Vu Mông Mông không chú ý đến sắc mặt của hai người, vẫn lẩm bẩm: “Mấy người này đúng là vô tâm thật đấy…”
“Cô nói gì cơ? Đâu có đứa trẻ nào?” Một giọng nữ ôn hòa vang lên.
Ba mẹ Nhậm vừa bước vào hoa viên thì nghe thấy lời Vu Mông Mông nói, rõ ràng trong vườn không có một bóng người, nói gì đến trẻ con.
Đám bảo mẫu xung quanh tóc gáy dựng đứng hết cả lên, rõ ràng là không có ai cả, nhà họ Nhậm trừ tiểu thư và thiếu gia ra thì làm gì có đứa trẻ nào nhỏ như vậy.
Vu Mông Mông bị sự xuất hiện đột ngột của ba mẹ Nhậm làm cho ngớ người: “Đứa bé… ngay kia kìa, đang chơi bóng đấy ạ…”
Ba mẹ Nhậm nhìn lại một lần nữa, xác nhận nơi đó thực sự không có ai.
“Vu tiểu thư, có phải cô nhìn lầm rồi không? Trong vườn làm gì có người nào đâu…” Mẹ Nhậm gần như có thể chắc chắn Vu tiểu thư đây e là cũng giống như Thành Thành, có năng lực đặc biệt.
Vu Mông Mông đứng hình tại chỗ, máy móc nhìn về phía “đứa trẻ” đang chơi đùa đằng xa. Mà đúng lúc này, đứa bé đó dường như biết mọi người đang bàn luận về mình, nó dừng động tác chơi đùa lại và nhìn về phía đám người Vu Mông Mông…
Đầu óc Vu Mông Mông trống rỗng, mặt trắng bệch như tờ giấy. Chỉ trong chớp mắt, đứa bé đó thế mà lại vẫy tay chào cô!!!
Sợ đến mức cô hít một hơi lạnh, run rẩy chỉ tay về phía đứa bé: “Các… các người không thấy sao? Đứa bé trai đó còn đang vẫy tay chào chúng ta kìa…”
Sư Chi Phó và Nhậm Thành liếc nhau, biểu cảm của cả hai đều trở nên thận trọng, ba mẹ Nhậm nghe xong cũng bị dọa cho sợ không nhẹ.
“Đúng rồi, Thành Thành, đáng lẽ con phải nhìn thấy đứa bé đó chứ?” Mẹ Nhậm nhíu chặt đôi mày.
Nhậm Thành nhìn về phía mẹ mình, chậm rãi lắc đầu: “Mẹ, Vu Mông Mông nhìn thấy đứa bé, còn con thì không. Hoa viên trống không, chẳng có ai cả.” Càng đừng nói đến chuyện vẫy tay hay không.
“Chuyện này…” Mẹ Nhậm siết chặt tay ba Nhậm, ông khẽ vỗ về trấn an bà.
“Con chắc chắn là không nhìn thấy chứ?” Ba Nhậm lên tiếng hỏi lại Nhậm Thành. Nếu quả thực như vậy, nhất định phải mời đại sư đến xem xét mới được.
Nhậm Thành gật đầu lần nữa, anh cúi xuống nhìn người phụ nữ đang dính chặt lấy mình: “Vu Mông Mông, đứa bé đó mặc quần áo màu gì?”
Vu Mông Mông dán sát vào người Nhậm Thành, nếu không phải có ba mẹ anh ở đây, cô đã sớm ôm chầm lấy cánh tay anh không buông rồi. Thật sự quá dọa người, cô thậm chí không dám mở mắt ra nữa…
“Tôi không dám nhìn đâu!” Cô nhắm nghiền hai mắt, chỉ thiếu nước biến thành con bạch tuộc quấn lấy Nhậm Thành.
Sư Chi Phó nhìn không nổi nữa, một phen kéo Vu Mông Mông qua, ôm lấy cô: “Mông Mông đừng sợ, có chúng tôi ở đây rồi…”
Đầu óc Vu Mông Mông lúc này đã rối như tơ vò, đâu còn tâm trí để ý Sư Chi Phó đang làm gì mình nữa, cô thực sự không dám nhìn…
Hay là ảo giác nhỉ? Không lý nào Nhậm Thành không thấy mà cô lại thấy được, rất có khả năng chỉ là ảo giác thôi.
