Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 15
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 15

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1867 từ · 8 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 15

Tiếng khóc của mẹ Nhậm thực sự quá thê lương, Vu Mông Mông không đành lòng nên khuyên nhủ: “Nó cũng không đáng sợ như vậy đâu ạ, chỉ là mặt hơi trắng hơn trẻ con bình thường một chút thôi…”

Mẹ Nhậm vừa khóc, cậu bé đó liền im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn bà không nói lời nào. Vu Mông Mông tưởng nó chê mẹ Nhậm ồn ào nên vội vàng lên tiếng an ủi bà.

Đợi đến khi mấy người nhà họ Nhậm từ trên lầu xuống hết, mẹ Nhậm đã khóc ngất trong lòng ba Nhậm. Mắt ba Nhậm cũng rưng rưng lệ, dường như đang nhớ lại chuyện gì đó đau đớn khôn cùng.

“Chuyện này… lại làm sao thế?” Nhậm lão gia ngồi xuống dưới sự dìu dắt của bà Lưu. Nhậm Linh Lung vẻ mặt lo lắng cuống quýt quanh ba mẹ, không hiểu sao đang yên đang lành mẹ mình lại khóc đến mức này?

“Ba, Vu tiểu thư nói thấy một cậu bé trong vườn, Tố Vân nghĩ đó là… Thừa Thừa…” Ba Nhậm cau mày thật sâu, vẫn có chút không thể tin nổi.

Nhậm lão gia hít sâu một hơi: “Có thật vậy không? Vu tiểu thư?”

“Quả thực có một bé trai, nhưng có phải là Thừa Thừa mà mọi người nói hay không… thì cháu không rõ ạ.” Vu Mông Mông lúng túng gãi đầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu bé đang im lặng đứng một bên.

“Chị ơi, chị bảo mẹ đừng khóc nữa, em đau lòng lắm…” Giọng nói non nớt của cậu bé lại vang lên, khiến Vu Mông Mông giật mình.

“Cậu bé nói… bảo Nhậm phu nhân đừng khóc nữa, nó sẽ đau lòng. Nó xưng hô với bà là… mẹ.”

Vu Mông Mông thẫn thờ chuyển lời cho Nhậm phu nhân. Tiếng khóc của bà khựng lại, ngay sau đó, trước khi mọi người kịp phản ứng, bà đã lao đến ôm chặt lấy Vu Mông Mông, khẩn khoản cầu xin.

“Vu tiểu thư, cầu xin cô cho tôi gặp nó một lần, chỉ một lần thôi là được rồi, một lần thôi…” Mẹ Nhậm khóc lạc cả giọng, lay mạnh cánh tay Vu Mông Mông.

Vu Mông Mông vội vàng đỡ bà ngồi xuống sofa: “Nhậm phu nhân, chuyện này thực sự không nằm trong khả năng của cháu. Cháu chỉ có thể giúp bà chuyển lời qua lại giữa hai bên thôi ạ.”

Nhậm Linh Lung thì lại tưởng Vu Mông Mông đang lừa gạt ba mẹ mình. Cô nhớ mang máng mình từng có một người anh trai đã mất vì bệnh khi mới 4-5 tuổi. Không ngờ Vu Mông Mông lại dám lấy chuyện đau lòng này ra để bịa đặt.

“Mẹ, mẹ đừng nghe cô ta. Nhân phẩm cô ta tệ lắm, chỉ một lòng muốn gả cho anh trai nên mới lấy chuyện này ra để lừa gạt mọi người đấy.”

Nhậm Linh Lung vẻ mặt giận dữ, tằng tằng mắng nhiếc Vu Mông Mông một trận.

Vu Mông Mông là người chứ không phải Phật, không thể nào cứ để người ta mắng mà không cãi lại: “Nhậm tiểu thư, trước khi nhục mạ người khác thì phiền cô hãy nhìn lại bản thân mình đi. Tôi có ý với anh trai cô chứ có ý với cô đâu mà cô phải cuống lên thế? Biết đâu anh trai cô lại thích tôi thì sao?”

