Bìa [KĐY] – Chương 9: Con chó nhỏ cắn ngược
KDY

[KĐY] – Chương 9: Con chó nhỏ cắn ngược

Tác giả: Nga Lão Xác

1463 từ · 7 phút đọc

Con chó nhỏ cắn ngược

Đôi mắt Kim Hi Tây trông có vẻ vô tội, nhưng trên khuôn mặt trắng nõn thanh tú ấy lại vương đầy những vệt tinh dịch trắng đục của đàn ông, tạo nên một cảnh tượng vừa thuần khiết vừa dâm đãng vô cùng.

“Chị ơi, em xin lỗi, em không cố ý.” Lộ Lộ An cuống quýt quay người với lấy hộp khăn giấy trên tủ đầu giường.

Thế nhưng, khi cậu vừa đưa khăn giấy tới, cô gái trước mặt lại dùng ngón giữa quẹt một chút tinh dịch trên mặt, rồi tò mò đưa lên mũi ngửi thử.

Lộ Lộ An không nhịn được mà nuốt nước bọt ực một cái. Cô đang ngửi tinh trùng của cậu.

Đúng như cậu mong muốn, người chị tốt đẹp và thuần khiết nhất trong lòng cậu lúc này đang dính đầy mùi vị của cậu. Cậu cảm thấy mình sinh ra vốn dĩ đã là một con chó rồi, nếu không tại sao khi thấy người phụ nữ mình yêu bị lây dính hơi thở của mình, trong lòng cậu lại trào dâng một cảm giác thỏa mãn vì đã đánh dấu được chủ quyền đến thế chứ?

Loài chó chẳng phải luôn thích dùng dịch cơ thể để khẳng định quyền sở hữu đó sao?

Điều tiếp theo càng khiến Lộ Lộ An không ngờ tới là Kim Hi Tây còn thè đầu lưỡi đỏ hồng ra, liếm lấy đống tinh trùng đặc sệt đó. Vị đắng chát xen lẫn mặn nồng khiến cô khẽ chau mày.

Lộ Lộ An hoàn toàn đứt dây thần kinh lý trí, cậu lao tới vồ vập lấy Kim Hi Tây.

“Cậu định làm gì, cút xuống!” Hi Tây giật mình giận dữ mắng nhiếc, nhưng hai tay cô đã bị cậu khóa chặt không thể cử động, hai chân cũng bị cơ thể cường tráng của cậu đè chặt bên dưới.

Lộ Lộ An cảm thấy mình như bị quỷ ám, nếu không làm sao cậu dám áp chế cô thế này? Cậu mê muội liếm sạch những vệt tinh dịch còn sót trên mặt cô vào miệng, rồi ngậm lấy thứ đó áp sát vào môi cô.

“Cậu… ưm…” Mọi lời chửi thề của Hi Tây đều bị cậu nuốt trọn vào trong.

Lộ Lộ An hôn cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy thành kính. Đây thực sự là nụ hôn đầu tiên trong đời cậu, không hề có kỹ xảo điêu luyện, cậu chỉ có thể giống như một con chó nhỏ điên cuồng gặm nhấm không theo quy luật nào cả. Sự nhiệt tình thái quá của cậu như muốn nuốt chửng cả Kim Hi Tây.

Một con chó khi mất đi lý trí sẽ trở nên vô cùng hung dữ. Hi Tây có cảm giác mình sắp bị cậu tháo rời ra để ăn sạch vào bụng. Quan trọng nhất là, mẹ kiếp, đau quá đi mất!

Kỹ thuật của Lộ Lộ An quá kém, hôn môi mà cứ như muốn dùng răng xé xác người ta vậy. Hi Tây không thốt nên lời, để tránh cho cậu nổi điên hơn, cô đành phải xuống nước mà thuận theo nhịp điệu của cậu.

Cảm nhận được sự phục tùng của cô, động tác của Lộ Lộ An dần chậm lại, bắt đầu tìm được cảm giác. Cậu giống như một con chó hoang cuối cùng cũng được chủ nhân nhận nuôi, luôn lo sợ bị vứt bỏ lần nữa, nên chỉ biết lấy lòng bằng cách lộ ra mặt mềm yếu nhất. Cậu thu lại hàm răng cứng rắn, dùng đầu lưỡi mềm mại quấn quýt tận tình với lưỡi cô để cầu hoan.

Nụ hôn này kết thúc sẽ dẫn đến chuyện gì, cậu không biết, cũng không dám nghĩ tới. Nếu thời gian có thể dừng lại lúc này, để cậu mãi mãi được đè người phụ nữ này dưới thân thì tốt biết mấy.

Lộ Lộ An từ từ nới lỏng sự kiềm chế, chuẩn bị tinh thần cho việc bị cô cự tuyệt. Nhưng Kim Hi Tây không đẩy cậu ra ngay lập tức, cô chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cậu, ra hiệu cho cậu buông môi mình ra. Thú thật, nửa sau của nụ hôn này đã mang lại cho cô một chút khoái cảm không thể phủ nhận.

