Nhậm Linh Lung đương nhiên là cực kỳ xinh đẹp, chỉ có điều tính cách so với nguyên chủ thì chỉ có hơn chứ không kém, đều là kiểu người ồn ào, xốc nổi.
Cô nàng khiến Vu Mông Mông xấu hổ đến đỏ bừng mặt ngồi trên sofa. Bà nội Nhậm tuy không thích cái tính đứng núi này trông núi nọ của Vu Mông Mông, nhưng dù sao khách vào cửa cũng là khách, bà không nỡ quá khắc nghiệt.
“Được rồi Linh Lung, cháu ăn cơm chưa?” Bà nội Nhậm chủ động lên tiếng giải vây, việc này khiến Vu Mông Mông hơi bất ngờ.
“Bà nội, bà không biết cô ta… cô ta đã quyến rũ anh trai như thế nào đâu…” Nhậm Linh Lung bĩu môi dậm chân tiến tới kéo tay bà nội, khi nhìn sang hướng Vu Mông Mông thì tràn đầy vẻ căm phẫn.
Vu Mông Mông cũng không rõ nguyên chủ và cô nàng này có ân oán gì, trong truyện không viết quá chi tiết, chỉ biết mỗi lần chạm mặt là hai người lại như nước với lửa, chưa bao giờ yên ổn được giây nào.
Trước mặt nhiều người thế này, cô thực sự không muốn tranh cãi. Nhưng bị chỉ trích thẳng mặt như vậy thì ai mà chẳng nổi đóa. Tuy ngoài mặt Vu Mông Mông không biểu lộ gì, nhưng trong lòng bực bội vô cùng, sao ai cũng không chịu để cô yên thế này.
Nhậm Linh Lung chẳng cần biết cô có bực hay không, cứ thế lao vào sỉ vả, mỉa mai.
“Nếu tôi mà là cô á, tôi chẳng còn mặt mũi nào mà ngồi đây đâu, mà đã sớm xấu hổ đến mức độn thổ rồi. Không giống hạng người nào đó da mặt dày như tường thành, đũa mốc mà chòi mâm son…” Cô nàng liến thoắng một hồi, hận không thể nhảy dựng lên mà đánh nhau với Vu Mông Mông.
Vu Mông Mông thực sự đã có giây phút muốn xông lên đánh cho cô ta một trận. Nhưng nghĩ lại xung quanh đều là người nhà Nhậm Linh Lung, nếu xé xác nhau thì cô chắc chắn là người chịu thiệt, chẳng việc gì phải làm cái trò vừa không có lợi vừa rước đau khổ vào thân ấy.
“Vậy có lẽ phải làm Nhậm tiểu thư thất vọng rồi, tôi đây cứ thích mặt dày mà ngồi ở đây đấy, thậm chí còn muốn ngủ trên giường anh trai cô nữa kìa. Cũng chẳng biết câu ‘đũa mốc chòi mâm son’ của cô là ám chỉ ai là đũa mốc, ai là mâm son nhỉ? Vừa hay từ nhỏ tôi đã có danh hiệu là thiên nga trắng rồi…”
Vu Mông Mông cười rạng rỡ. Nếu không đánh được thì dùng lời mà đâm thọc thôi, cùng lắm thì tổn thương lẫn nhau, tới đi, ai sợ ai chứ!
“Cô… cô dám cãi lại tôi trước mặt người nhà tôi sao? Anh, anh xem kìa, em đã bảo cô ta đang nhắm vào anh mà, anh xem đi… Bà nội… bà xem cô ta kìa, chính cô ta cũng thừa nhận rồi đấy, con nói không sai chứ? Cô ta đúng là đồ không biết liêm sỉ…” Nhậm Linh Lung tức đến nhảy dựng lên, vừa lay tay bà nội vừa lay tay Nhậm Thành. Cô nàng không ngờ trước mặt nhiều người như vậy mà Vu Mông Mông vẫn dám phản bác mình.
