Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 17
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 17

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

2194 từ · 10 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 17

Thôi xong, giờ không cần lo hai nam chính có giết mình hay không nữa. Vì chẳng bao lâu nữa, cô sẽ tự động nói lời tạm biệt với thế giới này thôi.

Vu Mông Mông nước mắt lưng tròng, ngửa mặt lên trời than vãn. Cô rệu rã ngã quỵ xuống sofa. Dù sao cũng chẳng sống được bao lâu, cô chẳng thèm hầu hạ hai vị đại nam chính này nữa. Có thời gian đó, thà cô nằm ườn trên sofa đánh đậu đậu (1) còn hơn.

Trong phòng khách nhất thời chìm vào yên lặng, đặc biệt là bà nội Nhậm và Nhậm Linh Lung. Bà nội Nhậm biết mình đã trách lầm Vu Mông Mông, bà không thể ngờ được chính cô là người đã cứu Thành Thành.

Nhậm Linh Lung cảm thấy khó xử nhưng cũng mang tâm lý biết ơn. Biết Vu Mông Mông chẳng còn sống được mấy năm, cô nàng có chút hối hận vì đã nặng lời mỉa mai cô ấy…

Sắc mặt Nhậm Thành sa sầm, dường như đây chẳng phải là sự giải thoát dành cho anh.

Vu Mông Mông nhìn trần nhà với ánh mắt vô thần. Cô không ngờ mình vừa xuyên không tới bao lâu đã bị thông báo sắp chết. 30 đến 40 tuổi? Nguyên chủ năm nay đã tầm 25 tuổi rồi, vậy còn sống được mấy năm nữa đâu?

Cô cũng hy vọng là 40 tuổi, nhưng cái cốt truyện cẩu huyết này ai mà lường trước được. Nữ phụ pháo hôi đúng là nữ phụ pháo hôi, vất vả lắm mới bước qua được một cửa ải, nào ngờ phía trước lại là một cái hố sâu vạn trượng, còn là loại không có đường lui…

Sư Chi Phó cũng im lặng hồi lâu. Thấy bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc của Vu Mông Mông, anh ta cũng không quên phát huy bản năng trà xanh của mình.

“Mông Mông, nói không chừng vẫn còn cơ hội xoay chuyển thì sao?” Lời an ủi trước thực tế phũ phàng thật quá đỗi nhạt nhẽo.

Nhưng nó lại khiến mắt Vu Mông Mông sáng lên. Đúng vậy! Phim truyền hình chẳng phải đều chiếu như thế sao? Đường cùng sinh hy vọng, cô đang gánh vác vận rủi của nam chính, nói không chừng vận may của Nhậm Thành cũng sẽ chuyển sang cho cô một chút thì sao?

Trong đôi mắt cô dần nhen nhóm lại sức sống, thì thấy đại sư chậm rãi lên tiếng: “Không có đâu, cũng rất có khả năng là vào năm 28 tuổi.”

Giọng điệu quả thực lạnh lùng đến cực điểm. Vu Mông Mông “bẹp” một tiếng lại nằm vật ra sofa. Mặc kệ cô sống được bao nhiêu tuổi, cứ để cô chết đi cho rồi…

Lần đầu tiên trong đời Sư Chi Phó cảm thấy ngượng ngùng: “Mông Mông…”

Vu Mông Mông lại nhìn chằm chằm lên trần nhà. Người đã chết, có việc gì thì đốt vàng mã, đừng lải nhải bên tai nữa, hãy để quãng đời còn lại của cô được thanh tịnh chút đi…

“Mông Mông, đừng nghĩ quẩn như vậy…” Sư Chi Phó cố gắng an ủi cô.

“Tôi muốn yên tĩnh một chút…” Vu Mông Mông thốt ra mấy chữ yếu ớt. Cô muốn yên tĩnh một chút cũng không được sao? Cho dù là đối mặt với người nhà của nam chính, cô cũng chẳng còn gì để lo lắng, chẳng cần phải giữ kẽ nữa. Vài năm sau cát bụi lại trở về với cát bụi, còn liên quan gì đến cô?

“Yên Tĩnh? Yên Tĩnh là ai? Có cần tôi giúp cô tìm cô ấy không?” Sư Chi Phó trưng ra bộ dạng “người chị” tâm tình.

Vu Mông Mông lại một lần nữa cạn lời… Quả nhiên sự khác biệt giữa các thời không vẫn là một rào cản không thể xóa nhòa.

Dù là Phó ca ca đang an ủi cô, nhưng Nhậm Linh Lung vẫn không nén nổi lòng ghen tị. Nhìn hai người ngồi đối diện dựa sát vào nhau thân mật, móng tay giả của cô ta bị bấm gãy lúc nào không hay.

