Vì không phải lần đầu, nên thời gian Lộ Lộ An cầm cự có phần lâu hơn.
Mãi cho đến khi cậu rên rỉ gọi tên Kim Hi Tây, cuối cùng cũng bắn sạch dịch trắng đục ấy vào lòng bàn tay mình, cậu mới run rẩy mở mắt. Lúc này cậu mới bàng hoàng nhận ra Kim Hi Tây đã rời đi từ lâu.
Cậu nằm vật ra sàn nhà như một xác chết không hồn, ánh mắt vô lực nhìn chằm chằm lên trần nhà. Hóa ra tất cả chỉ là màn tự biên tự diễn, là sự đa tình hèn mọn của một mình cậu.
Chị ấy bây giờ so với trước kia thật sự đã hoàn toàn khác rồi. Tất cả đều là lỗi của cậu.
Đều tại cậu mà ra.
Trong phòng ngủ, Kim Hi Tây đã thiếp đi. Tối nay cô lại phải đi làm nên tranh thủ ngủ bù.
Lộ Lộ An vẫn giữ cái thói chó không bỏ được phân, cậu rón rén mở cửa phòng ngủ, lặng lẽ kéo tấm chăn mỏng đắp ngang bụng cho cô. Sau đó, cậu cứ thế nằm phục bên mép giường, say đắm ngắm nhìn gương mặt mà cậu khao khát đến phát điên, rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Hi Tây, còn lề mề cái gì trên lầu thế? Mau xuống đây!” Lưu Mỹ Chân – mẹ của Kim Hi Tây – đứng dưới bếp thúc giục.
Lưu Mỹ Chân là một bà nội trợ kiểu mẫu, đã kết hôn với Kim Thái Tuấn mười bảy năm trời. Kim Thái Tuấn là cấp cao của tập đoàn Tường Quá, thu nhập cực khủng, lại rất mực thương yêu vợ con nên cuộc sống gia đình họ có thể coi là viên mãn.
Nếu có điều gì không hoàn hảo, thì đó chính là Kim Hi Tây – một đứa con gái hư hỏng, không nghề ngỗng, chẳng chịu học hành.
Vì thành tích luôn đội sổ toàn trường, thời trung học cô chỉ có thể lẹt đẹt ở lớp F. Bạn bè cô chơi cùng đương nhiên chẳng phải hạng mọt sách gì, suốt ngày gây chuyện thị phi khiến bố mẹ cô trở thành khách quen trên văn phòng giáo viên.
May sao, Kim Hi Tây cũng lê lết qua được trung học và giờ đang là nữ sinh lớp 11. Dù vẫn ở lớp F nhưng cô đã trầm tính hơn trước nhiều. Vợ chồng họ chỉ cầu mong cô bình an tốt nghiệp rồi vào đại học, nếu được thế, chắc chắn họ sẽ lên chùa thắp hương tạ ơn trời đất.
“Con xuống rồi đây!” Kim Hi Tây đẩy cửa phòng, bước xuống cầu thang rồi tiến thẳng đến trước mặt Lưu Mỹ Chân: “Không phải mẹ bảo con phải ăn diện một chút sao? Giờ lại cứ giục như cháy nhà thế!”
Lưu Mỹ Chân đánh mắt nhìn con gái một lượt. May quá, hôm nay cô cũng chịu mặc cái váy bà mua, mặt mũi không dán mấy thứ linh tinh, mái tóc xoăn nổi loạn thường ngày cũng được duỗi thẳng, xõa sau lưng trông khá dịu dàng.
“Hôm nay biểu hiện tốt đấy, con gái con lứa là phải thế này chứ. Thường ngày nhìn con chẳng ra làm sao…” Lưu Mỹ Chân bắt đầu càm ràm.
“Con không giống con gái chỗ nào? Con đẹp thế này cơ mà.”
“Con đẹp là nhờ gen của mẹ đấy.”
“Con giống bố cơ, hí hí.” Kim Hi Tây bốc một miếng dưa hấu, nhai nhồm nhoàm.
Lưu Mỹ Chân gõ nhẹ vào đầu cô: “Đồ cho khách đấy, mau bê ra bàn đi!”
“Vâng vâng.” Kim Hi Tây uể oải đáp, một tay cầm dưa hấu gặm, một tay bê đĩa.
Nhìn đứa con gái ngổ ngáo, bà thở dài: “Lạy trời, bao giờ cái đứa ngốc này mới lớn nổi đây?”
