Bìa [KĐY] – Chương 18: Bà chị đần độn cuối cùng cũng nhận ra!
KDY

[KĐY] – Chương 18: Bà chị đần độn cuối cùng cũng nhận ra!

Tác giả: Nga Lão Xác

1768 từ · 8 phút đọc

Bà chị đần độn cuối cùng cũng nhận ra!

“Cậu làm bẩn hết quần áo của tôi rồi.”

Kim Hi Tây lạnh mặt, thô bạo đẩy Lộ Lộ An vừa mới bắn tinh xong ra khỏi người mình. Cậu quỳ sụp dưới sàn, vẻ mặt đầy hốt hoảng: “Em xin lỗi, Hi Tây, em xin lỗi!”

Hi Tây vớ lấy quyển tạp chí cũ cuộn tròn lại, cứ thế nện từng nhát vào đầu cậu: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cấm cậu gọi tôi là chị.”

“Em xin lỗi, Hi Tây…” Những cú đánh vào đầu chẳng hề đau, nhưng cảm giác hụt hẫng trong lòng Lộ Lộ An quá lớn. Mới giây trước cậu còn đang đắm chìm trong khoái cảm sung sướng khi bắn tinh, giây sau đã bị cô mắng nhiếc thậm tệ. Sự tương phản này khiến cậu đau lòng đến mức bật khóc nức nở.

Cánh tay Hi Tây vẫn không dừng lại: “Tôi nói này, sao cậu lại có thể hạ tiện đến mức ấy nhỉ? Cậu là chó thật đấy à? Lúc nào cũng phải động dục như một con chó mới chịu được sao?”

“Mẹ cậu trước đây cũng dùng cái bộ dạng này để quyến rũ đàn ông đúng không?”

“Cái dòng máu hạ tiện này là di truyền từ đời này sang đời khác à?”

“Không…” Hi Tây bóp chặt cằm Lộ Lộ An, bắt cậu ngẩng lên: “Tôi thấy con chó con do con chó cái dâm đãng kia sinh ra còn lẳng lơ hơn gấp bội!”

Lộ Lộ An khóc đến mức hụt hơi, lồng ngực phập phồng: “Hi Tây, chị đừng nói nữa… em khó chịu lắm… làm ơn đừng nói nữa.”

“Làm được loại chuyện đồi bại đó mà còn sợ người ta nói à?”

Hi Tây giận đến run người, cô túm tóc lôi xếch Lộ Lộ An đến trước di ảnh của Lưu Mỹ Chân: “Nhìn đi! Đây chính là người bị mẹ con cậu bức chết đấy!”

“Lúc bà ấy còn sống đối xử với cậu không tệ đúng không? Bà ấy chỉ thiếu nước tự tay sinh cậu ra thôi, vậy mà cậu phản bội bà ấy thế nào?”

“Các người thật sự quá tởm lợm.” Hi Tây nắm lấy gáy Lộ Lộ An, dùng sức ấn mạnh đầu cậu xuống sàn để bắt cậu dập đầu tạ tội. Vì tính sai khoảng cách, trán Lộ Lộ An đập thẳng vào cạnh bàn, ngay lập tức sưng lên một cục lớn.

“Đau quá…” Cậu kêu lên đau đớn.

Hi Tây chẳng mảy may bận tâm, định ấn cậu xuống lần nữa. Trong lúc hoảng loạn, Lộ Lộ An lỡ tay làm đổ khung ảnh của Lưu Mỹ Chân. Mặt kính rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

“Cậu làm cái gì thế hả?” Hi Tây vội vã đá văng Lộ Lộ An sang một bên. Cô run rẩy nâng khung ảnh lên, ngón tay vuốt ve những vết nứt trên lớp kính rách nát.

Lộ Lộ An bị đá trúng bụng, nằm co quắp một góc ho khù khụ, miệng lẩm bẩm: “Đau… đau quá…”

Hi Tây nhìn khung ảnh, bỗng bật cười một tiếng thê lương. Ngay trước mặt Lộ Lộ An, cô thẳng tay ném khung ảnh đó vào thùng rác, rồi tiến lại túm tóc cậu, lôi tuột ra phía cửa.

