Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 2
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 2

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1965 từ · 9 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 2

“Khụ khụ khụ…” Vu Mông Mông ho không dứt, cảm giác như sắp văng cả phổi ra ngoài đến nơi.

Sư Chi Phó thấy vậy cũng không đành lòng, anh rót một ly nước đưa cho cô. Cô run rẩy đón lấy ly nước.

Còn chẳng kịp nói lời cảm ơn, cô vội vàng uống sạch. Uống xong mới thấy đỡ hơn một chút, Vu Mông Mông ôm lấy lồng ngực đang phập phồng của mình. Đúng là muốn mạng mà, quả nhiên đi hóng hớt chuyện người khác là phải trả giá đắt.

Trận ho vừa rồi làm cô muốn sống đi chết lại: “Cảm… cảm ơn anh…”

Sau khi hoàn hồn, Vu Mông Mông lập tức cảm ơn Sư Chi Phó, anh ôn hòa gật đầu.

Sau khi dành cho Vu Mông Mông một cái nhìn sát khÍ, Nhậm Thành mặc kệ cô ho nghiêm trọng thế nào, vẫn thản nhiên nhìn tivi.

Mặt Vu Mông Mông thì cười hì hì, nhưng trong lòng thì đang thầm mắng. Anh nam chính này thật sự lạnh lùng da man, không có lấy một chút lòng trắc ẩn nào, đúng là chỉ có Sư Chi Phó mới chịu nổi anh ta.

“Vậy hai anh cứ xem đi, tôi… tôi về phòng trước đây.” Nói xong, ánh mắt cô né tránh không dám nhìn Nhậm Thành.

“Được, cô nghỉ ngơi sớm đi.” Sư Chi Phó tinh tế giúp cô hóa giải sự ngượng ngùng.

Vu Mông Mông suýt thì cảm động rơi nước mắt. Sư Chi Phó tốt bụng quá đi mất! Trời ạ, anh ấy đúng là thiên sứ mà.

“Cảm ơn, cảm ơn anh. Chúc ngủ ngon, ngủ ngon ạ.” Cô nở một nụ cười gượng gạo rồi rời khỏi phòng khách.

Vu Mông Mông quay đầu lại nhìn, xác định xung quanh không có ai mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vung tay múa chân đấm đá vào không trung một trận. Không thể bày sắc mặt với kim chủ thì xả giận thế này cũng được chứ nhỉ?

Nhưng cũng tại cô tự làm tự chịu, ai bảo trong đầu cứ nghĩ linh tinh những thứ không nên nghĩ, cô có tội quá…

Nhìn kỹ là biết ai công ai thụ ngay ấy mà, cần gì phải đoán?

Vu Mông Mông bĩu môi, ngân nga hát bài “Cúc hoa tàn”, lúc này thật sự quá hợp cảnh. Chỉ cần hai người họ đứng cùng khung hình là bài hát này lại tự động vang lên trong đầu cô.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Vu Mông Mông không nhịn được che miệng cười thầm, cảnh tượng đó thật sự quá thâm thúy…

Vừa định nhấc chân về phòng thì vai cô bị ai đó vỗ một cái. Vu Mông Mông sợ đến mức nhảy dựng lên.

Quay đầu lại thì ra là Sư Chi Phó. Vu Mông Mông rất muốn trợn trắng mắt, nhưng cô vẫn rất trân trọng mạng sống của mình, cô thề nhất định phải xây dựng quan hệ tốt với hai người này.

Trong đầu hiện lên khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng của Nhậm Thành. Thôi, Nhậm Thành thì bỏ qua, chỉ cần không đắc tội, không làm phiền lão đại này là ổn rồi.

Còn với Sư Chi Phó thì nhất định phải tạo mối quan hệ tốt, vả lại bản thân anh ấy cũng rất tốt, mới ở chung bao lâu mà anh đã giúp cô giải quyết bao nhiêu lần lúng túng rồi.

Một người không chấp nhặt chuyện cũ như vậy càng nên kết giao. Cô cố rặn ra một nụ cười.

“Cái đó… Có chuyện gì không ạ?” Vu Mông Mông đặt hai tay đan vào nhau trước bụng, ra bộ “Anh có gì sai bảo không?”.

Sư Chi Phó sững người vài giây, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Cô đứng chắn cửa nhà vệ sinh rồi.”

