Bìa [KĐY] – Chương 6: Em liếm giúp chị nhé?
KDY

[KĐY] – Chương 6: Em liếm giúp chị nhé?

Tác giả: Nga Lão Xác

1373 từ · 6 phút đọc

Em liếm giúp chị nhé?

Lộ Lộ An sẽ chẳng bao giờ quên được buổi sáng rực rỡ năm ấy.

Khi đó cậu còn bé xíu, ngồi ở ghế sau xe đạp của Kim Hi Tây, hai tay túm chặt lấy vạt áo đồng phục bên sườn eo thiếu nữ, hít hà mùi hương thanh khiết của cô tan trong gió. Cô chở cậu lao vun vút qua những hàng cây xanh mướt, để mặc nắng vàng nhảy ngót trên mái tóc dài phản chiếu ánh bình minh.

“Sợ không?” Hi Tây hiếm khi phải chăm trẻ con, cô chỉ lo mình phóng nhanh quá sẽ làm thằng bé sang chấn tâm lý.

Lộ Lộ An lắc đầu, sực nhớ cô không nhìn thấy nên vội đáp: “Em không sợ.”

“Được, thế chị tăng tốc nhé!” Cô bất ngờ đạp mạnh.

Lộ Lộ An hơi ngả người ra sau theo quán tính. Hi Tây bật cười, buông một tay lái ra sau, nắm lấy bàn tay nhỏ đang túm áo mình rồi đặt lên eo cô: “Như thế này này, ôm chặt lấy chị là không sao hết.”

“Vâng.” Cậu ngoan ngoãn vòng cả hai tay ôm khít lấy eo cô.

“Ngoan lắm.” Hi Tây khen một tiếng rồi tập trung đạp thẳng một mạch đến cổng trường.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Sao cậu vẫn còn ở đây?” Hi Tây ngủ không ngon giấc, vừa mở mắt ra đã thấy Lộ Lộ An đang ngồi đờ đẫn dưới sàn.

“Em…” Lộ Lộ An chống tay xuống đất, như thể vừa hạ một quyết tâm lớn lao, trên mặt lộ ra nụ cười đã mất dấu từ lâu: “Chị định vứt bỏ em thật sao?”

Máu trong người Hi Tây sôi lên sùng sục. Cậu lấy cái giọng điệu gì để chất vấn cô? Chẳng phải chính cậu là kẻ muốn rời đi sao?

Vốn là người hành động nhanh hơn não, cô không thèm để bản thân chịu thiệt, giáng thẳng một cú đá vào ngực cậu khiến cả thân trên của cậu ngã ngửa ra sàn.

Cậu đau đớn hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng.

“Cậu muốn ở lại?” Cô đã hiểu ý cậu.

Cậu bật cười thấp hèn, tiếng cười trầm đục rung động trong lồng ngực, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ tự ghê tởm chính mình: “Cho em ở lại đi. Em sẽ không làm phiền cuộc sống của chị đâu, chị với gã đó cứ tiếp tục cũng được.”

Hi Tây nhìn cậu, ánh mắt đầy ẩn ý. Hình như cậu hiểu lầm cái gì rồi.

Thấy cô do dự, Lộ Lộ An lập tức lấn tới: “Em sẽ làm tốt hơn gã đó, tốt hơn bất cứ ai. Hắn chẳng hiểu gì về chị cả, hắn chỉ ham hố cái vẻ ngoài của chị thôi. Em nhìn một cái là biết gã đó nông cạn và tự đại đến mức nào. Em thì khác, mọi uất ức chị cứ trút hết lên đầu em đi, em tình nguyện gánh chịu tất cả. Chị có thể sỉ nhục em tùy thích, chị biết em là đứa không có liêm sỉ mà, em chính là…”

“Câm mồm!” Hi Tây điên tiết gào lên.

Lộ Lộ An im bặt, vừa thở dốc vừa nhìn chằm chằm vào cô. Cô sẽ không bao giờ hiểu được, từng giây từng phút trong cuộc đời cậu đều là nỗi sợ hãi bị vứt bỏ. Nếu giây tiếp theo không được thấy cô nữa, thì giây này cậu phải nhìn cô cho đến chết mới thôi.

Hi Tây cũng bị ánh mắt đó hút vào. Lộ Lộ An thực sự rất đẹp, đôi mắt cậu mỗi khi nhìn cô đều hiện lên vẻ thành khẩn và ỷ lại đến tội nghiệp, dù cô đã bị vẻ mặt này lừa không biết bao nhiêu lần.

Cả căn phòng rơi vào im lặng cực độ. Hi Tây là người tỉnh táo lại trước, hoặc có thể là Lộ Lộ An đang đợi cô tỉnh lại. Cô nhếch môi cười đầy giễu cợt, nghiêng đầu hỏi cậu một câu:

“Cậu định lấy tư cách gì để ở lại bên cạnh tôi?”

