Tại sao người bị thương luôn là cô chứ, Vu Mông Mông gần như suy sụp…
Đại sư tận tình khuyên bảo ba người họ. Thời gian hắn rời đi nói ngắn không ngắn, dài không dài, nhưng đừng để đến lúc hắn quay lại thì cả đám đã bị “quét sạch”.
Ba người cầm lá bùa, trịnh trọng cất đi. Vu Mông Mông nhìn sang cậu bé “mua nước tương” (1), không biết từ khi nào cậu bé đã ngủ thiếp đi, đang cuộn tròn trong lòng mẹ Nhậm.
“Con trai bà ngủ rồi.”
Mẹ Nhậm ngẩn ra, nhận ra Vu Mông Mông đang nói chuyện với mình, bà nhìn sang Nhậm Thành đang tràn đầy tinh thần, mới biết cô đang nói về đứa con trai cả đã mất.
Tức khắc bà rưng rưng nước mắt: “Nó ngủ ở đâu cơ?”
Vu Mông Mông chỉ chỉ vào đầu gối của mẹ Nhậm. Bà chấn động cả người: “Nó… nó đang nằm trên đùi tôi sao?” Bà trợn lớn mắt, không thể tin nổi cúi xuống nhìn đầu gối mình.
Bà lấy tay che miệng khóc thút thít không thành tiếng. Đại sư lắc đầu thở dài, sinh tử cách biệt vốn là chuyện khó chấp nhận và đau lòng nhất, không ai có thể tránh khỏi định luật này.
“Đại sư, liệu có thể để ba đứa chúng nó chuyển về đây ở không?” Mẹ Nhậm bất lực rơi lệ. Có Vu tiểu thư bên cạnh, bà có lẽ sẽ thường xuyên được trò chuyện với Thừa Thừa. Tuy không nhìn thấy nhưng được đối thoại cũng là một loại may mắn rồi.
“Không được, vị trí nơi ba người họ đang ở đã được sàng lọc nghiêm ngặt về phong thủy, chỉ có thể ra ngoài chứ không thể dọn đi.” Đại sư phủ quyết đề nghị của Nhậm phu nhân.
“Vu tiểu thư hãy cố gắng hạn chế ra ngoài một mình, muốn đi đâu thì ba người cùng đi sẽ an toàn hơn. Những đường núi, lối nhỏ tuyệt đối đừng đi.”
Lời đã nói đến mức này, mọi chuyện chỉ còn chờ vào tạo hóa của ba người họ. Hắn cũng không thể giúp gì thêm, vì hắn đoán sư phụ mình không phải không muốn về, mà là căn bản không về được. Hắn phải đi tìm kiếm manh mối xem có tung tích gì của sư phụ không.
Ở lại nhà họ Nhậm một lúc lâu, đại sư dặn họ hiện giờ đừng đi đường đêm, ban ngày trở về là an toàn nhất.
Cực chẳng đã, ba người Vu Mông Mông đành phải ra về sớm. Suốt dọc đường đi cả ba không ai nói với ai câu nào. Vu Mông Mông không muốn nói, ai bị đả kích trọng đại như vậy, bị đập đi xây lại thế giới quan thì cũng khó mà tiêu hóa ngay được. Đã thế còn tự dưng phải làm bia đỡ đạn cho người khác, mà trên tấm bia còn ghi sẵn ngày giờ ngỏm…
Suốt quãng đường, Vu Mông Mông không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ nhìn chằm chằm vào lưng ghế phía trước, hồn vía treo ngược cành cây.
Sư Chi Phó kéo thấp mũ sụp xuống ngủ, Nhậm Thành nhìn ra cửa sổ không biết đang nghĩ gì.
Về đến nhà, ba người mệt rã rời, ai nấy về phòng tắm rửa. Vu Mông Mông vừa vào phòng, mới bật đèn lên đã thấy mấy bóng đen dán chặt ngoài cửa sổ, dọa cô sợ đến mức nhảy dựng lên cao ba thước.
Cô bật hết tất cả đèn lên, quơ đại mấy bộ quần áo và nội y rồi lao ra ngoài, vừa chạy vừa la hét thảm thiết.
