Bìa [LXVTGTPLS] – Chương 11
LXVTGTPLS

[LXVTGTPLS] – Chương 11

Tác giả: Hàm Ngư Hoả Oa

1953 từ · 9 phút đọc

Lỡ Xuyên Vào Truyện Gay Thì Phải Làm Sao?: [LXVTGTPLS] – Chương 11

Vu Mông Mông vội vàng dời tầm mắt, cúi đầu tiếp tục ăn chuối. Không nên chút nào, vừa rồi cô không cẩn thận tự ngắm vòng một của chính mình.

Cô nuốt nghẹn một cái trong cổ họng, thôi được rồi, hiện tại anh ta vẫn chưa phải là gay, đương nhiên sẽ thích một người phụ nữ có dáng chuẩn lại cực kỳ xinh đẹp như cô. Có lẽ chẳng có mấy gã đàn ông cưỡng lại được sức hút này. Nói đi cũng phải nói lại, sức chịu đựng của nguyên chủ cũng thuộc dạng có thể làm nên đại sự, thất bại chẳng qua là do cái tính cách không ai ưa nổi mà thôi.

Nguyên chủ vốn rất có dã tâm, cũng biết những người đàn ông có tiền có thế cực kỳ coi trọng “lần đầu tiên”, cho nên dù có quen bao nhiêu anh bạn trai thì cũng chỉ dừng lại ở mức nắm tay, chưa để ai bước quá giới hạn dù chỉ một bước…

Đáng tiếc cuối cùng lòng đố kỵ đã che mờ lý trí, cô nàng cứ không ngừng thử thách ở ranh giới tìm cái chết, để rồi thành công trở thành… bia đỡ đạn, và phải nhận cơm hộp sớm.

Vu Mông Mông cắn vài miếng cho xong quả chuối, tiếp tục cười gượng gạo ngồi một bên chờ đợi được triệu hồi.

Sư Chi Phó cũng chỉ vừa mới nhìn Vu Mông Mông một cái, từ đó trở đi không hề quay đầu về phía cô nữa. Một già một trẻ trò chuyện rôm rả, khí thế ngất trời. Vu Mông Mông ở bên cạnh không khỏi hâm mộ, chậc chậc… Sư Chi Phó nên được tặng thêm một danh hiệu nữa. “Bạn thân của phái nữ” quả thực không ai xứng đáng hơn anh ta.

Nhậm Thành có lẽ cũng đã quen rồi, chẳng buồn để tâm xem họ có thể buôn chuyện đến mức nào. Mãi đến giờ cơm, đề tài của họ mới dừng lại.

Bà nội Nhậm trông rất vui vẻ, hiếm khi gặp được một hậu bối hợp rơ như vậy, anh ta dỗ dành khiến bà cười không khép được miệng.

Vu Mông Mông thầm cảm thán trong lòng, Sư Chi Phó đúng là thành viên tương lai của gia đình này có khác, chung sống thật là hòa hợp, vui vẻ vô cùng…

Không biết khi nào cô mới được về nhà nguyên chủ để thăm hỏi cha mẹ và em trai đây. Gia đình nguyên chủ quá nuông chiều cô nàng nên mới dẫn đến tính nết bá đạo và ích kỷ như vậy.

“Cũng sắp đến giờ dùng bữa trưa rồi, chúng ta ăn trước đi, không cần chờ những người khác đâu.” Bà nội Nhậm chống gậy đứng dậy. Sư Chi Phó thấy thế liền nhanh chóng đỡ bà đi đến phòng ăn.

Bà nội Nhậm nghiêng đầu nhìn anh ta, càng nhìn càng vừa ý, hận không thể biến Sư Chi Phó thành cháu ruột của mình.

Còn đứa cháu ruột thực sự của bà thì đang dửng dưng ngồi xuống. Vu Mông Mông lẽo đẽo theo sau Nhậm Thành, ngồi ngay cạnh anh.

Chẳng hiểu sao, lúc này cô cảm thấy Nhậm Thành mới là người đáng tin cậy nhất, dù hiện tại anh ta vẫn chưa phải là gay.

