Vu Mông Mông lo lắng không phải vì sợ gì khác, mà sợ đại sư nhìn ra cô không phải nguyên chủ. Nếu vậy thì cô xong đời thật rồi. Với sự tin tưởng và tôn kính tuyệt đối của nhà họ Nhậm dành cho vị đại sư này, e là cô sẽ bị coi là yêu quái mà xử lý mất.
Cô theo bản năng nuốt nước bọt, thần kinh căng như dây đàn. Đại sư nhíu mày chằm chằm nhìn cô một hồi lâu mới lắc đầu thở dài.
“Thế gian sao lại có thể có chuyện quái dị thế này, quả là lần đầu bần đạo nhìn thấy.” Đại sư trẻ tuổi tuấn tú, khí chất như tiên nhân thoát tục.
Tuy trông rất tiên nhưng đại sư nói năng chậm rãi vô cùng, khiến những người xung quanh sốt ruột như lửa đốt. Vu Mông Mông thầm cảm thán, đại sư đúng là đại sư, cực kỳ điềm tĩnh.
Ba Nhậm thấy đại sư nói xong một câu rồi cứ thế trầm tư không nói tiếp, lòng ông nóng như kiến bò trên chảo lửa, chỉ thiếu nước nhảy dựng lên thôi.
“Đại sư, thế nào rồi? Ngài có nhìn ra được điều gì không?” Ba Nhậm nhịn không được lên tiếng cắt ngang sự im lặng của đại sư.
“Không chỉ nhìn ra, mà còn thấy rất kỳ quặc, vô cùng phi lý, bần đạo chưa từng gặp bao giờ.” Đại sư vừa nói vừa nhìn thẳng vào Vu Mông Mông.
Câu nói này dọa người nhà họ Nhậm sợ không nhẹ. Nhà ông chỉ còn mỗi Nhậm Thành là con trai duy nhất, nếu anh có mệnh hệ gì thì nhà họ Nhậm coi như mất trắng.
“Đại sư, ngài nhất định phải cứu con trai tôi, tôi không thể mất thêm một đứa con nào nữa…” Mẹ Nhậm tưởng Nhậm Thành sắp gặp chuyện, bà khóc nức nở cầu xin đại sư cứu con mình.
“Mẹ…” Nhậm Thành định giải thích rằng đại sư nói có lẽ không phải là mình, càng không phải chuyện đó…
“Thành Thành à, Thành Thành ơi…” Mẹ Nhậm khóc lóc ôm chầm lấy Nhậm Thành, anh bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng bà.
“Mẹ, mẹ cứ nghe đại sư nói hết đã.” Nhậm Thành ra hiệu cho mọi người bình tĩnh.
“Có chuyện là có chuyện, nhưng không phải ở con trai Nhậm tiên sinh, mà là ở vị cô nương này.”
Đại sư chỉ tay về phía Vu Mông Mông. Cô vừa rồi cũng chưa hiểu lắm, rõ ràng đại sư nhìn cô mà sao nhà họ Nhậm cứ vơ vào người Nhậm Thành thế?
“Tôi sao?” Vu Mông Mông chỉ vào chính mình. Cô? Cô thì làm sao? Chẳng lẽ đại sư thực sự nhìn ra cô không phải nguyên chủ rồi? Vu Mông Mông căng thẳng đến mức tóc gáy sắp dựng đứng cả lên.
“Vu tiểu thư này không chỉ có thể thấy hồn phách mà còn có thể đối thoại với hồn phách sao?” Đại sư hỏi Vu Mông Mông.
Vu Mông Mông ngơ ngác gật đầu: “Đúng là có chuyện như vậy ạ, đại sư. Rõ ràng trước đây tôi không hề nhìn thấy những thứ đó…” Nguyên chủ chưa từng nhìn thấy quỷ, tại sao vừa đổi thành cô là thấy ngay được? Đã vậy còn có thể trò chuyện với chúng, Vu Mông Mông khóc không ra nước mắt, tại sao chuyện khổ sở này lại vận vào người cô cơ chứ? Thật không thể tin nổi.
“Còn Nhậm Thành tiên sinh thì sao? Lần cuối cùng cậu nhìn thấy hồn phách là khi nào?” Đại sư quay sang hỏi Nhậm Thành.
