữa ăn sáng kiểu gì đây? Ngượng đến mức muốn chết đi cho xong. Vu Mông Mông ngã vật xuống chiếc giường mềm mại, thở dài một tiếng.

Nhưng cô cũng không thể để mình chết đói được đúng không? Chẳng lẽ sĩ diện lại quan trọng hơn cái bụng? Chần chừ khoảng hai tiếng đồng hồ, đến tầm mười giờ rưỡi, Vu Mông Mông mới thay quần áo, nhẹ chân nhẹ tay ra khỏi phòng.

Cô đi như ăn trộm, lén lút quan sát một hồi, thấy phòng ăn không có ai mới nhanh chóng lao tới, kéo ghế ngồi xuống rồi vội vàng gắp thức ăn bỏ vào miệng.

Vu Mông Mông vừa ăn vừa gật đầu tâm đắc. Thức ăn vẫn còn ấm, ngay cả ly sữa bên cạnh cũng đang bốc hơi nóng.

Cô cảm thấy mình hơi thiếu tiền đồ khi đã tha thứ cho Sư Chi Phó. Đúng là há miệng mắc quai, bữa sáng này ngon quá đi mất…

“Ăn no chưa?” Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sảnh bên cạnh.

“Vâng? Cũng hòm hòm rồi ạ, ngon lắm…” Vu Mông Mông vừa nhét bánh sandwich vào miệng vừa cố sức nuốt xuống, thầm nhủ phải ăn thật nhanh, ăn xong trước khi bọn họ xuất hiện mới được…

Cô lại nhét thêm một miếng vào miệng, vừa nhai sandwich vừa quay đầu nhìn về phía phòng khách một cách máy móc.

Sư Chi Phó đang nhìn cô bằng nụ cười quái dị, còn Nhậm Thành thì ngồi bên cạnh xem tivi, giọng của người dẫn chương trình Bản tin Thời sự vang lên đầy nghiêm nghị và hào sảng.

Ai có thể nói cho cô biết tại sao bên cạnh phòng ăn lại có một cái phòng khách nhỏ không? Hơn nữa tại sao họ không ra phòng khách lớn mà xem? Hai người đàn ông to xác cứ thích chen chúc ở cái phòng khách nhỏ này, chẳng lẽ là vì có tình thú à?

Vu Mông Mông suýt thì trào nước mắt cố nuốt miếng sandwich xuống, nhưng đến cả miếng sandwich cũng bắt nạt cô, nó cứ nghẹn ở cổ họng không lên không xuống. Cô vội vàng cầm cốc sữa trên bàn uống một ngụm lớn.

Cảm giác dễ chịu hẳn lên, nhưng lúc này Sư Chi Phó lại lên tiếng: “Cốc đó là sữa của anh Thành, cô…”

Sư Chi Phó quay đầu nhìn sắc mặt Nhậm Thành. Nhậm Thành bấy giờ mới chuyển tầm mắt sang phía Vu Mông Mông.

Trong mắt anh hiện lên một tia ghét bỏ, rồi lại chuyên tâm quay lại xem tin tức của mình.

Vu Mông Mông: “…” Bà khinh!! Nói cách khác, cô vừa mới uống nước miếng của Nhậm Thành à?

Cô lập tức thấy ghê tởm định đặt cốc sữa xuống: “Uống hết đi!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, ánh mắt như mũi tên sắc lẹm bắn về phía Vu Mông Mông.

“Tôi… tôi no rồi…” Cô không muốn tiếp tục uống đống nước miếng của anh ta đâu…

Nhậm Thành lạnh mặt, còn Vu Mông Mông trong lúc bực bội lại tình cờ phát hiện Sư Chi Phó đang cười thầm? Trời đất ơi, cuối cùng cô cũng biết rồi, Sư Chi Phó này chính là một tay trà xanh chính hiệu!

Thật ghê tởm, Vu Mông Mông rất muốn lườm anh ta một cái thật cháy mắt, nhưng Sư Chi Phó lại là bé thụ của Nhậm Thành, nếu như cô đắc tội anh ta rồi bị trả thù thì sao?

Cô nhịn!! Nhịn đến mức nội thương cũng phải nhịn.

“Không uống thì trừ ba tháng lương.”

Vừa dứt lời, ngay khoảnh khắc anh nói “trừ ba tháng lương”, Vu Mông Mông đã dứt khoát uống cạn sạch cốc sữa không còn một giọt.