Cô khẽ mở một khe mắt, liếc nhìn về phía hoa viên lần nữa: “Ơ…” Thật sự không có ai, vậy chẳng phải chứng minh đó là ảo giác sao?
“Không có ai cả, là tôi bị ảo giác rồi!!” Vu Mông Mông vui mừng quay đầu cười nói với Nhậm Thành.
Mọi người nghe vậy vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại cảm thấy có gì đó không ổn. Ảo giác là một chuyện, nhưng không thể nào Vu Mông Mông nhìn mấy lần đều khẳng định là có đứa bé được, trong lòng ai nấy đều ẩn ẩn bất an.
Vu Mông Mông vừa mới buông lỏng cảnh giác được vài giây, bỗng cảm thấy phía sau có người đang kéo áo mình. Cô tưởng là Sư Chi Phó nên quay đầu định mắng anh ta.
“Anh kéo… tôi… làm… cái…” Gương mặt đang định nổi giận của Vu Mông Mông ngay khoảnh khắc quay lại liền trở nên xanh xám, đôi mắt trợn ngược nhìn xuống vạt áo mình. Cô cảm giác như mình không còn dưỡng khí để thở nữa…
Nhịp tim dường như đã ngừng đập. Đứa bé đang kéo áo cô có khuôn mặt tái nhợt không chút sắc khí, ngay cả nụ cười ngây thơ hồn nhiên ban nãy cũng trở nên âm trầm đáng sợ…
“… Áo trắng, quần trắng…” Vu Mông Mông run rẩy toàn thân, rặn ra được mấy chữ.
Nhậm Thành đang định chào tạm biệt ba mẹ, đột nhiên nghe thấy câu này liền khựng bước.
“Mông Mông? Cô không sao chứ?” Sư Chi Phó thấy cô bị dọa đến mức hồn xiêu phách lạc, thần sắc lúc này đã mang vài phần quan tâm chân thực.
“Tôi nói là, nó mặc áo trắng quần trắng!” Vu Mông Mông hoảng sợ tột độ, dùng sức túm lấy cánh tay Sư Chi Phó như thể đó là cọng rơm cứu mạng duy nhất.
Những người còn lại nghe vậy thì nhìn nhau ngơ ngác: “Chẳng phải vừa bảo là ảo giác, không thấy nữa rồi sao?”
Mọi người dáo dác nhìn quanh. Sư Chi Phó dường như đoán được tại sao Vu Mông Mông cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không dưới chân mình, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Những người khác cũng nhận thấy cô đang nhìn không chớp mắt vào khoảng đất ngay cạnh chân cô.
“Không lẽ nó đang… ở ngay cạnh cô sao?” Mẹ Nhậm chưa bao giờ bị kinh hãi đến mức tim đập nhanh như hôm nay.
“Vâng, nó hỏi tôi có phải đang tìm nó không…” Giọng Vu Mông Mông mang theo tiếng nấc nghẹn và sự run rẩy dữ dội, chân cô đã nhũn ra, cả người tựa hẳn vào Sư Chi Phó.
Sắc mặt mọi người lập tức biến đổi. Đám bảo mẫu vốn đã sợ, giờ thì hay rồi, cái thứ đáng sợ kia vậy mà lại lẳng lặng đứng ngay cạnh mình mà mình không hề hay biết…
“Á!!! Có quỷ…” Bà Lý sợ đến mức xoay người chạy biến vào biệt thự.
Ba mẹ Nhậm cũng liên tục lùi lại vài bước lớn, chỉ còn Nhậm Thành và Sư Chi Phó mặt mày xanh lét, canh giữ bên cạnh Vu Mông Mông.
Vu Mông Mông sợ đến phát khóc. “Chị ơi, chị đang tìm em sao?” Đứa bé trai trông chỉ khoảng 4, 5 tuổi.
Cô không hề tìm nó, là nó tự dẫn xác đến đấy chứ… Vu Mông Mông rưng rưng nước mắt, cố sống cố chết dời tầm mắt đi chỗ khác, giả vờ như không nhìn thấy nó.
“Tại sao chị lại nhìn lên trời? Bầu trời đẹp hơn em sao?”
Giọng nói trẻ con non nớt vốn dĩ nghe sẽ rất vui tai, nhưng trong tình cảnh này lại rợn người đến cực điểm.
Vu Mông Mông rưng rưng nhìn trời. Cô không thấy gì hết, không nghe thấy gì hết, cô không được đáp lại. Chẳng phải người ta hay nói nếu đáp lời thì hồn phách sẽ bị câu đi mất sao.