Lộ Lộ An hiểu ý, luyến tiếc rời khỏi đôi môi đỏ mọng mời gọi kia. Trước khi dứt ra, cậu còn nhỏ mọn “trả thù” bằng cách ngậm lấy môi dưới của cô kéo mạnh một cái rồi mới buông hẳn.

Cả hai tựa đầu vào nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện.

“Cậu thật là… đáng sợ đấy.” Hi Tây mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không còn chứa đựng sự hận thù hay tính toán.

Đây cũng là nụ hôn đầu tiên của cô. Dù đã sống 25 năm và sở hữu nhan sắc vạn người mê, cô vẫn chưa từng biết tình yêu là gì. Sự xuất hiện trở lại của Lộ Lộ An đã va chạm mạnh mẽ vào thế giới của cô, dùng sức mạnh điên cuồng của cậu để đục khoét một kẽ hở trên tòa lâu đài kiên cố mà cô tự dựng lên để nhốt mình. Cô chợt nhận ra, mình có quyền được sống như một người bình thường. Lỗi lầm của người khác không nên là cái cớ để cô tự trừng phạt bản thân mình mãi mãi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Tại sao cổ áo lại ướt?”

Câu hỏi đột ngột của Hi Tây trong quá khứ khiến Lộ Lộ An giật mình bóp gãy cả chiếc thìa ăn kem. Cậu không ngờ một người đơn giản như cô lại nhạy cảm đến thế.

“Tại… em vô ý làm ướt thôi ạ.” Lộ Lộ An nói dối một cách nhẹ nhàng nhưng vẻ mặt lại cực kỳ uất ức.

Hi Tây thở dài, kéo cậu vào lòng. Cô nhẹ nhàng vỗ về lưng và gáy cậu, tựa cằm lên đỉnh đầu cậu nhóc: “Lộ Lộ An ngoan, nói chị nghe chuyện gì đã xảy ra. Tin chị, chị sẽ bảo vệ em.”

Sự dịu dàng ấy mang lại cho Lộ Lộ An cảm giác an toàn mà cậu chưa từng nhận được từ mẹ mình. Cậu không kìm được mà òa khóc nức nở, nước mắt thấm đẫm vai áo sơ mi của Hi Tây. Cậu vừa khóc vừa kể tội:

“Khai giảng chưa được mấy ngày, đồ đạc của em cứ tự dưng biến mất… Giờ thể dục chẳng ai chịu tập cùng em… Còn có người luôn ném đồ vào đầu em nữa…”

“Sao không nói với chị?”

“Họ nói có bảo chị cũng vô ích, rồi chị cũng sẽ phải rời xa em thôi.”

Hi Tây thật sự thấy mở mang tầm mắt. Cô không ngờ lũ học sinh giỏi lớp A lại chơi trò trẻ con hèn hạ đến thế. Nhìn Lộ Lộ An khóc như mưa, cô mới nhận ra thiên tài này ngoài việc học giỏi thì tâm hồn cũng chỉ là một đứa trẻ yếu đuối mà thôi. Cô nâng mặt cậu lên, lau nước mắt rồi nhìn thẳng vào mắt cậu:

“Thế còn cái cổ áo ướt nhẹp này là sao?”

Lộ Lộ An lại mếu máo định khóc tiếp, Hi Tây lập tức chặn lại: “Cấm khóc! Nói rõ cho chị nghe đã!”

Cậu mím chặt môi, nỗ lực kìm nén: “Là người của lớp B làm ạ. Ba đàn anh với một chị tóc vàng… Tan học họ lôi em vào nhà vệ sinh, bắt em phải uống nước trong đó…”

“Cái gì!” Hi Tây nổi trận lôi đình. Cô thừa biết bọn chúng là ai. Cô siết chặt nắm đấm, Từ Tuệ Ân, con khốn đó dám động vào người của cô, thật sự coi Kim Hi Tây này chết rồi sao?

Cô nhẹ nhàng véo má cậu, dịu giọng: “Đừng lo, ngày mai chị sẽ xử lý hết. Giờ về nhà thôi, mẹ nấu cơm xong rồi đấy. Chuyện này nhớ đừng nói với ai nhé.”

“Vâng ạ.” Lộ Lộ An gật đầu lia lịa. Cậu tuyệt đối tin rằng chị sẽ cứu cậu.

Về đến nhà, thấy Hi Tây vào bếp giúp mẹ bưng bê, bà Lưu Mỹ Chân ngạc nhiên: “Gần đây con có vẻ điềm đạm hẳn ra, chắc là trưởng thành rồi.”

Hi Tây cười rạng rỡ, nhìn Lộ Lộ An vừa thay đồ bước xuống cầu thang: “Tất nhiên rồi ạ, con phải làm gương tốt cho Lộ Lộ An chứ!”

“Gớm, con mà cũng đòi làm gương.” Bà Lưu tặc lưỡi, nhưng trong lòng đầy nhẹ nhõm.