Bìa [KĐY] – Chương 8: Kích động Tiểu Lộ Lộ An
KDY

[KĐY] – Chương 8: Kích động Tiểu Lộ Lộ An

Tác giả: Nga Lão Xác

1489 từ · 7 phút đọc

Kích động Tiểu Lộ Lộ An

Tin tức về cậu thiếu niên thiên tài mười tuổi nhảy lớp vào thẳng lớp 11A lập tức gây chấn động toàn trường. Nhưng điều khiến đám học sinh bàn tán xôn xao hơn cả chính là việc cậu ta có một bà chị ngốc nghếch, suốt ngày chỉ biết ăn chơi lêu lổng ở lớp F.

“Ha ha, nhờ ơn chị em nhà bà mà tôi cũng sắp nổi tiếng lây rồi đấy!” Ngô Vũ Tùng lên tiếng trêu chọc Kim Hi Tây.

Kim Hi Tây bực bội hút hộp sữa rồn rột: “Chẳng liên quan gì đến tôi nhé. Học kỳ này tôi ngoan lắm rồi, nhìn xem, tôi còn chẳng bị mời phụ huynh lần nào.”

“Ừ, cũng chỉ là thi giữa kỳ thuận lợi lọt vào top 10 thôi, dù là top 10 từ dưới đếm lên.” Vũ Tùng nhún vai mỉa mai.

“Cái đồ hạng 11 như ông thì có tư cách gì mà lên mặt với tôi?”

“Ít nhất tôi không có một đứa em trai thi môn nào cũng đạt điểm tuyệt đối để bị mang ra so sánh.”

“Ầy…” Hi Tây thở dài thườn thượt, nằm bò ra bàn như người không xương. Dù học kỳ này đã bớt quậy phá theo lời bố mẹ, nhưng việc thành tích luôn bị đem ra đặt lên bàn cân với Lộ Lộ An khiến cô cảm thấy cực kỳ mất mặt.

Thấy cô ủ rũ, Vũ Tùng cũng đổi giọng: “Thật ra cũng không trách bà được, nó là thiên tài, người thường chúng ta sao so bì được.”

“Tôi thật sự cảm ơn lời an ủi của ông đấy.”

Buổi chiều tan học, Kim Hi Tây vẫn như thường lệ đến lớp A đón Lộ Lộ An. Mặc kệ những lời đàm tiếu, thằng bé vẫn cực kỳ quấn quýt cô. Vừa thấy cô tới, cậu đã nhanh chóng thu dọn cặp sách rồi lao ra khỏi lớp như một mũi tên.

“Chị ơi!” Lộ Lộ An lập tức lao vào ôm chặt lấy eo cô.

Hi Tây mỉm cười ôm lấy cậu lắc lư nhẹ nhàng rồi mới tách ra, chủ động cầm lấy cặp sách cho cậu. Sự thân thiết quá mức này khiến Vũ Tùng đứng bên cạnh phải tặc lưỡi. Cậu ta cũng có chị gái, nhưng chẳng bao giờ thấy chị mà lại kích động đến mức ôm chặt không buông như thế.

“Lộ Lộ An dựa dẫm bà quá nhỉ.” Vũ Tùng bâng quơ nhận xét.

“Thằng bé hơi nhát gan thôi.” Hi Tây xoa đầu Lộ Lộ An rồi tiện tay đưa luôn cái cặp sách cho Vũ Tùng: “Xách hộ tôi một đoạn.”

Lộ Lộ An không để Vũ Tùng kịp mở miệng: “Chị ơi, hôm nay bài hình học giải tích hơi khó một chút.”

“Cũng có thứ làm em thấy khó à?” Hi Tây ngạc nhiên.

Lộ Lộ An lắc đầu: “Nếu chị thấy bài tập có chỗ nào không hiểu cứ hỏi em, kỳ thi cuối kỳ em có thể giúp chị lọt vào top 10 toàn khối.”

“Không, không cần đâu.” Hi Tây từ chối ngay lập tức, “Chị không thích học, càng không thích học thêm.”

“Nhưng em muốn được học cùng lớp với chị cơ.” Lộ Lộ An mở to đôi mắt, trông cực kỳ tội nghiệp và uất ức.

“Này nhóc, Hi Tây không thích thì thôi, đâu phải ai cũng học giỏi như nhóc đâu.” Vũ Tùng không nhịn được mà xen vào. Cậu ta thấy thằng bé này cứ có vẻ gì đó quái đản, yếu đuối một cách giả tạo khiến cậu thấy không thoải mái.

Hi Tây thúc khuỷu tay vào người Vũ Tùng ra hiệu im lặng, nhưng cô cũng không đồng ý với yêu cầu của Lộ Lộ An. Chỉ đến khi hai người đạp xe về nhà, cô mới hỏi xem ở trường có chuyện gì xảy ra không.

Hi Tây đưa nốt bàn tay trái xuống, nhẹ nhàng nắn bóp túi tinh đang đỏ rực vì hưng phấn bên dưới, trong khi tay phải liên tục tuốt lên tuốt xuống. Thỉnh thoảng cô còn dùng móng tay khẽ khều vào rãnh quy đầu và lỗ sáo. Cô ghé sát mặt vào phân thân của cậu, hơi thở nóng hổi và thơm tho phả thẳng vào lớp da quy đầu mỏng manh.