Anh chỉ tay vào nhà vệ sinh phía sau lưng Vu Mông Mông. Cô quay đầu nhìn lại, đúng là mình đang đứng cạnh cửa thật.

“Ơ, ơ, ơ… Xin lỗi, xin lỗi anh, tôi tránh ra ngay đây.”

Vu Mông Mông ngượng ngùng gãi đầu, lùi lại vài bước nhường đường cho anh vào.

Sư Chi Phó gật đầu, đi đến cửa nhà vệ sinh rồi đột nhiên dừng bước, quay sang hỏi cô:

“Cô… công việc vẫn thuận lợi chứ?”

Không hiểu sao, bị anh nhìn một cái như vậy, Vu Mông Mông cảm thấy hơi sởn gai ốc.

“Tôi nghỉ việc từ lâu rồi, có nhiều tiền như thế còn đi làm thuê làm gì nữa…” Hai câu cuối Vu Mông Mông lầm bầm nhỏ giọng.

“Vậy sao? Không biết số tiền nhà họ Nhậm đưa cho tôi mỗi tháng có giống với số tiền đưa cho cô không nhỉ?”

Sư Chi Phó lại hỏi thêm một câu. Vu Mông Mông ngơ ngác, không hiểu sao anh đi vệ sinh mà lắm chuyện thế, không thấy nhịn đến mức khó chịu à?

Nghĩ đi nghĩ lại, cũng đúng, dù sao là “thụ”… chắc là không sợ nhịn hỏng đâu. “Cúc hoa tàn… rụng đầy đất…”

Vu Mông Mông thất thần: “Hả? Anh… bao nhiêu?” Hôm nay cô cũng đã lén kiểm tra số dư tài khoản, trời đất ơi, nhà họ Nhậm đưa cho cô 150 triệu một tháng! Tính ra một năm là một hai tỷ đồng chứ chẳng chơi!

Cô chưa bao giờ dám mơ một năm mình lại có thể kiếm được nhiều tiền như thế. Có nhiều tiền vậy rồi thì cần gì phải bám lấy đại gia hay soái ca nữa? Bao nuôi tiểu thịt tươi còn dư dả ấy chứ.

“Cô nói trước đi…” Sư Chi Phó vẫn ôn hòa nhìn cô.

Anh chàng này bị dở hơi à? “150 triệu chứ nhiêu!” Vu Mông Mông rất muốn trợn trắng mắt.

“Ừ, vậy thì đúng rồi.” Nói xong, anh chẳng thèm để ý đến Vu Mông Mông nữa, xoay người đi vào nhà vệ sinh.

“Ngớ ngẩn thật…”

Thế… thôi á? Để lại một mình Vu Mông Mông đứng ngơ ngác trước cửa nhà vệ sinh. “Đúng rồi” là ý gì chứ? Cô nhớ rõ trong nguyên tác hiệp nghị là mọi người cùng ký, minh bạch rõ ràng như nhau mà. Anh ta hỏi vậy là có ý gì đây?

Còn bảo cô ngớ ngẩn nữa chứ??? Anh đi vệ sinh thì cứ việc đi, đừng có công kích cá nhân có được không. Cô… cô đúng là… mẹ kiếp… Tay cô thật sự ngứa ngáy đến mức muốn đánh người quá đi mà…

Vu Mông Mông ủ rũ cụp đuôi trở về phòng. Cô sai rồi, sai ở chỗ không nên diễn nội tâm quá phong phú. Hai cái gã này đều chẳng phải dạng vừa, chuyện ở nhà vệ sinh lúc nãy thật sự quá khó hiểu, cứ cảm thấy có gì đó sai sai…

Kết quả là sáng sớm ngày hôm sau tỉnh dậy, cô lại phạm phải một sai lầm gây xấu hổ tột độ. Vu Mông Mông khi ngủ vốn dĩ chưa bao giờ mặc nội y, hơn nữa ở kiếp trước bạn cùng phòng đều là nữ, ai ở nhà mà còn mặc nội y làm gì, thả rông không biết thoải mái bao nhiêu mà nói.

Nhưng cô hoàn toàn quên mất một điều, bạn cùng phòng hiện tại của cô đều là nam. Đã vậy, nguyên chủ không chỉ có gương mặt mỹ diễm quyến rũ động lòng người, mà dáng người còn cực kỳ bốc lửa, đường cong phập phồng quyến rũ đến mức khiến người ta phải xịt máu mũi.