“Đại sư, có cách nào đem kiếp nạn đó trả lại cho tôi không?” Nhậm Thành phá vỡ bầu không khí im lặng, một câu nói khiến mọi người nhà họ Nhậm đều sững sờ.

“Thành Thành…” Bà nội Nhậm cuống quýt, nhưng lại không biết phải nói gì, thâm tâm bà đương nhiên vẫn muốn cháu trai mình được sống.

“Anh…” Nhậm Linh Lung vội vàng lắc đầu với anh trai. Đột nhiên một tiếng “chát” vang lên, khiến Nhậm Linh Lung sợ tới mức ôm đầu lùi sang một bên, không dám lên tiếng.

“Nhìn xem các ngươi từng người một kìa, Thành Thành là người, vậy mạng của Vu tiểu thư  không phải là mạng sao?”

“Cháu không hổ là người kế thừa của nhà họ Nhậm ta, có chí khí! Đàn ông phải đội trời đạp đất, chuyện gì đến thì cứ đối mặt, phải làm sao cho không thẹn với lòng!”

Ông nội Nhậm mắng mấy người bọn họ một trận, đồng thời thật lòng khẳng định nhân sinh quan đúng đắn và dũng khí của cháu trai mình.

“Ông nội nói đúng, đây vốn là kiếp nạn của cháu, không nên để Vu tiểu thư gánh thay, như vậy rất không công bằng với cô ấy.” Nhậm Thành bình thản nói.

Nói Vu Mông Mông không chấn động là nói dối. Nhậm Thành thế mà lại… Không ngờ anh lại sẵn lòng làm đến mức này, đây là chuyện liên quan đến mạng người đấy… Dù hiện tại là vậy, nhưng cũng không thể thay đổi sự thật là anh đã giết nguyên chủ.

Sư Chi Phó đúng là vớ bở rồi, tìm được một người “chồng” ưu tú như vậy.

Sư Chi Phó: ???

Đang yên đang lành bị gán cho cái danh “vớ bở”, Sư Chi Phó cảm thấy thật khó hiểu. Sao cứ hễ chạm đến chủ đề nào về Nhậm Thành là biểu cảm và ánh mắt cô ấy lại có vẻ… hâm mộ đến vậy?

“Nhậm Thành tiên sinh, đừng nói đến việc tôi có năng lực đó hay không, ngay cả việc kiếp nạn và mắt âm dương của anh tại sao biến mất, tại sao lại chuyển dời sang người Vu tiểu thư, tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt được.”

Đại sư bấm tay tính toán hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu thở dài:

“Bát tự của Vu tiểu thư vốn dĩ thiên về tính âm, nay mắt âm dương và kiếp số của Nhậm Thành tiên sinh chuyển sang người cô. Do thể chất của cô, âm khí lại càng nặng thêm, vì vậy cô mới có thể nhìn thấy quỷ hồn, thậm chí là đối thoại với chúng.”

Vu Mông Mông nửa hiểu nửa không gật đầu: “Vậy đại sư, không phải nói ba người chúng tôi cùng ở trong một phạm vi nhất định thì quỷ không thể tiếp cận sao?”

Điều này không hợp lý, vì ngay lúc này cạnh cô đang có một “nhóc con” đứng hóng hớt đây thôi. Thằng bé nhìn hết người này đến người kia, khi đại sư nói chuyện, trông nó có vẻ rất sảng khoái.

“Đó là khi mắt âm dương còn ở trên người Nhậm Thành tiên sinh, ba người hợp thể mới có thể trấn áp được. Nhưng nay nó nằm trên cơ thể cực âm của cô, chắc chắn sẽ bị âm khí phá vỡ.”

Vu Mông Mông, Sư Chi Phó và Nhậm Thành đưa mắt nhìn nhau. Nếu vậy không phải là lúc nào cũng có thể gặp quỷ sao? Hôm nay Vu Mông Mông đã nhận quá nhiều đả kích rồi, nếu thật sự không thể tránh khỏi việc chạm mặt chúng hàng ngày, cô thà bịt kín mắt lại, tình nguyện để thế giới của mình là một mảnh đen tối còn hơn là phải nhìn thấy quỷ…

Cảm giác số phận cô thật thảm hại, người xuyên không mà thảm đến mức này đúng là hiếm thấy…

“Vậy không phải ở đâu tôi cũng có thể gặp quỷ sao?” Vu Mông Mông ôm ngực, cô cảm thấy mình cần được cấp cứu thở oxy ngay lập tức. Ông trời đang trêu đùa cô đấy à?

“Cô có thể thấy chúng mọi lúc mọi nơi, hơn nữa hồn phách trong vòng tam giới cô đều có thể nhìn thấy, đương nhiên là còn có thể đối thoại nữa. Năng lực thông linh như vậy là thứ mà thế gian cực kỳ hiếm người có được, cũng là điều mà vô số đại sư dân gian hướng tới cả đời, thậm chí không từ thủ đoạn để đạt được.”