“Khoảng thời gian từ lần cuối nhìn thấy đến nay là trước khi ba người họ dọn vào ở ạ.” Nhậm Thành đáp. Lần trước ở công ty Vu Mông Mông thấy quỷ hai lần, anh đều không thấy.
Đại sư gật đầu: “Không sai, Nhậm Thành tiên sinh hiện giờ đã không còn mắt âm dương nữa rồi.”
“Cái gì?” Ba mẹ Nhậm kích động đỏ cả hốc mắt. Trời mới biết gia đình họ đã hao tâm tổn tứ bao nhiêu vì đôi mắt của Nhậm Thành. Việc anh không còn nhìn thấy những thứ đó nữa thực sự khiến họ vui mừng hơn bất cứ chuyện gì trên đời.
“Đại sư, ý của ngài là giờ tôi đã là người bình thường?” Nhậm Thành cũng sững sờ. Nói không vui là giả, nhưng bảo vui phát điên thì cũng không hẳn, dù sao hơn hai mươi năm qua anh đã quá quen với việc nhìn thấy những thứ đó rồi.
“Đúng vậy, chúc mừng cậu.” Đại sư buông lời chúc mừng một cách thản nhiên, nhưng điều đó không ngăn được cả nhà họ Nhậm hò reo vui sướng.
“Ông trời có mắt mà…” Ông nội Nhậm lệ tuôn đầy mặt. Chuyện tôn tử gặp quỷ luôn là tâm bệnh của ông, giờ đây tâm bệnh này cuối cùng cũng được loại bỏ trước khi ông nhắm mắt xuôi tay, lòng ông không biết vui sướng đến nhường nào.
Nhậm Linh Lung cũng reo hò ầm ĩ. Ba mẹ Nhậm thì mang tâm trạng như thể sau bao gian truân cuối cùng cũng thấy được cầu vồng.
Chỉ có bà nội Nhậm là phản ứng lại đầu tiên: “Đại sư, vừa rồi Vu tiểu thư nói nhìn thấy cháu đích tôn của tôi, ngài xem giúp xem chuyện đó là thật hay giả?”
Bà nội Nhậm vốn không có ý xấu, nhưng cách nói chuyện trực diện của bà đôi khi khá gây tổn thương. Có điều, đương sự Vu Mông Mông lúc này chẳng có cảm giác gì, cô vẫn đang chìm trong cú sốc. Nhậm Thành không nhìn thấy quỷ nữa? Sao có thể chứ? Cốt truyện chính đã biến mất, chẳng lẽ tiếp theo truyện sẽ bị chệch hướng hoàn toàn sao?
Chẳng lẽ mình xuyên vào một bộ đồng nhân? Không lẽ nào? Thế thì sẽ có nữ phụ hoặc nam phụ xuất hiện để công lược hai vị đại nam chính mất…
“Rất có khả năng…” Vu Mông Mông ra vẻ sâu sắc lẩm bẩm một mình. Không ngờ Sư Chi Phó vẫn luôn chú ý đến cô.
“Mông Mông? Cái gì rất có khả năng?” Sư Chi Phó không biết đã ghé sát vào cô từ lúc nào, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô. Vu Mông Mông cảm thấy tai ngứa ngáy, liền đưa tay lên gãi mạnh.
Vành tai mềm mại hồng hào bị cô gãi đến đỏ rực. Sư Chi Phó vừa thấy ngứa ngáy trong lòng vừa thấy xót, anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô kéo xuống.
“Cẩn thận kẻo trầy da.” Sư Chi Phó nhíu mày nhắc nhở.
Vu Mông Mông đang mải rối bời với suy nghĩ về cốt truyện đồng nhân, cô thoát khỏi tay anh, cũng chẳng để tâm mấy, hồn vía đã bay tận phương nào.
“Đại sư, tôi có thể hỏi tại sao mọi chuyện lại đột nhiên trở nên bình thường không?” Nhậm Thành thắc mắc. Trước đây đại sư từng nói anh phải chuẩn bị tâm lý cả đời sống chung với Âm Dương Nhãn, bất kể sinh lão bệnh tử.