Vốn dĩ trong phòng cô có nhà vệ sinh riêng, nhưng kiếp trước đều là dùng chung nên cô quen chân. Lúc này vẫn còn ngái ngủ, cô lơ mơ mở cửa ra ngoài đi vệ sinh, hoàn toàn không ý thức được có người đang ở ngay bên cạnh.

Mà váy ngủ của nguyên chủ đều là loại chất liệu mềm mại, lại còn là kiểu hai dây vô cùng trễ nải.

Thế là Vu Mông Mông đi vệ sinh dưới sự chú ý của hai người đàn ông, tiếng nước “tí tách” vang vọng rõ mồn một bên tai họ.

Nhậm Thành và Sư Chi Phó vừa tập thể dục buổi sáng xong, đang định về phòng tắm rửa rồi ăn sáng, không ngờ lúc đi ngang qua nhà vệ sinh lại nhìn thấy một màn mỹ diễm đến thế này…

Vu Mông Mông đi vệ sinh xong thì chép chép miệng, đưa tay gãi tóc, thầm nghĩ trong chăn đúng là thoải mái nhất.

Quai váy ngủ của cô đã tuột xuống từ lúc nào, để lộ một mảng lớn da thịt trắng ngần như tuyết lọt vào tầm mắt của hai người đàn ông.

Vu Mông Mông cuối cùng cũng cảm giác được có người bên cạnh, nhưng đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng, cô ngây ngốc nửa nhắm nửa mở mắt chào hỏi họ:

“Dậy sớm thế ạ…”

Ánh mắt Nhậm Thành nhìn Vu Mông Mông từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở trước ngực cô.

Sư Chi Phó cũng không ngoại lệ, mắt không rời nhìn chằm chằm vào cô.

Lúc này cô mới thấy lạ, họ đang nhìn cái gì thế? Cô mơ màng nhìn theo tầm mắt của họ…

“A a a a a a a…!”

Vu Mông Mông lập tức tỉnh cả ngủ, hét lên một tiếng thất thanh. Cô bước nhanh tới, nhắm vào bọn họ mà đánh tới tấp, chẳng cần quản ai với ai nữa, bọn họ vậy mà dám… dám…

Tuy đây là lỗi của cô, nhưng là người quân tử thì đáng lẽ họ nên tránh đi mới đúng, đằng này họ lại cứ thế mà nhìn, chẳng khác nào mấy tên lưu manh.

Nhậm Thành và Sư Chi Phó lần đầu tiên bị phụ nữ đánh, lại còn là kiểu đánh nũng nịu thế này… Họ lặng lẽ nhìn nơi đó vì chuyển động mạnh mà rung động… không hẹn mà cùng nuốt nước miếng.

Nhậm Thành bị cô đánh đến mất kiên nhẫn, liền chộp lấy đôi bàn tay đang quơ quào loạn xạ của cô: “Cô mặc thành thế này chẳng phải là để cho tôi xem sao?”

Trước đây cô ta cũng từng mặc bộ váy ngủ này gõ cửa phòng anh rồi bị anh đuổi ra ngoài, không ngờ giờ vẫn chưa từ bỏ ý định.

Sư Chi Phó dường như cũng nghĩ như vậy, anh nhịn không được bật cười thành tiếng.

Vu Mông Mông tức muốn hộc máu, vội ôm lấy chính mình định che chắn trước ngực, nhưng cánh tay cô quá gầy mà nơi cần che lại quá nảy nở…

Ngược lại lại phản tác dụng. Nhậm Thành bỗng cảm thấy trong người rất nóng, anh sải bước rời khỏi chỗ đó. Sư Chi Phó thu lại nụ cười, khi đi ngang qua Vu Mông Mông đang tức giận, anh ghé sát vào tai cô nói một câu. Hơi nóng phả vào tai khiến Vu Mông Mông nổi hết cả da gà.

Đến khi phản ứng lại được anh ta vừa nói gì thì Sư Chi Phó đã biến mất dạng từ lâu.

“Cái gì mà gọi là ‘lẳng lơ đúng chỗ’ chứ?” Vu Mông Mông vừa tức vừa thẹn. Anh tưởng tôi muốn mặc bộ đồ hở hang này lắm đấy à? Trong tủ quần áo trừ bộ này ra là tương đối bảo thủ, còn lại thì… Nghĩ đến đống váy ngủ trông như mấy mảnh vải vụn kia, cô thật sự nghi ngờ nguyên chủ có chứng cuồng lộ hàng.