Ngờ đâu Kim Hi Tây nhào tới ôm chầm lấy bà, vừa quệt cái miệng dính nước dưa hấu vào tạp dề của mẹ, vừa cười hì hì: “Con chẳng thèm lớn đâu, con muốn bố mẹ cưng con cả đời cơ!”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Nếu thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc đó, có lẽ mọi người đã đều hạnh phúc.
Kim Hi Tây giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mơ đẹp đẽ nhưng hư ảo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cô liếc nhìn đồng hồ, hóa ra đã ngủ đến tận chiều. Phải đến quán bar đi làm ngay thôi.
Cô làm một lúc hai công việc, ban ngày làm chân chạy vặt ở một tòa soạn tạp chí nhỏ, còn tối thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật thì làm ở bar. Điều này đồng nghĩa với việc có những ngày cô phải làm việc liên tục 24 giờ.
Con người ta đôi khi phải ép mình vào sự kiệt quệ thể xác thì mới không còn sức mà suy nghĩ vẩn vơ.
Trước khi đi, cô đắp thêm cái thảm mỏng cho Lộ Lộ An đang ngủ say, đặt thêm ít tiền mặt và mảnh giấy nhỏ trên bàn bảo cậu tự ra ngoài kiếm cái gì mà ăn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đợi Kim Hi Tây đi khuất, Lộ Lộ An mới dám mở mắt.
Chạm vào tấm chăn trên người, cậu không biết diễn tả cảm giác trong lòng mình lúc này là gì.
Đối diện với cậu Kim Hi Tây luôn trưng ra bộ dạng giễu cợt, mỉa mai, lúc nào cũng rủa sả cậu chết đi cho khuất mắt, nhưng thỉnh thoảng cô lại vô tình lộ ra chút dịu dàng như xưa.
Nếu cô cứ ác với cậu đến cùng, cậu có thể thanh thản mà quỳ dưới chân cô, mặc cho cô chà đạp, cứ thế mà sa đọa. Nhưng cô lại cứ vô ý gieo rắc chút tử tế, khiến cậu không kìm được mà nảy sinh những hy vọng bí mật, như thể giữa cậu và cô vẫn còn có tương lai.
Cậu thấy mình giống như mắc hội chứng Stockholm*, nhưng lại có chút khác biệt, bởi vì cậu hoàn toàn tự nguyện và cam tâm tình nguyện bị giam cầm.
(*) Hội chứng Stockholm: Hiểu đơn giản là nghiện kẻ làm hại mình. Là khi nạn nhân không còn muốn thoát khỏi xiềng xích mà lại muốn được xiềng xích đó trói buộc chặt hơn nữa.
Cậu nhìn thấy tiền và tờ giấy trên bàn, cẩn thận thu dọn rồi nhét vào túi áo. Cậu giữ lại tất cả những gì cô cho, một xu cũng không nỡ tiêu.
Còn chuyện bụng đói à? Khi không có Kim Hi Tây ở trước mặt, cậu hoàn toàn không có nhu cầu ăn uống. Chỉ khi nào sắp ngất vì đói cậu mới máy móc tống chút gì đó vào mồm. Không phải cậu cố tình hành hạ bản thân, đơn giản là cậu chẳng thấy thèm gì cả.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
“Hi Tây, hôm nay làm tốt lắm nha.” Sau một đêm bận rộn, Doãn Thắng Vũ không tiếc lời khen ngợi.
“Anh Vũ quá khen rồi.” Kim Hi Tây cười mệt mỏi.
“Để anh đưa em về nhé?”
Nghe câu đó, Kim Hi Tây khựng lại. Cô ngước mắt nhìn anh ta, vẻ mặt hiện lên sự khó hiểu: “Tại sao lúc nào anh cũng muốn đưa em về thế?”
“Em không nhận ra thật à?” Doãn Thắng Vũ cười ngượng ngùng, tiến lại gần cô thêm một bước: “Anh cứ ngỡ mình đã thể hiện đủ rõ ràng rồi chứ.”
Kim Hi Tây nghiêng đầu nhìn anh ta đầy nghi hoặc.
“Cô Kim Hi Tây.” Doãn Thắng Vũ bất ngờ đổi giọng trịnh trọng: “Anh muốn theo đuổi em. Cho anh một cơ hội nhé?”
![Bìa [KĐY] – Chương 3: Nam phụ tỉnh lại đi, kẻ làm nền thì đừng có mơ tưởng](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)