Tiếng hét chói tai xé toạc không gian yên tĩnh. Sư Chi Phó đang mải “giải quyết nỗi buồn”, bị tiếng hét làm cho giật mình kinh hãi, dòng chảy trực tiếp rụt ngược trở lại, khiến anh khó chịu không thôi.
Cái người đàn bà chết tiệt này! Sư Chi Phó cố gắng thử lại vài lần, đến lần thứ sáu mới xem như thoải mái thoát ra được.
Anh hầm hầm mặt mũi sải bước ra khỏi phòng. Khi ra đến phòng khách thì Nhậm Thành đã ngồi sẵn ở đó.
Vu Mông Mông ôm gối run bần bật, thấy Sư Chi Phó ra thì đôi mắt nhòe lệ, mếu máo sắp khóc đến nơi.
“Mông Mông, lại gặp quỷ phải không?” Sư Chi Phó cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ trong lòng.
Vu Mông Mông vừa khóc vừa gật đầu, nghẹn ngào không nói nên lời.
“Đừng sợ như thế, chỉ ở ngoài cửa sổ thôi, chúng không vào phòng được đâu.” Sư Chi Phó ngồi xuống cạnh cô, vỗ về lưng cô trấn an.
“Vào được mà… trong tủ quần áo có kìa… hu hu hu… đáng sợ quá.” Vu Mông Mông khóc rống lên. Ngoài cửa sổ thì cô còn chưa sợ đến thế, ai ngờ vừa mở tủ quần áo ra lại thấy một đôi chân…
Mẹ kiếp!! Cô muốn chửi thề quá. Cái quỷ gì vậy? Chẳng phải quỷ thì không có chân sao?
Bàn tay đang trấn an của Sư Chi Phó khựng lại, anh kinh ngạc nhìn Nhậm Thành. Chẳng phải trước đây chúng không vào được sao? Sao giờ lại…?
Hay là trộm? Cả hai đều nghĩ đến cùng một khả năng. Vu Mông Mông đang khóc bù loà bù loa, nhìn thấy hai ông này lại bắt đầu “mắt đi mày lại” với nhau thì càng điên tiết. Đến lúc nào rồi mà hai người còn tình tứ như thế, có quá đáng quá không hả?
“Này…” Vu Mông Mông định nói thì bị Nhậm Thành ngắt lời.
“Cùng vào xem thử chứ?” Nhậm Thành hất cằm ra hiệu cho Sư Chi Phó, anh ta gật đầu.
“Hai anh có nhìn thấy gì đâu mà xem với chả xét…” Vu Mông Mông tức giận phồng má.
“Lỡ như là người thì sao?” Sư Chi Phó nghiêng đầu nhìn cô.
Là người? Phải rồi, trên phim quỷ làm gì có chân! Nếu thực sự có kẻ lẻn vào đây giả thần giả quỷ dọa cô, cô nhất định sẽ lột da rút gân hắn. Con mẹ nó, giả gì không giả lại giả cái thứ dọa người này…
Vẻ mặt hung tợn của Vu Mông Mông trong mắt hai người kia lại giống như cô đang bị dọa đến phát điên.
Hai người lắc đầu bất đắc dĩ rồi đứng dậy đi về phía phòng cô. Vu Mông Mông đang mải tưởng tượng cảnh trả thù, thấy hai người bỏ đi thì đột nhiên thấy lạnh sống lưng.
“Hai anh đừng đi nhanh thế, đợi tôi với, đừng bỏ tôi lại mà…” Tiếng la ó của Vu Mông Mông vang lên trong căn phòng yên tĩnh, thêm vào vài phần sinh khí, khiến nỗi sợ hãi cũng vơi bớt.
Đứng trước cửa phòng Vu Mông Mông, Nhậm Thành lại liếc Sư Chi Phó một cái. Vu Mông Mông nấp sau lưng Nhậm Thành, tay thì bị Sư Chi Phó nắm chặt.
“Mông Mông, đừng sợ, lát nữa thấy gì cứ coi như không thấy, có chúng tôi ở đây rồi.” Lúc mấu chốt xem ra Sư Chi Phó cũng khá đáng tin.
