Sự giãy giụa của chàng trai yếu dần, tưởng như sắp tắt thở đến nơi. Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, Kim Hi Tây vẫn nới lỏng tay ra.
Cảm nhận được sự giải thoát, cậu vội vã quay người lại, tựa lưng vào bệ bồn cầu mà há mồm thở dốc. Kim Hi Tây chẳng thèm liếc nhìn cậu lấy một cái, cô lẳng lặng rửa tay. Cô dùng rất nhiều xà phòng, chà xát kỹ lưỡng như thể vừa chạm vào thứ gì đó cực kỳ bẩn thỉu và buồn nôn.
Sau một lúc im lặng đến đáng sợ, cô mới lạnh lùng lên tiếng: “Đây là hình phạt cho việc cậu dám tự ý mò vào phòng ngủ của tôi.”
“Em xin lỗi.” Cậu gục đầu xuống.
“Tẩy rửa cho sạch sẽ rồi cút ra ngoài.” Kim Hi Tây bỏ lại một câu cuối cùng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi chàng trai tắm rửa xong xuôi bước ra, Kim Hi Tây đang ngồi bên bàn ăn mì. Đối diện cô là một bát mì khác vẫn còn đậy nắp, rõ ràng là chuẩn bị cho ai đó.
Lộ Lộ An ngồi xuống đối diện cô. Cậu vẫn giữ nguyên tình trạng trần trụi, biểu tượng của đàn ông giữa hai chân cứ thế lộ thiên, sừng sững như để chứng minh cậu đã thực sự trưởng thành và phát dục cực kỳ tốt. Cậu khẽ khàng mở hộp mì, sợi mì đã trương lên nhìn chẳng mấy ngon lành, nhưng cậu vẫn ăn một cách từ tốn, nho nhã.
Kim Hi Tây liếc nhìn, cái kiểu ăn này của cậu bao năm qua vẫn không đổi, thứ duy nhất thay đổi chính là liêm sỉ đã biến mất sạch sẽ.
“Nhìn cậu mà tôi mất cả hứng ăn uống.” Cô cất giọng mỉa mai.
Động tác của cậu khựng lại.
“Ăn đi chứ, tiếp tục ăn đi.” Hi Tây chống cằm thúc giục, gương mặt thì nghiêm chỉnh nhưng dưới gầm bàn, một bàn chân của cô đã vươn tới, khẽ khàng mơn trớn giữa hai chân cậu.
Lộ Lộ An không dám gạt chân cô ra, hay nói đúng hơn, cậu không dám trái lệnh cô dù chỉ là một việc nhỏ nhất. Cậu cầm đũa lên lần nữa, nhưng nhịp điệu ăn uống đã trở nên chậm chạp và run rẩy.
“Lộ Lộ An đúng là rất thích chị gái nhỉ!” Gương mặt Hi Tây hiện lên một nụ cười vừa an tĩnh vừa đồi trụy, giống như đang cùng người bạn cũ hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp đẽ, cô đắm chìm trong đó rồi thốt lên tên cậu, thậm chí còn tự xưng là “chị gái”, khác hẳn với bộ dạng điên cuồng lúc nãy.
Lộ Lộ An không đáp, chỉ nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa đắng chát.
“A… Lộ Lộ An cứng rồi kìa.” Đôi mắt cô dần có thần thái, cô tập trung nhìn chằm chằm vào thứ đang ngóc đầu dậy trước mặt mình. “Bị chị gái giẫm lên thôi mà cũng cương được, sao cậu lại hạ tiện đến thế hả?”
Kim Hi Tây là kiểu phụ nữ không cần trang điểm vẫn đẹp đến nao lòng. Khi cô nhìn ai đó, ánh mắt ấy cực kỳ tập trung, khiến đối phương có ảo giác mình là cả thế giới của cô, dù có khi đầu óc cô đang mải mê nghĩ về chuyện khác.
Lộ Lộ An biết rõ điều đó, nhưng cậu vẫn không thể ngăn mình lún sâu vào cái bẫy ảo giác này. Giống như việc cậu lẻn vào phòng ngủ của cô vậy, dù biết sẽ bị trừng phạt, cậu vẫn không kiềm chế nổi. Cậu không chịu nổi việc cô không ở bên cạnh, mà căn phòng đó lại tràn ngập mùi hương của cô, nó quyến rũ cậu suốt cả đêm dài.
Hồi hai giờ sáng, cậu còn túm lấy cái quần lót ren của cô, quấn chặt lên côn thịt đang cương cứng của mình mà điên cuồng tuốt lươn một trận. Cảm giác đó giống như nghiện thuốc vậy, biết là sa đọa, biết là tội lỗi, nhưng cậu không dừng lại được.
Khi chiếc quần lót trắng tinh khôi ấy dính đầy tinh dịch trắng đục của cậu, khi không gian riêng tư của cô bị vấy bẩn bởi mùi vị đàn ông dâm đãng từ cậu, cậu mới cảm nhận được một sự sung sướng tột đỉnh từ trong ra ngoài.
