Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 13
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 13

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1897 từ · 9 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 13

Vu Mông Mông nhận ra điểm này thì hận đến nghiến răng nghiến lợi. Cô chưa từng thấy ai trà xanh hơn Sư Chi Phó. Chẳng trách nguyên chủ lại bị hạ gục, tuy là do nguyên chủ tự làm tự chịu, nhưng cũng chứng minh sự lợi hại của Sư Chi Phó. Có lẽ nhất cử nhất động của đối phương anh ta đều nắm rõ, chỉ cần dùng một chiêu là tiêu diệt gọn nguyên chủ mà bản thân vẫn hoàn toàn sạch sẽ…

Cô xoa xoa lớp da gà đang nổi lên trên cánh tay, nghĩ mà kinh hãi… Sư Chi Phó đúng là một đóa bạch liên hoa đáng sợ, dọa người quá, cô muốn về nhà với mẹ hu hu…

Khi Nhậm Linh Lung bước ra khỏi thư phòng, mắt cô nàng đã khóc đến sưng húp. Vừa ra khỏi cửa đã chạm mắt với Vu Mông Mông đang ngồi ở phòng khách, cô nàng lập tức trừng mắt nhìn.

“Vu Mông Mông, tôi với cô thề không đội trời chung! Cô cứ đợi đấy…” Định quát tháo thêm vài câu để lấy uy, nhưng nghe tiếng động trong thư phòng truyền ra, cô nàng vội vàng bịt miệng, chạy nhanh về phòng.

Vu Mông Mông: “…” Cái quái gì vậy? Phí công cô nghe tiếng cô nàng bị đánh mà nảy sinh chút áy náy, giờ thì tan biến sạch sành sanh luôn. Đáng đời lắm, làm mình cứ như thánh mẫu không bằng, xí…

Giận mà không dám nói gì, Vu Mông Mông vì áp lực cuộc sống, nhịn!

Nhậm Thành mặt tối sầm lại, bấm điện thoại: “Khóa hết tất cả các thẻ của Linh Lung, để lại 3 triệu tiền tiêu vặt thôi, ai hỏi thì bảo là lệnh của tôi.”

Ô hô… Vu Mông Mông cảm thấy sảng khoái từ đầu ngón chân đến tận đỉnh đầu. thao tác này của Nhậm Thành quá sức vừa ý cô, nam chính lúc này trông thuận mắt ghê gớm.

Sắc mặt Sư Chi Phó đanh lại, dường như anh ta cũng không ngờ Nhậm Thành lại ra mặt giúp Vu Mông Mông.

Trong phòng khách chỉ còn lại ba người bọn họ. Sư Chi Phó mỉm cười, lột một quả chuối đưa đến trước mặt Vu Mông Mông: “Lúc nãy thấy cô ăn chuối, không muốn ăn táo thì ăn chuối đi.”

Vu Mông Mông nhận cũng không được mà không nhận cũng không xong. Cô cực kỳ tức giận vì đóa bạch liên hoa này vô duyên vô cớ tính kế mình, nhưng giận thì giận, cô vẫn có chút sợ sẽ đắc tội anh ta. Nghĩ đến kết cục của nguyên chủ, tay cô “phắt” một cái nhận lấy quả chuối.

“Cảm ơn, anh đừng khách sáo thế, hi hi…” Vu Mông Mông cười gượng. Trước tính mạng thì sĩ diện là cái gì chứ? Cô còn chưa muốn chết đâu…

Sư Chi Phó mơn trớn phần da thịt vừa bị cô chạm vào, ánh mắt dán chặt nhìn cô ăn chuối, cực kỳ tập trung… vào miệng cô…

“Xem ra cô rất thích ăn chuối. Chuối… ngon đến thế sao?”

Vu Mông Mông đang tập trung ăn: “Đúng vậy, ăn chuối tốt cho dạ dày, lại vừa thơm vừa ngọt, đương nhiên là thích rồi.”

“Vậy cô ăn thêm một quả nữa đi, tôi lột cho cô.” Sư Chi Phó tiện tay cầm lấy một quả khác định lột vỏ.

“Đừng đừng đừng, tôi ăn không nổi nữa đâu, anh ăn đi.” Vu Mông Mông liếc nhìn quả chuối.