Cô trưng ra bộ mặt tươi cười nịnh nọt: “Cái đó… nước miếng của Nhậm tổng… à không không, sữa của Nhậm tổng ngon thật đấy, vừa ngọt lại vừa đậm đà…”

Nói xong còn liếm liếm đôi môi hồng nhuận, ra bộ dạng dư vị vô cùng.

Nhậm Thành nhìn cô, trong chốc lát không nói nên lời. Sư Chi Phó cũng sững sờ, đến khi phản ứng lại được thì cười rũ rượi: “Ha ha ha ha ha…”

Vu Mông Mông đầy vẻ khó hiểu nhìn Sư Chi Phó đang cười đến mức đấm cả vào sô pha. Cái tên này điên rồi à? Cô bĩu môi, đúng là cô nhìn không lầm, đầu óc người này chắc chắn có vấn đề.

“Tôi uống xong rồi, Nhậm tổng có gì sai bảo không ạ?” Sĩ diện tính là cái gì chứ? Tiền về tay mới là quan trọng nhất.

“Khụ… không có.” Sắc mặt lạnh lùng của Nhậm Thành có chút mất tự nhiên.

“Vâng, Nhậm tổng, có gì cần thì anh cứ việc nói nhé.” Vu Mông Mông nở nụ cười tiêu chuẩn khoe tám chiếc răng.

Nhậm Thành trực tiếp quay đầu đi, chẳng thèm liếc cô lấy một cái. Sắc mặt Vu Mông Mông cứng đờ, nếu không phải vì nể mặt anh ta là kim chủ, cô đã tung một cước đá anh ta bay sang dãy Himalaya luôn rồi.

Đúng là xứng đáng cho anh ta ngày ngày gặp ma, may mà cô không có loại “thiên phú dị bẩm” này.

Nghĩ đến đó, tâm trạng cô mới cân bằng lại một chút. Dọn dẹp bàn ăn xong, cô lờ đi ánh mắt cười như không cười của Sư Chi Phó để đi thẳng về phòng…

Mẹ đã dặn rồi, không nên đối mắt với người có bệnh thần kinh, nếu không sẽ bị lây bệnh về não.

Về đến phòng, cô thở phào nhẹ nhõm, định bật máy tính xem phim cho qua thời gian. Đến trưa, ba người lại đối diện không nói gì mà ăn xong bữa cơm.

Ngày tháng khô khan nhạt nhẽo thế này Vu Mông Mông lại thấy khá thoải mái. Làm một con cá mặn cũng là một loại bản lĩnh, vả lại mỗi tháng có 150 triệu tiền lương, trong thẻ lại còn rất nhiều tiền tiết kiệm.

Cô hoàn toàn không cần lo lắng điều gì, ăn ngon ngủ kỹ, không tìm đường chết, cứ ngoan ngoãn ở bên Nhậm Thành là được.

Đến bữa tối, ba người lại tụ tập ăn cơm. Trên bàn chỉ có tiếng gắp thức ăn và tiếng Vu Mông Mông nhai nuốt. Tiếng của cô rất nhỏ, nhưng hai người đối diện thì tuyệt nhiên không phát ra một âm thanh nào.

Vu Mông Mông cũng không biết họ làm thế nào, đúng là một cặp có khác. Cô nhìn hai người trước mặt, khẽ gật đầu, trời sinh một cặp, quá xứng đôi.

“Ngày mai đến công ty.” Giọng nói đột ngột vang lên làm Vu Mông Mông giật nảy mình, suýt nữa lại bị sặc. Cái nghề xem náo nhiệt hóng biến này cũng nguy hiểm thật đấy.

“Vâng ạ, vâng ạ.” Cô ngoan ngoãn đáp lại.

“Lát nữa tôi muốn đi tắm.” Sư Chi Phó nói xong thì lau miệng, nhìn về phía Nhậm Thành đang đứng dậy rời bàn.

“Đi cùng đi.” Nhậm Thành nhàn nhạt đáp một câu.

“Được.” Sư Chi Phó gật đầu, cũng chuẩn bị đứng dậy thì nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc đầy vẻ bát quái của Vu Mông Mông qua dư quang.