“Nói đến đây, cậu phải cảm ơn một người đã thay cậu chắn cái kiếp này. Nếu không nhờ cô ấy xuất hiện, cậu… sau này sẽ gặp một kiếp nạn, gần như khó thoát khỏi vận rủi…” Lời đại sư khiến sắc mặt nhà họ Nhậm lại thay đổi. Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, họ không hề biết có chuyện như vậy.
“Đại sư, chẳng phải ngài nói Thành Thành chỉ nhìn thấy hồn phách thôi sao? Tại sao lại có vận rủi?” Ba Nhậm vừa mới buông lỏng trái tim được vài giây lại treo ngược lên cành cây. Đây là chuyện đại sự, chuyện liên quan đến tính mạng.
“Là cha bảo đại sư đừng nói cho các con biết. Có những chuyện không thay đổi được, cha cũng không muốn các con quá lo lắng.” Ông nội Nhậm thần sắc mệt mỏi. Để giấu kín chuyện này, ông đã phải chịu đựng rất nhiều tra tấn về tâm lý.
Nhà họ Nhậm im lặng trong giây lát, chìm vào suy tư. Đại sư thấy họ đau buồn nên nói nốt phần còn lại:
“Vừa rồi bần đạo đã tính toán, kiếp nạn của Nhậm Thành tiên sinh đã biến mất, không cần quá lo lắng nữa.” Quả nhiên, nghe câu này, nhà họ Nhậm lại thở phào. Đại sư này nói chuyện cứ ngắt quãng làm tim họ đập như đi tàu lượn siêu tốc, quá kích thích…
Vu Mông Mông thì hoàn toàn mờ mịt. Trong truyện Nhậm Thành thuận buồm xuôi gió sống hạnh phúc bên Sư Chi Phó, làm gì có kiếp nạn nào chứ…
“Vậy thì tốt rồi, nó bình an thì cả nhà chúng tôi mới thực sự yên tâm.” Ba Nhậm ôm chặt mẹ Nhậm nói. Ông nội Nhậm và bà nội Nhậm hôm nay chịu kích thích quá nhiều nên cũng bắt đầu thấy mệt.
“Đại sư… người giúp Nhậm tổng chắn tai ương, không lẽ là…” Vu Mông Mông ám chỉ, cô bắt đầu có dự cảm chẳng lành…
Đại sư mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như trăm hoa đua nở khiến người ta không khỏi xao xuyến: “Vu tiểu thư quả là thông tuệ. Không sai, người giúp cậu ấy chính là cô.”
Đầu óc Vu Mông Mông lập tức thành một đống bùn nhão. Ý gì đây? Có nghĩa là tất cả những gì đáng lẽ Nhậm Thành phải gánh chịu, giờ đổ hết lên đầu… cô?
Cô đờ đẫn nhìn đại sư: “Đại sư, vậy hiện giờ tình trạng của tôi là thế nào?”
“Vốn dĩ cô cũng có một kiếp nạn, giờ cộng thêm kiếp nạn từ Nhậm tổng, nên tất cả đều dồn lên người cô.” Đại sư nói với giọng lãnh đạm như đang kể chuyện phiếm, chẳng thèm quan tâm lời nói đó gây ra chấn động gì cho Vu Mông Mông. Câu nói này như một tia sét nổ đùng đoàng trong đầu cô, khiến cô hoa mắt chóng mặt…
“Trên người tôi? Nghĩa là… hiện giờ tôi đang gánh hai kiếp nạn cùng lúc???” Vu Mông Mông hoàn toàn không biết mình đã làm cái quái gì nữa.
“Đúng vậy. Tuy nhiên Vu tiểu thư cũng đừng quá lo lắng. Kiếp nạn vốn có của cô đã chuyển hóa thành tiểu kiếp. Còn kiếp nạn của Nhậm Thành tiên sinh, vốn là tử kiếp chỉ phát tác vào khoảng 30 đến 40 tuổi. Thanh xuân của cô còn dài, không cần quá lo lắng.”
Vu Mông Mông: “…” Tôi cảm ơn lời an ủi của anh nhé! Cũng chẳng còn mấy năm để sống nữa, đúng là không cần lo lắng thật, vì đằng nào mà chẳng sắp ngỏm củ tỏi. Trời xanh ơi!!
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 16](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)