Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 18
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 18

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

2116 từ · 10 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 18

Mọi người đều lắc đầu, đây đúng là một bi kịch. Trong lòng họ cũng thấy sợ hãi, may mà chưa gặp phải lệ quỷ trong vòng tam giới, nếu không… cũng chẳng còn mạng mà sống.

Vu Mông Mông lặng đi hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Vậy… vậy tôi… chính là người duy nhất ngoài sư phụ của đại sư có thể nhìn thấy lệ quỷ?”

Cô sợ đến mức nói không thành tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là những ngày tháng sau này của cô đừng hòng sống yên ổn. Cái gì mà nhắm mắt không thấy, lệ quỷ nó tới cắt cổ trực tiếp thì có muốn ăn no chờ chết cũng chỉ là mơ tưởng…

“Theo lý mà nói thì đúng là vậy. Cô là người duy nhất ngoài sư phụ tôi có thể nhìn thấy quỷ hồn tam giới. Còn những người khác có nhìn thấy hay không thì tôi không rõ, nhưng nếu có, người đó hoặc là đã trở thành người hành nghề tâm linh, hoặc là… đã sớm chết rồi…” Tàn nhẫn thì có tàn nhẫn thật, nhưng đó đều là sự thật.

Mọi người sững sờ, đặc biệt là Vu Mông Mông. Hoặc là trở thành người hành nghề tâm linh, hoặc là… chết? Không còn lựa chọn thứ ba sao? Cô chẳng muốn cái nào hết!!

“Nếu vận khí tốt, có khả năng cô sẽ không gặp phải hồn tam giới, còn không may gặp phải thì chỉ có thể tự cầu phúc thôi.” Đại sư dường như nhìn thấu nỗi thắc mắc của Vu Mông Mông.

Mọi người đồng loạt nhìn Vu Mông Mông với ánh mắt đồng cảm. Đón nhận sự “tẩy lễ” của những ánh mắt đó cùng với những cú đả kích liên tiếp, đầu óc cô giờ đã hoàn toàn đình trệ, không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.

“Đại sư, nếu đã như vậy, ba người chúng tôi còn cần phải ở cùng nhau không?” Trong tình cảnh này, câu hỏi của Sư Chi Phó khiến mọi người trong phòng cảm thấy có chút khó chịu.

Trong lòng Vu Mông Mông đã mắng anh ta té tát. Tuy sợ hãi là bản năng của con người, nhưng nói thế nào đi nữa, ba người họ cũng có thể coi là “bạn cùng chung hoạn nạn”, sao anh ta có thể tàn nhẫn muốn bỏ mặc cô như vậy? Bỏ mặc cô thì cô hiểu được, nhưng chẳng lẽ anh ta đã quên mất Nhậm Thành bên hồ Đại Minh rồi sao?

“Cũng có thể, mà cũng không thể. Vu tiểu thư đặc thù, và Nhậm Thành tiên sinh cũng cực kỳ đặc thù. Hiện giờ không còn là ‘cực âm chạm nhau’ nữa, trên người anh chắc chắn là một thân ‘cực dương’. Hồn tam giới thèm khát nhất, mà cũng sợ nhất chính là những người sống có loại thân thể này.”

“Sợ nhất? Lệ quỷ mà cũng sợ anh trai cháu sao?” Nhậm Linh Lung kinh ngạc thốt lên.

“Một, hai lệ quỷ thì sợ, nhưng nếu tích tụ ba, bốn con cùng lúc…” Đại sư nhìn về phía Nhậm Thành, chậm rãi lắc đầu.

Vậy là… hết cứu? “Đại sư, lệ quỷ thường lang thang ở những nơi nào ạ?” Vu Mông Mông hỏi, nếu biết trước thì cố gắng tránh đi, hy vọng sống sót có lẽ sẽ cao hơn một chút.

“Ở đâu cũng có, trong sông, trên quốc lộ, trong các tòa nhà… Tuy nhiên, lệ quỷ vì lệ khí quá nặng nên không thể rời xa khỏi phạm vi 1000 mét.”

Nghe đến câu đó, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Vậy chỉ cần chạy ra xa hơn một ngàn mét là có thể sống sót sao?” Vu Mông Mông hỏi tiếp, cô phải hỏi kỹ các kiến thức thoát thân mới được.

Đại sư cũng không hề mất kiên nhẫn: “Nếu có thể tránh được sự mê hoặc của chúng thì có thể sống sót.” Nhưng sự thật là chẳng mấy ai tránh được sự mê hoặc của lệ quỷ, ngay cả hắn cũng không dám chắc mình có đủ tâm chí đó hay không.