Đôi đũa trên tay cô rơi xuống bàn phát ra tiếng “leng keng”, làm cô sực tỉnh, vội vàng nhặt đũa lên ngậm vào miệng.

Nhậm Thành liếc nhìn cô đầy ghét bỏ, còn Sư Chi Phó thì lên tiếng:

“Có muốn đi cùng không?”

Nghe thấy câu này, Vu Mông Mông hoảng hốt xua tay liên tục: “Không cần, không cần đâu ạ! Hai anh cứ đi tắm cùng nhau đi, tôi không tham gia đâu.”

Họ thoáng quá nhỉ? Cô nổi hết cả da gà da vịt. Lúc này mà đã… bắt đầu rồi sao? Cô còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý mà!

“Đi cùng đi, phòng xông hơi đủ rộng mà.” Sư Chi Phó rõ ràng là chưa nghĩ đến cái hướng kia.

Còn đi phòng xông hơi nữa à? Để đủ độ bôi trơn hay đủ cảm hứng mãnh liệt đây? “Thật sự không cần đâu, tôi không có cái… sở thích đó, tôi không thích nhìn người ta…” ân ái đâu, đặc biệt còn là một cặp gay, đàn ông có đẹp trai đến mấy cô cũng không muốn xem, có phải đàn ông của cô đâu, xem nhiều chỉ thấy đau lòng.

Hai người đối diện khó hiểu nhìn bộ dạng vặn vẹo của cô. Sư Chi Phó mất vài giây mới nhận ra Vu Mông Mông đang hiểu lầm.

“Cô hiểu lầm rồi, tắm xong thì cùng đi xông hơi thôi. Đi cùng đi, phòng xông hơi cũng có chỗ tắm riêng mà.”

Vu Mông Mông gãi đầu, mặt đầy vẻ ngượng ngùng. Cô đã bảo rồi, tuyến cốt truyện không khớp với đời thực, hóa ra là cô hiểu lầm.

“Vậy được ạ, để tôi về lấy quần áo.” Cô vừa định quay về phòng thì sực nhớ đến đống quần áo trong tủ, chỉ có hai bộ trên người là không bị hở.

“Cái đó… tôi không có quần áo phù hợp để mặc đi xông hơi.” Cô đứng chôn chân tại chỗ đầy quẫn bách.

“Mặc đồ của tôi đi, tôi có đồ mới chưa mặc lần nào.” Sư Chi Phó lại dùng chiêu dịu dàng tinh tế để dụ dỗ Vu Mông Mông.

Đáng tiếc Vu Mông Mông lại là kiểu người “vừa khỏi đau đã quên vết sẹo”, chẳng nảy sinh chút nghi ngờ nào.

“Vâng vâng vâng, vậy phiền anh Phó quá.” Cô nghĩ đơn giản, đi ba người thì sợ cái quái gì.

Nhậm Thành từ đầu đến cuối chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, trong lúc hai người nói chuyện, anh đã xoay người rời đi.

Vu Mông Mông tung tăng đi theo sau Sư Chi Phó vào khu vực bên ngoài phòng xông hơi, đó là một phòng tắm rất lớn.

Sư Chi Phó nhét quần áo vào tay cô. Vu Mông Mông cũng chẳng thèm nhìn, cầm lấy đồ rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Xả nước tắm xong, cô mới phát hiện mình không chú ý nên đã làm ướt hết bộ đồ đang mặc. Cô nhăn mặt, phủi phủi vệt nước trên quần áo.

Cô mặc chiếc áo ba lỗ dáng dài của Sư Chi Phó vào. Đôi chân dài thon thả trắng nõn lộ ra ngoài. Áo của anh mặc lên người cô lại vừa khéo, tôn lên những đường nét cơ thể hoàn hảo của cô.

Có điều mặc như thế này thì vòng một hơi bị bó chặt, cảm giác hơi khó thở. Đến phòng xông hơi, cô cũng chẳng thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Oa! Lớn thật đấy…” Vu Mông Mông kinh ngạc nhìn phòng xông hơi, nó siêu lớn, bên trong còn có cả ghế massage.

Sư Chi Phó và Nhậm Thành đã vào từ trước. Nhậm Thành cười nhạo một tiếng, đúng là đồ nhà quê chưa thấy sự đời.

Sư Chi Phó thì lại nhìn chằm chằm vào Vu Mông Mông, đúng là… lớn thật đấy…