Kim Hi Tây không hiểu tại sao mình lại vô thức lùi lại một bước.
Hành động đó lọt vào mắt Doãn Thắng Vũ, khiến anh ta cảm thấy hơi tổn thương. Có vẻ như màn tỏ tình đầu đời này sắp sửa xôi hỏng bỏng không rồi.
“Anh Vũ, em nghĩ là…”
“Anh rút lại lời vừa nói.” Doãn Thắng Vũ ngắt lời cô. Anh ta chưa muốn nghe lời từ chối phũ phàng thốt ra từ đôi môi ấy lúc này.
Kim Hi Tây hơi trợn mắt, đây là lần đầu tiên cô thấy có người đi tỏ tình mà còn đòi rút lại.
“Vừa rồi anh hơi bốc đồng, em cứ coi như chưa nghe thấy gì đi.” Doãn Thắng Vũ lúng túng nghịch nghịch mấy ngón tay.
“Vâng, vậy cũng được.” Cô gật đầu.
“Để anh đưa em về.” Ánh mắt anh ta dao động, nụ cười hằng ngày treo trên môi giờ trông như vỡ vụn.
Kim Hi Tây không ngờ anh ta lại kiên trì đến thế, nhưng cũng chẳng nỡ từ chối lần nữa. Dù sao ở nơi làm việc, anh ta cũng là đàn anh rất quan tâm đến cô. Từ khi bắt đầu sống tự lập, cô mới hiểu gặp được một người có thiện ý với mình là điều đáng quý đến mức nào.
Cô mỉm cười: “Vậy làm phiền anh nha.”
Đạt được mục đích, Doãn Thắng Vũ mừng thầm. Anh ta đưa mũ bảo hiểm cho cô, định vươn tay đội giúp.
Kim Hi Tây nhanh tay đón lấy: “Em tự làm được.”
“Được rồi.”
Lên xe, Doãn Thắng Vũ lại bồi thêm một câu: “Hi Tây, nếu sợ thì cứ ôm lấy anh.”
“Em vịn tay dắt phía sau là được rồi.” Cô cố gắng giữ khoảng cách, không để cơ thể chạm vào lưng anh ta. Chú ý tới hành động nhỏ đó, Doãn Thắng Vũ thầm cảm thán con đường phía trước xem ra còn dài lắm.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hồi đó, khi Kim Hi Tây vừa làm nũng với mẹ xong thì điện thoại bà Lưu Mỹ Chân reo lên.
“Huệ Lệ à, đến khu Hannam dong chưa?… Cứ đi theo bản đồ tớ gửi là được… Ừ, lát gặp nhé.”
Bà Lưu cúp máy, dặn dò Hi Tây lần nữa: “Lát dì Huệ Lệ của con đến, dì ấy có dắt theo một đứa em trai. Con đừng có mồm mép hỏi mấy câu linh tinh, nghe chưa?”
“Vâng, con biết rồi bà Mỹ Chân ạ, mẹ nói cả nghìn lần rồi.” Hi Tây lắc đầu ngán ngẩm. Cô định bốc thêm miếng dưa hấu nữa thì bị mẹ tét vào tay: “Đi, ra cửa đợi khách với mẹ.”
“Mẹ với dì Huệ Lệ thân nhau thật đấy!”
“Chứ còn gì nữa, ngày xưa hai đứa là hoa khôi của trường đấy.”
Bà Lưu vừa vuốt lại tóc cho con gái vừa trầm giọng: “Dì con một thân một mình nuôi con không dễ dàng gì, con phải đối xử tốt với dì và em, biết chưa?”
“Dì ấy ly hôn ạ?” Hi Tây tò mò hỏi nhỏ.
“Con không cần biết, chỉ cần quan tâm đến đứa em kia là được.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Chẳng mấy chốc, một chiếc taxi đỗ trước cửa. Bước xuống xe là hai bóng dáng lớn và nhỏ. Lộ Huệ Lệ đang dắt tay cậu bé Lộ Lộ An.
Bà Lưu Mỹ Chân xúc động ôm chầm lấy cô bạn thân lâu ngày không gặp. Hai người phụ nữ ríu rít không rời, để mặc Kim Hi Tây và Lộ Lộ An đứng đó trố mắt nhìn nhau.