“Hơn nữa quả chuối này to quá, bụng tôi thực sự không nhét thêm nổi nữa rồi…” Vu Mông Mông bồi thêm một câu. Cô đã no căng rồi, đầu óc lại ngây ngô nên hoàn toàn không biết lời mình nói khiến người ta liên tưởng đến mức nào…

Bàn tay đang lột chuối của Sư Chi Phó khựng lại, sau đó anh cười nói: “Vậy Mông Mông thích ăn kiểu thế nào? To thì nhét không trôi, vậy còn loại dài thì sao?”

Động tác lật sách của Nhậm Thành khựng lại, anh nắm tay đưa lên miệng: “Khụ khụ”. Vu Mông Mông nghe thấy tiếng ho của Nhậm Thành thì nhìn anh đầy nghi hoặc. Xem ra tối nay vẫn phải chưng thêm một bát lê đường phèn cho anh ta rồi.

“Dài cũng ăn không trôi đâu, một quả này là đủ rồi, bụng tôi thực sự không nhét xuống được nữa.” Vu Mông Mông vội xua tay từ chối, coi cô là heo chắc…

“Nhỏ thế sao?” Giọng Sư Chi Phó hơi khàn lại, sự ái muội và dục vọng chiếm hữu trong mắt càng lúc càng đậm đặc.

“Đúng vậy, ăn không nổi nữa…” Nói xong cô còn ngây ngô gặm thêm mấy miếng chuối, biểu cảm ngốc nghếch đến mức khiến người ta phải hoài nghi nhân sinh.

Nhậm Thành không nhịn được đỡ trán, bất đắc dĩ lắc đầu, dường như Vu Mông Mông thực sự đã hết thuốc chữa rồi.

Hành động này của anh lại khiến Vu Mông Mông tưởng rằng anh đến giờ phải uống thuốc thật: “Nhậm tổng, anh nên đi khám bác sĩ đi.”

Nhìn anh kìa, từ ho khan mà giờ đã chuyển sang đau đầu chóng mặt rồi, bệnh tình ngày càng nghiêm trọng, phải mau đi khám, cần tiêm thì tiêm, cần thuốc thì lấy thuốc thôi.

Nhậm Thành liếc cô một cái, hoàn toàn từ bỏ ý định cứu vớt cô, chỉ có thể ra hiệu cho Sư Chi Phó đừng có bày ra mấy cái… trò vặt đó nữa.

“Chi Phó, ăn nhiều chuối vào.” Nhậm Thành đột ngột thốt ra một câu, không chỉ khiến Vu Mông Mông sửng sốt mà còn làm Sư Chi Phó khựng lại động tác đưa quả chuối tới.

“Vâng, Nhậm tổng.” Sư Chi Phó đương nhiên hiểu được ẩn ý của Nhậm Thành. Còn Vu Mông Mông thì đầu óc vẫn đang xoay quanh cốt truyện chính: “Đam mỹ sắp bắt đầu rồi sao? Sắp bắt đầu rồi sao?”.

Tay cô kích động đến run lên, nhanh thế sao? May mà cô thông minh không ăn quả chuối kia, nếu không Nhậm Thành lại ăn giấm chua của cô thì khổ. Hai mắt Vu Mông Mông sáng rực nhìn Nhậm Thành một cái, rồi lại liếc sang Sư Chi Phó, ánh mắt đầy vẻ ái muội khiến hai người kia không tài nào phớt lờ nổi.

“Mông Mông? Thất thần gì thế?” Sư Chi Phó lờ đi lời cảnh cáo của Nhậm Thành, chủ động tiến lại ngồi cạnh Vu Mông Mông.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, Vu Mông Mông giật mình hoàn hồn, vội vàng lùi lại sát bên cạnh Nhậm Thành, nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá.

“Anh Phó, anh làm tôi hết hồn.” Vu Mông Mông vỗ vỗ vào ngực mình, tỏ vẻ cô thực sự bị dọa sợ, vừa chớp mắt đã thấy anh ta sát rạt trước mặt, ai mà chẳng hú hồn chứ?

“Xin lỗi nhé, thấy cô thẩn thờ, ánh mắt lại không được bình thường nên tôi định qua quan tâm một chút thôi.” Sư Chi Phó chăm chú nhìn cô đầy vẻ quan tâm.

Cô tin anh ta có mà ăn cám, mới vừa tính kế mình xong giờ đã tỏ vẻ quan tâm?? Anh ta không thấy mệt sao, hơn nữa, trông cô dễ lừa thế à?