Cậu chính là loại thấp kém, xấu xí, và đúng như cô nói – ghê tởm và hạ tiện.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kim Hi Tây không muốn để cậu hưởng thụ thêm chút khoái cảm nào nữa, cô hé đôi môi đỏ mọng: “Lại đây.”
Lộ Lộ An ngoan ngoãn đứng dậy, rời khỏi ghế rồi quỳ rạp dưới chân cô.
“Cậu đúng là con thú dễ động dục!” Mũi chân cô nhẹ nhàng đá vào quy đầu đang nhô cao, bên trên đã ướt đẫm nước dịch dâm đãng. Trời mới biết cô chỉ vừa mới dùng lòng bàn chân cọ quậy dưới bàn có vài cái thôi đấy.
“Tại sao?” Giọng cô mang theo vẻ nghi hoặc.
Lộ Lộ An cúi đầu không dám nhìn cô, hai tay nắm chặt đặt trên đầu gối, cơ bắp toàn thân căng cứng. Cô bảo cậu không có lòng tự trọng, nhưng cậu có chứ. Cậu sợ hãi tất cả mọi người, trừ cô. Chị gái là duy nhất. Cậu muốn chia sẻ mọi thứ với cô, và cũng muốn chiếm hữu mọi thứ thuộc về cô. Khi hiểu về chuyện nam nữ, cậu khao khát dâng hiến cả cơ thể mình cho cô, vì đơn giản là cậu thèm muốn cô.
“Tôi đang hỏi cậu đấy, nói đi.” Hi Tây phẫn nộ giẫm mạnh lên thằng nhỏ đang ngẩng cao đầu kiêu ngạo kia một cái, khiến Lộ Lộ An rên hừ hừ đau đớn.
Nhưng cậu không thể nói. Làm sao cậu dám nói ra? Chẳng lẽ bảo rằng cậu yêu cô? Tận chín năm ròng rã sao? Cậu lấy tư cách gì cơ chứ?
“Bởi vì… em thích bị chị đối xử như vậy.” Cậu siết chặt nắm tay.
“Hả…” Hi Tây cười đầy giễu cợt. “Vẫn là cái câu trả lời cũ rích.”
Cô cúi xuống nhìn chàng trai đang quỳ dưới chân mình, dùng chân nâng cằm cậu lên: “Muốn không?”
“Có…”
“Muốn cái gì? Muốn dùng chân như lần trước à? Hay dùng tay? Hay cậu muốn dùng miệng của tôi? Hay là… cậu muốn được vào sâu hơn nữa…” Giọng Hi Tây lửng lơ đầy ma mị như tiếng hát của mỹ nhân ngư dụ dỗ kẻ lữ hành xuống vực thẳm.
Mắt Lộ Lộ An đờ ra. Từ khi bắt đầu mối quan hệ này, Hi Tây chưa bao giờ dùng bộ phận nào khác ngoài chân để chạm vào dục vọng của cậu. Mà ngay cả dùng chân, cô cũng làm cực kỳ lấy lệ.
Lộ Lộ An nuốt nước miếng ực một cái: “Muốn… tay… có được không chị?”
“Không được.” Hi Tây đột ngột đổi giọng, biểu cảm trở nên vô cùng ngạo mạn. “Tự cậu làm đi. Thủ dâm cho tôi xem.”
Lộ Lộ An cười khổ trong lòng, cậu biết ngay mà. Nhưng cậu vẫn cảm thấy được an ủi, ít nhất chị ấy vẫn còn muốn nhìn mình.
Cậu nhắm nghiền mắt, nắm lấy dương vật cứng như thép của mình, bắt đầu nhấp nhô. Cảm giác bị Kim Hi Tây thị gian*, bị ánh mắt của cô mơn trớn khiến cậu hưng phấn tột độ. Trong miệng không kiềm được mà phát ra những tiếng thở dốc dâm mị: “Hi Tây… chị ơi… ưm…”
(*) Thị gian: Đây là hành động dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào những nơi nhạy cảm trên cơ thể đối phương với khao khát chiếm đoạt mãnh liệt. Trong tâm tưởng của kẻ đang thị gian, họ đã thực hiện đủ mọi hành vi đồi bại, thô bạo với con mồi của mình, biến cái nhìn thành một loại vũ khí để lột trần và xâm hại đối phương một cách tàn nhẫn ngay trong suy nghĩ.
Kim Hi Tây nhìn chằm chằm chàng trai đang lộ vẻ si mê trước mặt. Tóc cậu vẫn còn ẩm, mồ hôi rịn ra trên trán, làn da trắng sứ bắt đầu ửng hồng. Những ngón tay thon dài đang nắm lấy khúc côn thịt dữ tợn, sục lên sục xuống khiến dịch nhờn văng tung tóe.
Sự điên cuồng đó khiến trong lòng cô cũng bắt đầu nổi sóng theo từng nhịp tay của cậu. Đúng là một màn tra tấn lẫn nhau, cô tự giễu thầm trong bụng.
![Bìa [KĐY] – Chương 2: Tự thủ dâm dưới sự giám sát của chị](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)