Nhậm Thành nhận ra sự bất thường của cô, hôm nay cô đặc biệt dính lấy anh. Cái sự dính người này rõ ràng không mang theo chút ý đồ tình cảm nào, mà thuần túy là tìm kiếm cảm giác an toàn, anh có thể cảm nhận được…

Vu Mông Mông vẫn khép nép ngồi chờ món ăn được dọn lên. Sư Chi Phó ban đầu ngồi cạnh ghế của bà nội Nhậm, nhưng mắt anh liếc thấy hai người đối diện ngồi sát rạt nhau, bàn tay cầm đũa khẽ siết chặt, rồi sau đó lại mỉm cười nói:

“Bà nội, chắc ông nội Nhậm cũng sắp về rồi, con là phận hậu bối, vẫn nên ngồi cùng bọn họ thì thỏa đáng hơn ạ.” Nói xong, không đợi bà nội lên tiếng giữ lại, anh đã đứng dậy chuyển sang ngồi cạnh Vu Mông Mông.

Cơ thể Vu Mông Mông vừa mới thả lỏng được một chút, khoảnh khắc anh ngồi xuống, cô lại căng cứng như dây đàn.

Chỗ nào không ngồi, sao cứ phải ngồi cạnh cô? Ngồi bên cạnh “ông xã tương lai” Nhậm Thành của anh không thơm sao? Vu Mông Mông không thể đuổi người, nhưng cũng chẳng muốn anh dựa sát mình như vậy.

Vừa định dịch ghế ra một chút thì Sư Chi Phó đã lên tiếng:

“Mông Mông, vừa nãy thấy cô ăn chuối, có phải cô đói bụng rồi không?” Giọng điệu và thái độ của anh vô cùng quan tâm. Vu Mông Mông vô tình chạm phải ánh mắt anh, trong phút chốc, cô bắt đầu hoài nghi có phải mình quá nhạy cảm mà trách lầm Sư Chi Phó hay không.

“Có một chút…” Vu Mông Mông nhất thời bị vẻ dịu dàng của anh làm cho ngây ngất, cô đờ đẫn nhìn anh, suýt chút nữa là chảy nước miếng luôn rồi…

Bà nội Nhậm nhìn cảnh đó mà vui ra mặt, người trẻ tuổi đúng là thú vị thật. Bà nhìn sang đứa cháu nội quanh năm suốt tháng chỉ biết trưng ra bộ mặt hình sự của mình, bất đắc dĩ lắc đầu. Dù có đẹp trai đến mấy thì cũng chẳng có mấy cô gái chịu nổi việc ở bên cạnh một người đàn ông lạnh như khúc gỗ thế kia đâu.

Từ nhỏ đến lớn, đây đúng là lần đầu tiên thấy nó dắt bạn nữ về nhà. Người trong nhà chưa bao giờ dám giới thiệu ai cho nó, bởi tính nết không chỉ lạnh lùng mà còn hay cáu kỉnh, dễ nổi giận.

Bà nội Nhậm ném cho anh cái nhìn kiểu: “Nhìn cái bộ dạng này của cháu xem, làm sao mà tìm được vợ?”, Nhậm Thành thì lờ đi, hoặc có lẽ là đã quá quen với việc đó rồi.

Sự thật chứng minh, đàn ông như Nhậm Thành không chỉ có vô số phụ nữ lao vào săn đón, mà ngay cả đàn ông cũng xếp hàng dài, Sư Chi Phó chính là một ví dụ điển hình.

Chờ thức ăn dọn đầy bàn, bà nội Nhậm nhiệt tình mời mọi người cùng ăn, Vu Mông Mông vội vàng gật đầu đồng ý.

Bữa ăn diễn ra rất yên tĩnh. Vì đang làm khách nhà người khác nên Vu Mông Mông nhập gia tùy tục, nhai nuốt gần như không phát ra tiếng động.

Ăn một bữa cơm câu nệ thế này, Vu Mông Mông cảm thấy mình sắp bị chứng khó tiêu đến nơi. Bất kể là sơn hào hải vị gì, nhưng khi ăn trong không khí trang trọng thế này đều thấy nhạt nhẽo như nhai sáp.

Sư Chi Phó một lần nữa khiến Vu Mông Mông cảm thấy bất an. Anh thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cô, khiến ánh mắt bà nội nhìn cô bắt đầu có chút gì đó không đúng, làm Vu Mông Mông muốn nổ não vì bực bội…

“Cảm ơn anh Phó, anh đừng lo cho tôi nữa, anh cũng mau ăn đi.” Vu Mông Mông nói lẫy, đồng thời gắp miếng thức ăn anh vừa bỏ vào bát trả ngược lại cho anh.

Anh cứ liên tục gắp qua, rõ ràng cô đã no lắm rồi, thực sự nghi ngờ anh cố tình làm vậy.