“Cảm ơn anh Phó đã quan tâm, tôi chỉ là càng nhìn hai anh càng thấy đẹp trai, nhất thời ngắm đến xuất thần thôi.” Vu Mông Mông gãi đầu, ra vẻ khờ khạo. Hiện tại hai nam chính đã bắt đầu để ý đến nhau, chuyện Sư Chi Phó tính kế cô thì về mặt ngoài cô không thể nói gì được, dù sao tất cả cũng chỉ là suy đoán của cô, còn chuyện hai người bọn họ có tư tình mới là sự thật.

Có thể không đắc tội thì tốt nhất đừng đắc tội, cái kiểu bị người ta tính kế mà vẫn phải cười xòa thế này, Vu Mông Mông thực sự thấy nghẹn khuất vô cùng.

“Mông Mông mới thực sự là xinh đẹp đấy.”

“Khen qua khen lại thôi mà, không đúng không đúng, tôi trông cũng bình thường thôi, hai vị nam thần đây mới là thực sự đẹp mắt…”

Vu Mông Mông liên tục phun ra một tràng rắm cầu vồng, khiến Sư Chi Phó bật cười không dứt.

“Sao cô lại có thể đáng yêu như vậy nhỉ?” Anh ta vươn tay ra véo má cô một cái.

Vu Mông Mông gạt phắt bàn tay đang định véo thêm cái nữa của anh ta ra, đau chết đi được, đáng yêu thì đáng yêu, làm gì mà véo mạnh tay thế.

Cô tức giận lườm anh ta một cái, trong đôi mắt tràn đầy ý cười của Sư Chi Phó hiện lên vẻ thú vị rõ rệt.

Nhậm Thành gọi riêng Sư Chi Phó ra một chỗ: “Cậu biết trong hợp đồng viết không được phép có quan hệ yêu đương chứ?”

Thấy Nhậm Thành nhướng mày nhìn mình, Sư Chi Phó đáp: “Anh Thành, tính cách của tôi anh còn lạ gì. Người phụ nữ này ngốc nghếch đến mức thú vị, tôi chỉ đùa với cô ta chút thôi, anh đừng nghiêm trọng hóa vấn đề thế.”

Anh ta tiến lên vỗ vai Nhậm Thành: “Anh yên tâm, tôi biết chừng mực mà.”

Nhậm Thành cũng chỉ có thể nhắc nhở đến mức đó, người phụ nữ kia đúng là quá ngốc. Anh lắc đầu rồi bước ra khỏi phòng khách.

Vu Mông Mông thấy xung quanh không có ai, đang chán nản nghịch điện thoại thì thấy hai người một trước một sau đi ra.

Nhanh vậy sao? Có phải Sư Chi Phó vừa bị Nhậm Thành kabedon không? Ôi chu choa, rất có khả năng nha. Vu Mông Mông cố gắng quan sát sắc mặt hai người để tìm kiếm dấu vết.

“Mông Mông, chúng ta về thôi.” Vu Mông Mông nhanh chóng đứng dậy đi theo họ ra ngoài. Ở khu vườn bên ngoài, cô nghe thấy tiếng cười đùa của trẻ con…

Vu Mông Mông thấy rất lạ, nhà họ Nhậm sao lại có đứa trẻ nhỏ thế này. Nhìn xa xa, cô thấy một đứa bé đang chơi bóng một mình.

“Nhậm tổng, đứa bé kia là con nhà hàng xóm ạ?” Vu Mông Mông chỉ tay về phía đứa trẻ.

Nhậm Thành và Sư Chi Phó đồng thời dừng bước, nhìn theo hướng tay cô chỉ. Sư Chi Phó ngay lập tức quay đầu nhìn Vu Mông Mông.

“Cười vui vẻ thật đấy, đứa bé nhỏ thế kia mà sao không có người lớn trông chừng nhỉ…” Vu Mông Mông không hiểu, trẻ nhỏ thế này sao có thể để chơi một mình, lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao…

Nhậm Thành cũng kinh ngạc nhìn Vu Mông Mông, bởi vì… anh không những không nghe thấy gì, mà càng không nhìn thấy gì cả… Trong hoa viên lúc này chỉ có tiếng gió thổi làm đung đưa chiếc xích đu và cây cỏ mà thôi…