“Anh tôi mới không thèm thích hạng hồ ly tinh như cô.” Nhậm Linh Lung không thể tin nổi, cô ta lại dám phản bác mình trước mặt người nhà và anh trai thêm lần nữa. Trước đây mỗi lần bị gây khó dễ, Vu Mông Mông đều không dám ho một tiếng.

“Hồ ly tinh là từ dùng để khen phụ nữ xinh đẹp đấy, tôi cảm ơn lời khen của cô nhé. Đúng là tôi đẹp hơn cô thật.” Vu Mông Mông liếc nhìn vòng một của cô nàng rồi cười khẩy một tiếng.

Nhậm Linh Lung cũng chú ý tới ánh mắt đó, tức đến mức mắt nổ đom đóm: “Cô…”

“Linh Lung!!” Nhậm lão gia sầm mặt lại, lườm Nhậm Linh Lung một cái.

“Ta thấy cháu ngứa da rồi đúng không? Ngày thường gia quy nhà họ Nhậm dạy cháu như thế sao?” Tiếng gầm của ông nội Nhận vang vọng khắp cả căn biệt thự.

Vu Mông Mông suýt thì bị chấn động đến mức phải bịt tai, những người khác cũng giật nảy mình vì tiếng quát của ông.

“Giọng của ông nội vẫn vang dội như thế.” Câu nói này của cậu bé mang theo một chút hoài niệm.

Vu Mông Mông nhìn cậu bé một cái: “Nó bảo giọng ông nội vẫn rất vang dội ạ.”

Nhậm lão gia sững người, cúi đầu không nói thêm lời nào. Bà nội Nhậm thì nóng ruột vô cùng: “Có thật là thấy Thừa Thừa không? Thừa Thừa, Thừa Thừa ơi…”

Bà không ngừng gọi, cậu bé liền bảo: “Chị ơi, chị bảo bà nội là em nghe thấy rồi.”

Vu Mông Mông gật đầu với khoảng không: “Bà nội Nhậm, nó nói nó nghe thấy rồi, bảo bà đừng gọi nữa ạ.”

Nhậm Linh Lung định mở miệng mỉa mai tiếp nhưng bị ánh mắt cảnh cáo của Nhậm Thành chặn đứng, cô nàng hậm hực đứng sang một bên, nhìn Vu Mông Mông đầy cảnh giác.

Bà nội Nhậm nghe thấy vậy thì ôm ngực: “Cục vàng của bà, bảo bối của bà, cháu ở đó có tốt không? Đêm nào bà cũng mơ thấy cháu cả. Quần áo và đồ chơi bà đốt cho cháu, cháu có nhận được không?”

Bà nội Nhậm cứ một câu “cục vàng”, hai câu “bảo bối”, gương mặt đầy vẻ xót xa và thương nhớ. Bà thực sự ước gì Thừa Thừa có thể lập tức xuất hiện trước mặt mình.

Cậu bé tên Thừa Thừa thở dài bất đắc dĩ: “Em chính là sợ người nhà bị quấy rầy nên lâu rồi không dám báo mộng, quả nhiên là vậy…”

Cậu bé dường như không muốn thấy cảnh tượng này, khuôn mặt tái nhợt ỉu xìu xuống, trông như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì đó…

Vu Mông Mông không đành lòng nhìn nó như vậy: “Xin lỗi nhé, chị… chị cũng không biết em là…” Cô vốn không biết nó là quỷ, cô cũng mong sao mình đừng nhìn thấy những linh hồn này.

“Biết thế chị thà coi như không thấy còn hơn.” Vu Mông Mông nghẹn lời, giờ cô thậm chí còn chẳng dám đi vệ sinh một mình nữa.

“Không phải lỗi của chị đâu, có lẽ ý trời muốn cho ba mẹ biết rằng em… vẫn chưa hoàn toàn biến mất.”

Câu nói của cậu bé khiến nỗi sợ hãi trong lòng Vu Mông Mông vơi đi một nửa. Đúng là một đứa trẻ đáng thương, ôi…

Thấy Vu Mông Mông cứ nói chuyện với khoảng không bên cạnh, Nhậm Linh Lung bắt đầu hoài nghi có phải mình đã quá đa nghi rồi không. Chẳng lẽ người anh trai quá cố thực sự đang ở ngay bên cạnh cô ta? Cô ta thực sự nhìn thấy sao?