Câu hỏi y hệt ngày bọn họ gặp lại nhau. Lúc đó cậu đã làm gì nhỉ?

Cậu nhớ mình đã chậm rãi quỳ xuống chân cô, cúi đầu hôn lên mũi giày của cô: “Làm chó, em nguyện làm con chó bên cạnh chị.”

Khi đó Hi Tây khoanh tay, nhìn cậu từ trên cao xuống đầy lạnh lùng: “Xin lỗi nhé, tôi không có tiền mua xích chó đâu.”

Cậu đã hoảng loạn ngẩng đầu: “Không cần thứ đó đâu, em sẽ không đi, dù thế nào cũng không rời xa chị.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bây giờ, Lộ Lộ An lập lại hành động của ngày hôm đó, cậu quỳ sụp xuống. Chỉ có điều lần này Hi Tây không đi giày, và môi cậu chạm thẳng vào mu bàn chân trần của cô.

Cậu hôn rất nhẹ, đôi môi mềm mại cùng hơi thở nóng hổi mang lại cho Hi Tây một cảm giác tê dại kỳ lạ. Cô tự nhủ chắc chắn là mình ghét cái cảm giác này.

“Em mãi mãi là con chó của chị. Chó thì không bao giờ rời bỏ chủ, dù bị ném đi xa đến đâu cũng sẽ tự mò đường về.”

Hi Tây cười nhạt, cơn giận có chút dịu đi: “Chó mà cũng biết mặc quần áo à? Lạ nhỉ.”

Nghe vậy, Lộ Lộ An lập tức lột sạch đồ trên người, trần như nhộng quỳ rạp dưới đất.

Hi Tây vươn mũi chân, lướt từ bụng dưới của cậu lên tận yết hầu. Lần này cô mân mê chậm chạp và khiêu khích hơn hẳn mọi khi. Nhưng ngay giây sau, cô liền giẫm mạnh lên khuôn mặt tuấn tú của cậu.

Cô vừa dùng sức ấn mặt cậu xuống sàn, vừa rủa xả: “Lộ Lộ An, cậu chẳng phải là thiên tài sao? Hóa ra thiên tài lại thèm khát làm con chó dưới chân tôi à! Thật nực cười!”

Cô tăng thêm lực chân khiến chàng trai đang loạng choạng ngã nhào ra đất. Cô thuận thế dùng chân nghiến lấy mặt cậu, nghiền nát sự kiêu hãnh của cậu cho đến khi gương mặt ấy biến dạng.

“Lộ Lộ An, sướng không? Chẳng phải cậu thích nhất là bị đối xử thế này sao?”

“Vâng… em thích lắm.” Cậu hèn mọn đáp lại.

Hi Tây càng điên tiết hơn, cô đá mạnh vào cằm cậu, khiến cậu đau đến mức vô tình cắn phải đầu lưỡi.

“Hi Tây…” Cậu chộp lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, cuồng si nịnh nọt: “Để em liếm cho chị nhé, được không?”

“Cậu nói cái gì cơ?” Hi Tây ngỡ tai mình có vấn đề.

“Em muốn liếm, chó chẳng phải đều thích liếm chủ nhân sao?”

“Cậu đúng là làm tôi kinh tởm vô cùng.”

Thấy Hi Tây không quyết liệt từ chối, Lộ Lộ An nâng bàn chân cô lên, bắt đầu tỉ mỉ liếm láp. Cô vừa mới tắm xong nên rất sạch sẽ, đôi chân thon dài với những ngón chân xinh xắn khiến cậu phát cuồng. Cậu không có hội chứng cuồng chân, cậu chỉ có hội chứng cuồng Kim Hi Tây mà thôi.

Từng tấc da thịt trên người cô, cậu đều khao khát được chiếm hữu, dù là bằng cách hạ lưu nhất.

Lộ Lộ An mút mát mu bàn chân cô, rồi đến lòng bàn chân, sau đó ngậm lấy từng ngón chân mà bú mớm điên cuồng. Lưỡi cậu luồn lách vào từng kẽ chân để trêu chọc, hai tay còn điêu luyện xoa bóp nhẹ nhàng cho cô.

Căn phòng nhỏ chỉ còn lại tiếng liếm mút dâm đãng và ám muội. Khi cậu hôn lên đến mắt cá chân và ngước lên nhìn, cậu sững sờ khi thấy mặt Hi Tây đã đỏ bừng từ bao giờ.

Nhìn thấy cô đỏ mặt vì mình, Lộ Lộ An đạt được một sự thỏa mãn chưa từng có. Cậu biết, có lẽ Hi Tây cũng thích cảm giác này.