“Không có gì ạ.” Giọng Lộ Lộ An trầm xuống. Nói cho cô thì có ích gì chứ, cô không ở bên cạnh cậu thì chẳng bao giờ giải quyết được tận gốc vấn đề.

Hi Tây dừng xe trước một cửa hàng tiện lợi rồi đi vào trong. Lộ Lộ An ngồi đợi trên băng ghế dài phía ngoài. Một lúc sau, cô quay ra với hai hộp kem trên tay.

“Ăn thử đi.” Cô đưa cho cậu một hộp, “Lúc nào tâm trạng không tốt chị đều ăn cái này.”

Cậu im lặng nhận lấy rồi bắt đầu ăn. Hi Tây ngồi xuống bên cạnh, tận hưởng vị ngọt của kem với vẻ mặt mãn nguyện. Lá vàng rụng đầy dưới chân họ, thỉnh thoảng một cơn gió lướt qua tạo nên những tiếng xào xạc nhỏ vụn. Chờ khi Lộ Lộ An ăn gần xong, cô mới nhẹ nhàng hỏi:

“Lộ Lộ An, nói cho chị biết, tại sao cổ áo của em lại ướt thế kia?”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tại căn phòng hiện tại, Kim Hi Tây đẩy mạnh chàng trai đang thẫn thờ xuống giường. Thân hình cao lớn va chạm với lớp đệm phát ra một tiếng “bịch” nặng nề, kéo Lộ Lộ An quay về thực tại. Cậu chưa bao giờ được nằm trên giường của cô. Đồng tử cậu rung động dữ dội, không biết cô định làm gì tiếp theo.

“Tôi nghĩ nằm trên giường có lẽ sẽ tiện hơn một chút.” Hi Tây nhếch môi, vuốt ve gò má cậu: “Tôi sẽ khiến một đứa trẻ ngoan ngoãn phải thấy sung sướng.”

Cô để cậu ngồi tựa vào đầu giường, còn chính mình thì quỳ sụp xuống giữa hai chân cậu. Cơ bắp Lộ Lộ An căng cứng, nơi đó cũng bắt đầu cương lên đầy kiêu hãnh, ý chí chiến đấu sục sôi. Chẳng lẽ chị muốn… muốn…

Hi Tây đưa tay nắm lấy đầu dương vật, ngón trỏ nhẹ nhàng mân mê quy đầu, dính lấy một chút dịch nhầy đang tiết ra. Vùng nhạy cảm bị kích thích trực diện khiến Lộ Lộ An phải nghiến răng, tay siết chặt lấy tấm ga trải giường.

“Lộ Lộ An thấy thích không?” Cô dịu dàng hỏi han cảm giác của cậu.

“Thích… em thích lắm…” Cậu thở dốc.

“Tôi cũng thấy là cậu thích, Tiểu Lộ Lộ An lúc nào cũng kích động thế này, gọi nó là Tiểu Lộ Lộ An nhé?” Bàn tay phải của Hi Tây bắt đầu xoay tròn đầy ám muội. Cái tên gọi đó khiến tai Lộ Lộ An đỏ bừng lên vì xấu hổ và hưng phấn.

Lộ Lộ An chưa bao giờ chịu nổi sự kích thích trực diện này, cậu chỉ biết nhắm nghiền mắt, ngửa đầu ra sau, đôi tay như muốn xé rách tấm ga giường: “Ưm… chị muốn gọi thế nào cũng được… a… tuyệt quá, sướng quá chị ơi…”

Cảm thấy tốc độ của cô hơi chậm, cậu tự giác rướn hông, chủ động đưa phân thân của mình đâm vào lòng bàn tay cô. Nhìn chàng trai đang mê muội dưới tay mình, Hi Tây cảm thấy một sự thỏa mãn khó tả, cô thì thầm dụ dỗ:

“Không cần nhịn đâu, Lộ Lộ An muốn làm gì cũng được.”

Sức kháng cự của Lộ Lộ An trước cô hoàn toàn là con số âm. Cậu run rẩy hông ngày càng nhanh, thậm chí còn cả gan cầm lấy tay cô, dẫn dắt cô tự vuốt ve cho mình.

“Sướng quá… chị ơi, chị… em thích lắm… Lộ Lộ An thích chị nhất…” Trong cơn mê muội, cậu đã vô tình thốt ra tâm ý bấy lâu nay.

Hi Tây nghe thấy nhưng chẳng bận tâm, cô chỉ coi đó là những lời dâm đãng của một con chó đang động dục. Nhưng thật sự là sướng đến thế sao? Nhìn cậu như thể giây tiếp theo sẽ chết vì sung sướng vậy. Cảm nhận được vật trong tay bắt đầu giật nảy liên hồi, Hi Tây càng đẩy tốc độ tay lên nhanh hơn. Cô chẳng ngại nếu cậu có thể sẽ chết vì điều này.

“A… hự…” Mọi sự kìm nén cuối cùng cũng vỡ òa, Lộ Lộ An không thể giữ thêm được nữa mà điên cuồng bắn ra.

Từng luồng tinh dịch đặc sệt bắn ra xối xả, rơi vãi trên giường, trên người cậu, và cả trên mặt Kim Hi Tây.