Sư Chi Phó không hề giận, thản nhiên ăn miếng thức ăn trong bát mình: “Món Mông Mông gắp đúng là ngon thật, ngọt quá.”

Vu Mông Mông đang đắc ý vì trả được đòn, bỗng nghe anh thốt ra câu đó thì sợ đến mức suýt rơi cả đầu. Đây là món cay mà đại ca! Em sai rồi đại ca ơi, cầu xin anh buông tha cho em đi…

Thức ăn rõ ràng là do anh gắp cho cô trước, vả lại, đây là món cay xè mà, anh rốt cuộc muốn làm gì? Nói năng như vậy khiến người khác cảm thấy như… anh và cô có mối quan hệ mờ ám gì đó không bằng…

Quả nhiên, Nhậm Thành kinh ngạc nhìn hai người họ một cái. Ánh mắt bà nội Nhậm nhìn về phía Vu Mông Mông lúc này đã chuyển từ dò xét sang nghiêm túc, như thể cô chính là loại đàn bà hư hỏng, đang bắt cá hai tay vậy.

Vu Mông Mông đương nhiên nhận ra ánh mắt bà nội Nhậm nhìn mình đã thay đổi. Trời xanh chứng giám, cô còn oan hơn cả Đậu Nga, ai mà dám đi mồi chài một cặp gay cơ chứ? Đó là chuyện tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ có thể xảy ra…

Đáng tiếc là chẳng ai thấu hiểu cho Vu Mông Mông, kẻ đầu sỏ gây tội vẫn cứ thản nhiên gắp thức ăn cho cô. Vu Mông Mông hoàn toàn bại trận dưới tay anh ta…

Kết quả là suốt nửa ngày sau đó, cả người cô cứ uể oải ỉu xìu như một con rối gỗ.

Đúng là đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với hạng trà xanh, quá tuyệt tình, thật đúng là “mưa băng lạnh giá tát thẳng vào mặt” (1)…

Vu Mông Mông lúc này chẳng khác nào nhân vật nữ chính trong cơn mưa ấy, lòng lạnh giá tái tê. Bà nội Nhậm cũng trở nên khách sáo hẳn, không còn mặn mà đón tiếp cô nữa.

Dù Vu Mông Mông không quá để tâm, nhưng ý nghĩ muốn bóp chết Sư Chi Phó trong lòng cô ngày càng mãnh liệt. Cái hạng đàn ông trà xanh, bạch liên hoa này thật sự quá tởm lợm.

Cô thầm liếc xéo anh ta một cái, bực mình đến phát điên, còn quá đáng hơn cả Nhậm Thành.

Sư Chi Phó lại cười ra vẻ vô hại: “Mông Mông muốn ăn táo không? Tôi gọt cho cô nhé.”

“Không cần không cần, anh đừng khách khí…” Cứ diễn đi, để xem anh diễn được bao lâu?

“Mông Mông phải uống nhiều nước, ăn nhiều táo vào. Xem kìa, da cô khô đi nhiều rồi, nghe lời đi, tôi gọt cho.”

Khi Vu Mông Mông sắp khóc đến nơi rồi thì một giọng nói chen ngang vào.

“Sao thế? Quyến rũ anh trai tôi không xong, liền quay sang quyến rũ Phó ca ca à?” Nhậm Linh Lung hầm hầm từ cửa chính chạy vào.

Cô nàng giật phắt quả táo trong tay Sư Chi Phó, giương nanh múa vuốt hung tợn với Vu Mông Mông.

Vu Mông Mông thật sự muốn đập cho cái đầu mình một phát, sao cô có thể quên mất fan cuồng của Sư Chi Phó cơ chứ. Trong nguyên tác, Nhậm Linh Lung đã thầm yêu Sư Chi Phó từ rất lâu. Sư Chi Phó ghét ai cô ta ghét kẻ đó, Sư Chi Phó thích ai cô ta càng ghét kẻ đó hơn. Sau khi biết anh trai mình và nam thần ở bên cạnh nhau, Nhậm Linh Lung đau lòng đến nát tan thành từng mảnh rồi ra nước ngoài đi du lịch khắp nơi để chữa lành tâm hồn.

(1): Mưa băng lạnh giá tát thẳng vào mặt ý chỉ lời nói hoặc hành động quá lạnh lùng, tuyệt tình, như bị tạt thẳng một gáo nước đá vào mặt.