“Không có cách nào tiêu diệt đám lệ quỷ đó sao? Không siêu độ được ạ?” Nhậm Thành đứng bên cạnh trầm tư nãy giờ mới lên tiếng.

“Không thể siêu độ, cũng không ai có năng lực tiêu diệt.” Đại sư nhắm mắt lại.

“Đã có quỷ thì phải có Câu Hồn sứ giả hay địa ngục chứ ạ?” Vu Mông Mông hỏi, trên TV đều chiếu như thế mà, có cái này thì phải có cái kia mới hợp lý chứ?

Đại sư cười: “Không có chuyện địa ngục đâu. Quỷ hồn là một loại năng lượng không thể giải thích được, khi năng lượng tiêu hao hết thì tự nhiên sẽ biến mất. Năng lượng càng đầy đủ thì năng lực càng lớn, cho nên lệ quỷ mới thích người có thân cực dương, vì năng lượng của họ là dồi dào nhất. Cho dù có phải hồn phi phách tán, chúng cũng sẽ không bỏ qua cơ hội trước mắt.”

“‘Ăn’ một người cực dương có thể giúp chúng tồn tại ở nhân gian thêm 20 năm, việc này đơn giản hơn nhiều so với việc đi hại người thường. Suy cho cùng, mỗi lần chúng hại người cũng phải tiêu tốn vài năm ‘thọ mệnh’ của chính mình.”

Wow, nói như vậy, Nhậm Thành chẳng phải là một miếng bánh thơm ngon sao? “Quỷ mất bao lâu thì sẽ hồn phi phách tán ạ?” Vu Mông Mông vô cùng hy vọng lũ lệ quỷ sẽ biến mất sạch sành sanh, như vậy mọi người đều sẽ an toàn.

“Hồn phách Tam giới tồn tại khoảng 10 năm, Nhị giới thì từ 30 đến 50 năm, còn Nhất giới thì trong vòng một năm sẽ tan biến hoàn toàn.”

Lời vừa thốt ra lại khiến mọi người không hiểu cho lắm, thiết lập này nghe có vẻ không hợp lý lắm nhỉ? Không đợi ai kịp hỏi, đại sư đã giải đáp ngay thắc mắc.

“Tam giới tuy có năng lực mạnh nhất, nhưng sát khí cũng nặng nhất, điều này tiêu tốn rất nhiều ‘thọ mệnh’ ít ỏi của chúng. Còn hồn phách Nhị giới đa phần đều lương thiện, nên thọ mệnh rất dài. Riêng Nhất giới cơ bản là những hồn phách Tam giới sắp biến mất mới chuyển xuống, gần như chỉ vài tháng là tan biến vào không khí.”

“Đại sư, Thành Thành hiện tại nguy hiểm như vậy, có cách nào che giấu hơi thở trên người nó không?” Mẹ Nhậm lo lắng cho con trai khôn xiết, sóng này vừa yên sóng khác lại ập đến, thật khiến người â mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Cả nhà họ Nhậm chăm chú dồn mọi ánh mắt về phía đại sư, hắn nhìn ba người đang ngồi trên sofa đối diện.

“Pháp thuật bần đạo làm trên người các vị trước đây tuy không thể ngăn cản quỷ hồn, nhưng ít nhất cũng giữ được tính mạng. Nếu có một ngày ba người các vị tách ra, đạo pháp thuật này sẽ tự khắc hóa giải.”

“Thân thể cực âm và cực dương của Vu tiểu thư và Nhậm Thành tiên sinh có thể chống cự lệ quỷ, khiến chúng không dám tiếp cận. Nhưng nếu tách ra, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng…” Đại sư nhắc nhở họ điểm này, còn việc có nghe hay không, tính toán thế nào thì không còn là việc của hắn nữa, dù sao thiên mệnh cũng khó lòng cưỡng lại.

“Còn tôi thì sao?” Đại sư nãy giờ chỉ nói về Vu Mông Mông và Nhậm Thành, Sư Chi Phó vẫn chưa biết tác dụng của mình là gì?

“Bát tự và thể chất của vị tiên sinh này cũng cực kỳ đặc thù. Vu tiểu thư và Nhậm tiên sinh là hai cực đoan, còn cậu lại vô cùng bình lặng. Trong mắt quỷ hồn, cậu thường không có bất kỳ sự tồn tại nào, lệ quỷ ghét nhất là những người có thể chất như cậu, gặp cũng coi như không thấy.” Chẳng ai muốn tiêu tốn thọ mệnh để đi bắt một người sống vô dụng cả, quỷ cũng không muốn làm ăn thua lỗ…

Sư Chi Phó: “…”

Vu Mông Mông suýt thì cười chết, người ta là chó không thèm ngó, còn anh ta là quỷ không thèm nhìn, đến quỷ cũng ghét bỏ cơ đấy, ha ha ha ha…

Bầu không khí vốn đang ngưng trọng, bị câu hỏi của Sư Chi Phó làm cho trở nên có chút hài hước.