Ba mẹ Nhậm Thành thì chưa từng nghe nói có ai lại trò chuyện được với vong hồn, điều này thực sự quá mức khó tin. Ngay cả Nhậm Thành cũng chỉ nhìn thấy thôi chứ không làm gì được, không chạm vào được mà cũng chẳng nghe được tiếng nói.

“Thành Thành, không phải con cũng nhìn thấy sao?” Ba Nhậm có chút lo lắng người có tâm sẽ lợi dụng điểm này để bày mưu tính kế với nhà họ Nhậm. Ông không dám mạo hiểm, vợ ông không thể chịu đựng thêm một cú sốc lớn nào nữa.

“Ba, lần này con thực sự không nhìn thấy gì cả.” Ban đầu Nhậm Thành cũng giống ba mình, nghi ngờ Vu Mông Mông đang bày trò hoặc là gián điệp thương mại do ai đó phái đến.

Nhưng từ phản ứng vừa rồi của cô, cộng với hiểu biết của anh về cô trong thời gian qua, cô dường như không có đủ chỉ số thông minh để làm những việc thâm sâu như vậy.

Vu Mông Mông vẫn chưa biết mình bị Nhậm Thành đánh giá là IQ thấp. Cô cứ mải cảm thấy thằng nhóc kia quá đỗi đáng thương, hoàn toàn không chú ý đến những ánh mắt dò xét của người nhà họ Nhậm.

“Không nhìn thấy…?” Ánh mắt sắc lẹm của ba Nhậm hướng về phía Vu Mông Mông. Ông có lý do để nghi ngờ vị tiểu thư này đã có âm  mưu từ trước, thực tế cô ta chẳng nhìn thấy gì hết, nếu không thì sao mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy?

Nhậm Thành hiểu ba mình đang nghĩ gì, anh lắc đầu với ông, ra hiệu rằng Vu Mông Mông không phải loại người đó. Không phải anh mù quáng tin tưởng, mà vì gia cảnh của cô anh đã tra đến tận gốc rễ, tính cách lại thẳng ruột ngựa như vậy thì làm sao làm nên chuyện lớn được, e là bị người ta lừa còn vui vẻ đếm tiền hộ ấy chứ.

Ba Nhậm thấy con trai lắc đầu thì trong lòng vẫn không buông lỏng cảnh giác. Nếu cô ta có thể lừa được cả con trai ông, thì hoặc là cô ta thực sự thấy, hoặc là kỹ năng diễn xuất đã đạt đến mức thượng thừa, thật sự đáng sợ.

Đang định hỏi thêm thì bà Lưu đã dẫn đại sư vào đến phòng khách.

“Đại sư, cuối cùng ngài cũng đến rồi, mau mời ngồi, mời ngồi.” Ba Nhậm nhiệt tình đón tiếp.

Vị đại sư còn rất trẻ, khí chất thanh cao cô độc nhưng đôi mày lại toát lên vẻ từ bi: “Nhậm tiên sinh không cần khách khí.”

Sau khi từ chối sự khoản đãi nhiệt tình của nhà họ Nhậm, đại sư vào thẳng vấn đề: “Lần này bần đạo đến đây là vì nghe Nhậm tiên sinh nói có một nữ thí chủ có thể nhìn thấy hồn phách?”

“Đúng vậy thưa đại sư, chính là Vu tiểu thư đối diện đây.”

Đại sư dời tầm mắt về phía Vu Mông Mông. Trong lúc quan sát, hắn chợt giật mình, nhíu mày bấm đốt ngón tay tính toán.

“Chuyện này… không nên… thật là khó tin…” Đại sư dường như vừa bắt gặp một chuyện khó tin.

Vu Mông Mông lo lắng đan chặt hai tay đặt trên đầu gối, bên cạnh là Thừa Thừa lại bắt đầu lải nhải không ngừng.

“Chính là ông ấy đấy chị ơi, mỗi lần thấy ông ấy là cả người em thoải mái lắm, nhưng ông ấy ít khi đến đây lắm. Chị ơi, giờ em vui quá, tâm tình rất happy…”

Cảm giác căng thẳng của Vu Mông Mông bị thằng nhóc làm cho tan biến mất một nửa…