Thằng nhóc kia cứ quẩn quanh bên cạnh, hết “chị ơi” dài lại “chị ơi” ngắn, “chị mau nhìn em đi”, đầu Vu Mông Mông sắp nổ tung đến nơi rồi.
“Ba, gọi điện bảo đại sư đến đây ngay lập tức.” Nhậm Thành nhìn sâu vào khoảng không quanh Vu Mông Mông, ngoài Sư Chi Phó ra thì chẳng thấy một bóng người nào…
Như nhận ra điều gì, Nhậm Thành tiến lên vài bước, kéo Vu Mông Mông đi thẳng vào biệt thự.
Ngồi lại trong phòng khách, mặt Vu Mông Mông vẫn trắng bệch, cổ cô cứng đơ, mắt chỉ dám nhìn lên trần nhà, tuyệt đối không dám liếc đi đâu khác. Bởi vì cô phát hiện thằng nhóc kia cũng đi theo vào, cứ líu lo bên tai cô.
Nó ồn ào đến mức chẳng giống một con “quỷ” chút nào: “Chị ơi, chị là người đầu tiên nhìn thấy em đấy. Trước đây có một vị đại sư đến nhưng ông ta cũng chẳng thấy em đâu. Chị ơi, chị trò chuyện với em chút đi mà? Thật ra em đã nhiều tuổi lắm rồi…”
Nó liến thoắng nói một tràng dài, Vu Mông Mông ngửa mặt lên trần nhà tiện thể đảo mắt trắng một cái. Xác nhận qua ánh mắt, đứa trẻ này đích thị là một kẻ “cuồng nói”, từ lúc đến bên cạnh cô cứ lải nhải không ngừng. Cô không nhịn được mà ngoáy ngoáy lỗ tai, tội nghiệp cho cái lỗ tai của cô quá, phải gánh chịu những nỗi đau mà nó không nên gánh chịu…
Vu Mông Mông cũng không dám mở miệng, cô sợ thằng nhóc lại tưởng cô đang nói chuyện với nó. Sư Chi Phó ngoài mặt tuy cười nhưng đáy mắt lại âm u. Đáng lẽ Vu Mông Mông phải ở bên cạnh để anh ta che chở mới đúng.
Nhậm Thành đột ngột cướp người từ trong lòng anh ta đi, anh ta đương nhiên không vui vẻ gì. Ôn hương nhuyễn ngọc đang trong lòng mà bị vuột mất, đổi lại là ai cũng sẽ trở mặt thôi.
Nhậm Thành lúc này cũng thật đủ nghĩa khí, hộ tống Vu Mông Mông kín kẽ vô cùng. Đáng tiếc ở vào thời khắc mấu chốt này, Vu Mông Mông làm sao còn tâm trí đâu mà chú ý đến chuyện tình ái yêu đương.
Dọa cũng đã dọa sợ phát khiếp rồi. “Trong nhà sao lại…” Mẹ Nhậm vừa sợ hãi vừa nghi hoặc, tại sao trong nhà lại có trẻ con chứ… Vừa nghĩ đến trẻ con, ký ức đau buồn đã bị bụi mờ phủ kín bấy lâu của bà lại trỗi dậy.
“Vu tiểu thư, đứa bé đó… trông khoảng bao nhiêu tuổi?” Mẹ Nhậm bỗng nhiên kích động đứng bật dậy, đôi môi run rẩy, nước mắt không ngừng tuôn rơi…
Vu Mông Mông không dám nhìn thẳng, cứ ngỡ mẹ Nhậm bị dọa cho khóc.
“Nhậm phu nhân, cậu… cậu bé đó đại khái khoảng 4 đến 5 tuổi gì đó ạ.” Vu Mông Mông lời còn chưa dứt, mẹ Nhậm đã bịt miệng khóc rống lên trong đau đớn.
“Ông xã, là nó, là Thừa Thừa rồi, nhất định là nó…” Bà khóc đến xé lòng xé dạ. Nhậm Thành nhíu chặt đôi mày, tiến lên trấn an mẹ mình.
Tiếng khóc nức nở của mẹ Nhậm đã làm kinh động đến ông nội, bà nội và cả Nhậm Linh Lung trên lầu. Tất cả vội vàng chạy xuống vì tưởng rằng đã xảy ra chuyện lớn gì…
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 14](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)