Mọi người trong đại sảnh đều buồn cười, chỉ có Nhậm Linh Lung là bất bình thay cho Phó ca ca của mình.

“Cần gì quỷ phải quan tâm chứ? Phó ca ca ưu tú như vậy, em đây đặc biệt thích anh ấy.” Nhậm Linh Lung chẳng chút thẹn thùng của con gái, công khai tỏ tình với Sư Chi Phó ngay trước mặt mọi người.

Điều này khiến Sư Chi Phó vô cùng ngượng ngùng.

“Linh Lung, hôm nay và ngày mai ở nhà tự kiểm điểm cho tốt đi!”

Ông nội Nhậm tức đến đau ngực, cô cháu gái này vô tư vô lo, thật khiến người ta nhức đầu.

“Tác dụng của cậu là nằm ở giữa hai thể cực đoan kia, đóng vai trò trung hòa. Thế nên ba người các vị thiếu một cũng không được. Thiếu cậu, cực dương cực âm sẽ chạm vào là nổ ngay, lúc đó ai cũng có nguy cơ mất mạng.”

“Nhưng trước đây có sao đâu ạ?” Bao nhiêu năm qua đều bình yên vô sự, sao giờ lại có chuyện? Vu Mông Mông nhất thời chưa nghĩ thông suốt.

Lần này không cần đại sư mở lời, Nhậm Thành đã giải tỏa nghi hoặc cho cô:

“Đó là vì lúc đó cô chưa có thân thể cực âm, còn âm khí từ mắt âm dương trên người tôi đã đè nén lại cực dương.” Càng lúc Nhậm Thành càng cảm thấy Vu Mông Mông ngốc nghếch chẳng khác gì con heo…

Vu Mông Mông lúc này mới hiểu ra, hóa ra là vậy. Vậy giờ phải làm sao đây?

“Đại sư, tiếp theo chúng tôi nên làm gì mới bảo toàn được tính mạng ạ?” Vu Mông Mông sốt ruột không chịu nổi, nói nãy giờ mà quên hỏi cách giải quyết, đây là vấn đề mấu chốt liên quan đến mạng sống mà.

“Ba người không thể chia lìa, chẳng phải đại sư vừa nói rồi sao?” Nhậm Linh Lung thực sự bái phục cái đầu “ngỗng ngốc” của Vu Mông Mông, rõ ràng vừa giảng xong mà đã quên ngay được, não cô ta không phải não người mà là não cá vàng chắc?

“Nói rồi sao?” Cô không nhớ rõ cho lắm, chỉ ngơ ngác gãi gãi đầu.

“Nhậm tiểu thư nói không sai, ba người các vị hiện giờ tuyệt đối không thể tách rời. Còn về kiếp nạn trên người Vu tiểu thư, cô cũng đừng vội, chưa biết chừng sẽ có cách hóa giải. Chờ bần đạo lo xong việc sẽ đến sống cùng ba người một thời gian, lúc đó sẽ tìm cách giải quyết vấn đề của cô.” Cùng với tất cả những ẩn số trên người cô.

Bỗng nhiên thần sắc đại sư nghiêm nghị hẳn lên khiến mọi người giật mình một cái, cứ tưởng có thứ gì đó đang tiến lại gần, Vu Mông Mông suýt chút nữa thì nhảy tót lên người Sư Chi Phó.

“Trong thời gian bần đạo rời đi, sẽ có một vài rắc rối tìm đến cửa. Bất kể là ai, quỷ hồn hay con người, hết thảy đừng để ý tới. Nếu chúng muốn làm hại các vị…” Nói đến đây, đại sư từ túi tay áo lấy ra mấy lá bùa đưa cho ba người họ.

“Kẻ nào dám thương tổn các vị, hãy lấy lá bùa này ra, bất kể là quỷ hay người đều sẽ phải né tránh ba phần. Đặc biệt là Vu tiểu thư, thể chất đặc thù của cô sẽ thu hút vô số người thông linh thèm khát, đương nhiên cũng không tránh khỏi việc bị kẻ có tâm lợi dụng, vạn sự nhất định phải giữ lại một tâm nhãn.”