Bà nội Nhậm lạnh lùng nhìn Vu Mông Mông. Vừa nãy cô ta còn tình chàng ý thiếp với tiểu Phó, vậy mà ngay sau đó đã nói thẳng thừng muốn cùng với Thành Thành… Còn nhỏ tuổi mà tâm cơ đến mức này, để cô ta ở bên cạnh cháu trai lâu ngày không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhậm Thành thì coi như chuyện không liên quan đến mình, hoàn toàn xem mấy người bọn họ như không khí, anh cứ thản nhiên tựa vào sofa ăn trái cây và đọc sách…
Vu Mông Mông cũng bắt đầu nổi điên. Trẻ nhỏ thì vậy, người già cũng dùng cái ánh mắt đó là sao? Càng lúc càng vô lý, không phải cháu gái bà là người mở miệng bất lịch sự trước à?
“Nếu Nhậm tiểu thư đã nói vậy thì tôi cũng đành giữ lại chút thể diện thôi. Nếu cô đã ngứa mắt tôi đến thế, hay là cô bảo anh trai cô hủy hợp đồng đi? Tôi ấy mà, tuy là đặc biệt thích anh cô, nhưng… chút tự trọng này tôi vẫn có.”
Nhậm Linh Lung lập tức nhảy dựng lên: “Hủy thì hủy, cô tưởng nhà họ Nhậm gia đại nghiệp đại chúng tôi hiếm lạ gì cô chắc? Để anh tôi tìm người khác, có gì to tát đâu.”
Cô nàng dùng ánh mắt khinh bỉ đánh giá Vu Mông Mông từ đầu đến chân. Vu Mông Mông không hề giận, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt người đối diện: “Vậy thì tôi cung kính không bằng…”
“Việc công ty giao cho em, em đã làm xong chưa?” Nhậm Thành ngắt lời Vu Mông Mông. Cô bực muốn chết, ít nhất cũng phải để cô nói nốt chứ, cứ bị nghẹn ở họng thế này sao được.
Nhậm Linh Lung giật bắn mình vì tiếng quát của anh trai, cô nàng nép sát vào ghế sofa của bà nội.
“Dạ… chưa ạ…”
“Chưa xong mà còn không cút lên lầu đi, từ bao giờ chuyện của anh đến lượt em làm chủ?” Nhậm Thành nói với giọng lạnh lùng không chút nể tình khiến Nhậm Linh Lung nước mắt ngắn nước mắt dài uất ức nhìn anh.
“Anh, anh vậy mà vì cô ta mà… quát em…” Nhậm Linh Lung từ nhỏ đã được cưng chiều, chưa từng có ai nặng lời với cô nàng, ngay cả người anh trai mặt lạnh này tuy cô sợ anh, nhưng hầu như anh đều đáp ứng mọi yêu cầu của cô.
Nhậm Thành không có chút áy náy nào, trong mắt mang theo sự cảnh cáo. Nhậm Linh Lung nhìn sang Phó ca ca của mình, Sư Chi Phó chỉ nhún vai ra vẻ lực bất tòng tâm. Cô nàng vừa tức, vừa nhục lại vừa đau lòng, dậm chân một cái rồi che miệng khóc nức nở chạy lên lầu.
Bà nội Nhậm xót xa khôn xiết: “Cháu quát nó làm gì? Cái tính tiểu thư của nó cháu làm anh còn không biết sao!” Bà tỏ vẻ không tán đồng mà chỉ trích Nhậm Thành.
“Cháu chiều nó quá nên nó mới hư đấy, đến cả giáo dục tối thiểu cũng quên sạch rồi.” Nhậm Linh Lung không sợ trời không sợ đất nhưng lại sợ anh trai, cả nhà đều biết chuyện này. Linh Lung thấy anh trai như chuột thấy mèo, không dám quá càn quấy. Hôm nay chẳng qua là vì gặp được Phó ca ca nên ngọn lửa ghen tuông mới lấn át cả lý trí.
“Nhậm Thành! Sao cháu có thể nói em mình như vậy!” Bà nội Nhậm sầm mặt lại, ra dáng uy nghiêm.
“Linh Lung làm sao?” Một giọng nói hào sảng vang lên ở cửa chính.