Dẹp đi! Ai thích thì cứ việc lấy, ai mà thèm cái năng lực gặp quỷ này chứ! Vu Mông Mông muốn đánh người quá, đừng nói với cô… đây chính là “bàn tay vàng” dành cho người xuyên không nhé. Không gian tùy thân đâu? Linh tuyền đâu? Hay ít ra cũng cho cô cái bàn tay vàng có thể nghe được tiếng lòng người khác cũng được mà, sao lại cho cô năng lực nghe chuyện ma quỷ, gặp quỷ thông linh này?

Đây chẳng phải là đang ép cô tự kết liễu sao? Cô nằm vật ra sofa, nhân sinh thật sự quá gian nan, quá gian nan mà. Sống trong truyện kinh dị đúng là khổ cực gấp bội!!!

“Thế nào được gọi là trong vòng tam giới?” Sư Chi Phó dường như rất tò mò về cụm từ này.

Vu Mông Mông lén lườm anh ta một cái. Hiện tại là lúc để chú ý cái đó sao? Cái đồ trà xanh bạch liên hoa này!!

“Trong vòng tam giới nghĩa là: Nhậm Thành tiên sinh vì bát tự kỳ dị, âm dương tương hướng nên chỉ có thể nhìn thấy hồn phách vô ý thức, mờ ảo trong vòng ‘nhất giới’. Còn quỷ hồn trong vòng ‘nhị giới’ là những người chết vì bệnh tật hoặc tai nạn, loại hồn phách này có ý thức rõ ràng, biết rõ mọi chuyện khi còn sống, có thể nói năng trò chuyện, đa số đều là thiện lương.”

Vu Mông Mông hít vào một hơi thật sâu. Được rồi, cô sai rồi, Sư Chi Phó chú ý đúng trọng tâm đấy, rất cần thiết phải biết rõ ràng…

Đại sư một hơi phổ cập kiến thức cho mọi người, nhấp vài ngụm trà rồi tiếp tục nói:

“Điều Nhậm tiểu thư cần cẩn thận chính là quỷ hồn tam giới. Quỷ hồn trong vòng tam giới hầu như cực hiếm người nhìn thấy được, mà người nào nhìn thấy thì không một ai có thể sống sót trở về. Quỷ hồn nhất giới và nhị giới đều không hại người… hay nói đúng hơn là không có năng lực để làm hại người sống. Nhị giới tuy có chút năng lực nhưng lúc sinh thời họ lương thiện, sau khi chết càng không thể trở thành tà mị gây hại.”

Mọi người nghe mà ngẩn ngơ, chuyện này hoàn toàn vượt xa phạm vi nhận thức của họ.

“Quỷ hồn tam giới đều là những kẻ tự sát, chết oan, hoặc bị mưu hại mà chết, cũng chính là thứ các người thường gọi là ‘lệ quỷ’. Loại quỷ hồn này năng lực cực mạnh, chỉ cần người sống nào bị ‘chúng’ nhắm trúng thì không ai thoát khỏi tay chúng được. Vì những người có đôi mắt thông linh cực kỳ hiếm, nên loại quỷ hồn này mới có thể lộng hành ở nhân gian, đến nay vẫn không ai có thể thu phục được hồn tam giới.”

Vu Mông Mông nghe mà run cầm cập: “Đại sư, ngài cũng không thể tiêu diệt ‘bọn họ’ sao?” Cô cảm thấy không ổn chút nào, nguyên tác chẳng phải nói quỷ hồn không gây thương hại cho người sao? Sao giờ còn phân ra mấy giới mấy giới thế này, đây rốt cuộc là thế giới gì vậy, mẹ ơi, con muốn về nhà… hu hu hu…

Đại sư lắc đầu tiếc nuối: “Tôi chưa có năng lực cao thâm đến thế. Đến nay, những cao nhân có thể diệt trừ nghiệp chướng tam giới chỉ đếm trên đầu ngón tay, từ xưa đến nay cũng chỉ có ba vị. Trong đó hai vị đã quy tiên, còn một vị chính là sư phụ của tôi, nhưng sau khi sư phụ đi du ngoạn tứ hải đến nay vẫn bặt vô âm tín.”

Nhắc đến sư phụ, đại sư không khỏi lo lắng. Đèn hồn của sư phụ vẫn sáng, nhưng không cách nào liên lạc được.

(1): Đánh đậu đậu dùng để chỉ một loại trò chơi điện tử đơn giản tương tự như trò bắn bóng hoặc xếp kim cương PopCap mà người ta hay chơi khi buồn chán.