Năm 16 tuổi, Kim Hi Tây đã cao gần mét bảy, phổng phao trông thấy. Trong mắt cô, Lộ Lộ An mới 10 tuổi chẳng khác gì một nhóc con loắt choắt. Để bắt chuyện, cô ngồi xổm xuống, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu bé: “Em tên là Lộ Lộ An đúng không?”
Cô híp mắt cười, gương mặt lộ rõ vẻ thân thiện: “Tên hay quá đi mất. Chị là Kim Hi Tây, em gọi là chị Hi Tây nhé.”
“Chị Hi Tây.” Cậu bé đáp lại rất hào hứng.
“Hi Tây đúng là đứa trẻ ngoan.” Dì Huệ Lệ đứng bên cạnh cảm thán: “Thường ngày Lộ Lộ An nhát người lắm, chẳng bao giờ chịu chào hỏi ai đâu.”
“Cái con bé này có duyên với mấy đứa em nhỏ lắm.” Bà Lưu phụ họa rồi giục: “Thôi vào nhà đi, đừng đứng ngoài này nữa.”
“Để chị dắt tay em nhé?” Hi Tây chìa bàn tay trắng trẻo ra trước mặt cậu bé.
Không ngoài dự đoán, Lộ Lộ An đặt bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của mình vào lòng bàn tay cô.
“Đáng yêu thật đấy.” Hi Tây dắt tay cậu nhóc tiến vào nhà.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đó là lần đầu tiên Lộ Lộ An gặp Kim Hi Tây.
Cậu lắc lắc cái đầu vừa ngủ dậy còn chưa tỉnh táo, trong lòng vẫn vương vấn dư vị ngọt ngào từ giấc mơ. Cậu sẽ chẳng bao giờ quên được hình ảnh thiếu nữ ấy dừng lại trước mặt mình, vì cậu mà không ngại cúi thấp thân mình, chẳng màng váy áo chạm đất. Chị ấy xoa đầu cậu, dắt tay cậu, cho cậu một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cuộc sống phiêu bạt của cậu đã chấm dứt vào khoảnh khắc đó, cả thể xác và linh hồn cậu từ đó đã có nơi thuộc về.
Lộ Lộ An dụi mặt, quá khứ quá tốt đẹp, cậu không nên nghĩ tới nữa.
Trời đã sáng hẳn, cậu mặc quần áo chỉnh tề rồi đi ra ban công, hy vọng bắt gặp bóng dáng Hi Tây trở về. Chỉ là cậu không ngờ, đi cùng cô lại là một gã đàn ông có ngoại hình khá bảnh bao.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Anh Vũ, đưa em đến đây được rồi.” Hi Tây dừng bước dưới chân cầu thang.
“Không mời anh lên uống ly cà phê sao?”
Gương mặt cô đanh lại ngay khi nghe câu đó. Thấy tình hình không ổn, Doãn Thắng Vũ lập tức cười xòa: “Anh đùa thôi, em đừng để bụng.”
“Vâng.”
“Vậy em nghỉ ngơi đi, anh về đây.”
Kim Hi Tây gật đầu cảm ơn. Cô cảm thấy như vừa trải qua một kiếp nạn, và giờ cuối cùng nó cũng kết thúc. Nhưng điều cô không ngờ tới là khi cô vừa quay lưng đi, một cơ thể ấm áp bỗng áp sát vào lưng cô từ phía sau, rồi lập tức tách ra ngay.
“Anh Vũ?” Cô cảm thấy cái trò đánh lén này thật tệ hại.
“Coi như tiền công anh chở em về nhé.” Doãn Thắng Vũ cười tự mãn rồi lên xe phóng đi. Nhưng nhìn cái bóng lưng đó, có vẻ như anh ta đang chạy trốn thì đúng hơn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kim Hi Tây vừa lên lầu đã thấy Lộ Lộ An đứng đó, quần áo tề chỉnh. Cậu mặc bộ đồ hôm cậu mới đến, vẻ mặt phức tạp như đang nhẫn nhịn điều gì.
Cô siết chặt túi đồ ăn trong tay, ánh mắt đầy ẩn ý. Trong lòng cô thầm cười nhạo. Sao thế, chịu không nổi rồi à? Định cuốn gói ra đi rồi sao?
Có lẽ nên kết thúc ở đây thôi. Dù sao cô cũng chẳng mong đợi gì thêm.
Hi Tây không thèm đoái hoài đến chàng trai đang nhìn mình trân trối, cô thản nhiên bước vào phòng.
![Bìa [KĐY] – Chương 4: Em trai ngày xưa ngoan lắm](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)