“Cháu chào ông nội Nhậm ạ!” Sư Chi Phó lập tức đứng dậy chào hỏi, Vu Mông Mông cũng hậu tri hậu giác đứng dậy theo.
“Ừ, Tiểu Phó tới à? Vừa nãy ta mới chơi cờ với ông nội cháu xong.” Ông nội Nhậm nhìn thấy Sư Chi Phó, phản ứng cũng nhiệt tình y như bà nội Nhậm vậy.
“Vị này chắc hẳn là Vu tiểu thư?” Nhậm lão gia nhìn qua là biết người chính trực, thẳng thắn.
Vu Mông Mông rất có thiện cảm với Nhậm lão gia. Chỉ nhìn thôi cũng biết, ông là người đủ tầm để gây dựng và lèo lái cơ nghiệp đồ sộ của nhà họ Nhậm.
“Vâng ạ, thưa ông nội Nhậm, cháu là Vu Mông Mông.” Vu Mông Mông có chút ngại ngùng, tuy nói là Nhậm Linh Lung gây sự trước, nhưng dù sao cô cũng là khách, nói nghiêm túc thì vẫn là cấp dưới của Nhậm Thành.
Ôi… khó quá, cô sống khó quá mà. Nhịn thì không chịu nổi cục tức này, mà không nhịn thì lại đặc biệt khó xử, có khi còn bị Nhậm Linh Lung trả thù.
Ông nội Nhậm gật đầu: “Vừa rồi có chuyện gì thế? Cái con bé Linh Lung kia lại làm sao rồi?”
Nghe thấy chữ “lại”, Vu Mông Mông lập tức yên tâm, xem ra Nhậm Linh Lung ở nhà cũng thường xuyên gây chuyện đây mà.
“Không có gì đâu, không có chuyện gì lớn cả…” Bà nội Nhậm lên tiếng trước, bà lườm Nhậm Thành một cái, dám mách lẻo với lão gia, bà sẽ không tha cho cái thằng nhóc nóng nảy này đâu.
Nhậm Thành không biết là thật sự không thấy hay là giả vờ không thấy: “Ông nội, Linh Lung đến cả giáo dưỡng tối thiểu cũng quên sạch rồi, ông cần phải thực hiện gia pháp cho nghiêm vào.”
Nhậm lão gia ngẩn ra. Khi biết đứa cháu gái mình luôn yêu chiều lại dám buông lời vô giáo dục ngay trước mặt khách, trong phút chốc ông hận không thể lập gia pháp ngay lập tức.
“Bà Lưu, gọi Linh Lung đến thư phòng một chuyến!” Ông nội Nhậm không cảm xúc xoay người, dưới sự dìu dắt của bà Lưu bước vào thư phòng, bà nội Nhậm đầy vẻ sốt ruột đi theo sau.
Một lát sau, Nhậm Linh Lung cũng bị gọi vào. Từ trong thư phòng truyền ra tiếng khóc nhịn đau của Linh Lung, tiếng trách mắng của ông nội Nhậm, cùng với tiếng khuyên bảo đầy xót xa của bà nội…
Vu Mông Mông nghe mà thấy có chút không đành lòng. Cô có thể nghe thấy tiếng “bạch bạch bạch” của thứ gì đó đánh vào da thịt, có cần tàn nhẫn vậy không? Thời đại này rồi còn có gia pháp sao?
“Mông Mông, cô đừng áy náy. Nghe thì có vẻ đau thế thôi, thực tế là sấm to mưa nhỏ, đánh vào lòng bàn tay thôi mà, không có việc gì đâu.” Sư Chi Phó thấy dáng vẻ bồn chồn của cô liền tiến lại an ủi.
“Chẳng phải là do anh gây ra sao?” Vu Mông Mông cực kỳ nghi ngờ Sư Chi Phó đã cố tình kích động Nhậm Linh Lung nhắm vào mình ngay lúc đoán được ông nội Nhậm sắp về…
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, cái tên trà xanh bạch liên hoa này đúng là thâm hiểm thật…
![Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 12](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)