Vu Mông Mông ngoan ngoãn gật đầu. Nhậm Thành đếm thầm ba hai một, xoay nắm đấm cửa, cửa mở ra.
Nhậm Thành bật đèn, đi vào nhìn quanh một vòng nhưng không phát hiện điều gì khả nghi.
Sư Chi Phó dắt Vu Mông Mông đứng một bên đợi Nhậm Thành kiểm tra. Vu Mông Mông lấy tay che mặt, tai thì dỏng lên nghe ngóng.
“Mông Mông, là cái tủ quần áo này phải không?” Trong phòng có hai cái tủ, Nhậm Thành không biết cô nói cái nào.
“Cái bên phải ấy, cái gần cửa sổ.” Vu Mông Mông lý nhí đáp.
Vừa dứt lời, Nhậm Thành mở toang cánh cửa tủ ra, bên trong ngoài quần áo thì chẳng có gì cả.
Nhậm Thành và Sư Chi Phó nhìn cái tủ trống rỗng, thần sắc trở nên ngưng trọng. Nếu không phải người, vậy thì chính là…
Vu Mông Mông vốn đã bất an, nghe tiếng mở tủ mà không thấy hai người kia nói gì thì sốt ruột bỏ tay che mắt ra.
“Có không? Có không?” Là người hay quỷ thì cũng phải nói một tiếng chứ…
“Mông Mông, trống không!” Vu Mông Mông nghe vậy liền buông hẳn tay ra.
“Sao có thể? Tôi nhìn rõ mồn một mà.” Cô thoát khỏi tay Sư Chi Phó, nhào tới xem. Đôi chân đó vẫn y nguyên đứng ở dưới đáy tủ quần áo.
Con quỷ nam thấy Vu Mông Mông nhìn mình thì ló đầu ra, bước ra khỏi tủ, hớn hở chào cô.
“Hi!”
Vu Mông Mông đứng hình, mắt trợn ngược. Cô vừa sợ mà mặt cũng vừa “xoẹt” một cái, đỏ bừng từ mặt xuống tận gan bàn chân.
Trong lòng Nhậm Thành và Sư Chi Phó chuông cảnh báo vang lên dữ dội. Hỏng rồi, có quỷ thật!!
Con quỷ nam trước mắt không mảnh vải che thân, vừa tiến về phía cô vừa để “chỗ đó”… đung đưa qua lại… Đã thế hắn còn mang vẻ mặt tự tin, ngẩng đầu ưỡn ngực hết cỡ.
Vu Mông Mông: “……….”
Mẹ nó chứ, đau mắt quá! Cái loại quỷ quái gì thế này, dọa người thì thôi đi, còn giở trò lưu manh nữa hả?
Cơn giận của Vu Mông Mông bốc lên đầu, tiến lên vung tay cho ngay một cái tát. “Chát” một tiếng rõ to, quỷ nam trực tiếp ngây người, ôm lấy mặt muốn khóc mà không khóc nổi.
“Sao cô lại đánh người hả? Tôi có lòng tốt tới thăm cô, cô vậy mà… vậy mà… Tôi đã phải tiêu tốn tận 2 năm thọ mệnh mới lẻn được vào đây thăm cô… Thế mà cô lại vô lương tâm như vậy…”
Quỷ nam giơ ngón tay hoa lan chỉ trích Vu Mông Mông, thương tâm muốn chết, không ngừng lau nước mắt, cứ như thể Vu Mông Mông là một kẻ phụ tình bạc nghĩa không bằng.
(1): Câu “mua nước tương” xuất phát từ một câu nói trên mạng rất nổi tiếng ở bên Trung.
“Tôi chỉ đi mua nước tương thôi.” Nghĩa bóng là chỉ người không liên quan, người đi ngang qua cho có hoặc là người không có vai trò quan trọng.
CÂU HỎI DÀNH CHO PASS CỦA CHƯƠNG 20: Tên của tác giả là gì?
GỢI Ý PASS: Có 11 chữ, viết hoa chữ cái đầu tiên của từng từ, không cách, không dấu.
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 19](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)