“Hi Tây, chị định làm gì…”

Cô không trả lời, cứ thế kéo lê thân hình trần truồng của cậu đến trước cửa nhà. Lộ Lộ An kinh hãi: “Hi Tây, em không muốn ra ngoài đâu, em không mặc quần áo mà, không thể ra ngoài như thế này được…”

“Cậu phạm lỗi thì phải chịu phạt. Đêm nay cút ra ngoài mà sám hối, ngoan đi, sáng mai tôi sẽ cho vào.” Hi Tây lạnh lùng xách cậu quăng ra khỏi cửa.

“Hi Tây, nếu có ai đi lên thì sao…” Cậu níu chặt lấy góc áo cô.

“Có người thì cứ để họ thấy, ai lại đi để ý một con chó cơ chứ.” Nói rồi, cô lạnh lùng sập cửa lại.

Lộ Lộ An nhìn cánh cửa đóng chặt, như bị rút cạn sạch sức lực mà ngồi thụp xuống. Cậu không khóc nữa, cũng không cầu xin, chỉ vòng tay ôm lấy đầu gối, nhìn lên bầu trời đêm đen đặc. Cậu cảm thấy cuộc đời mình chưa bao giờ tăm tối đến thế này. Nếu ngay cả Kim Hi Tây cũng vứt bỏ cậu, cậu thực sự chẳng còn nơi nào để đi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng hôm sau, khi Hi Tây mở cửa, cô thấy Lộ Lộ An đang ngồi xổm co quắp, ngủ gục ngay trước cửa. Vết sưng trên trán cậu đã chuyển sang màu xanh tím, nhìn cực kỳ đáng sợ.

Cô nhẹ nhàng đá vào chân cậu: “Này, dậy đi.”

Lộ Lộ An không có phản ứng gì. Lúc này Hi Tây mới cúi xuống kiểm tra, cậu phát sốt rồi.

“Thật là phiền phức!” Cô chửi thề một tiếng, dìu cậu vào phòng, lấy nhiệt kế đo rồi đút thuốc cảm, sau đó dùng cồn lau lòng bàn tay, bàn chân cho cậu.

Lộ Lộ An mê man trong cơn sốt, chỉ biết như một chú cún con rúc vào người cô tìm hơi ấm. Trông cậu lúc này thật yếu ớt, nhưng lại bám chặt lấy cô không buông, miệng lẩm bẩm: “Thích chị lắm, chị đừng vứt bỏ Lộ Lộ An mà.”

Hi Tây không kìm được mà bật cười, ngón tay luồn vào mái tóc cậu: “Haiz, không biết là tôi nhặt về một cục nợ hay nhặt về một ông tổ nữa.”

Tối hôm sau đi làm về, thấy Lộ Lộ An vẫn còn ngủ, cô sờ trán cậu thấy nhiệt độ đã hạ. Cô vô tình liếc nhìn xung quanh, phát hiện bức ảnh cô vứt đi tối qua đã xuất hiện lại trên bàn, khung kính vỡ cũng đã được thay bằng một cái mới tinh.

Hi Tây cầm lấy khung ảnh, lặng lẽ đi vào phòng tắm. Lộ Lộ An đang giả vờ ngủ chợt nghe thấy tiếng khóc thút thít nghẹn ngào vọng ra từ phía trong.

Trong trí nhớ của cậu, Kim Hi Tây chưa bao giờ khóc. Chị lúc nào cũng tự tin, là chỗ dựa, là thần bảo hộ của cậu. Vậy mà một Kim Hi Tây như thế lại đang khóc.

Tim Lộ Lộ An thắt lại, cậu không thể ngồi yên được nữa, liền đứng dậy đẩy cửa phòng tắm. Hi Tây đang ngồi trên bồn cầu, đôi mắt đẫm nước nhìn cậu trân trân. Đây là lần đầu tiên cậu thấy cô yếu đuối như vậy. Đôi mắt đỏ hoe, gương mặt nhạt nhòa nước mắt và làn da tái nhợt khiến cậu chợt nhận ra Hi Tây kiên cường thường ngày suy cho cùng cũng chỉ là một cô gái vừa mất đi mẹ mà thôi.

Cậu đánh liều lao đến ôm chặt lấy cô. Mặc kệ cô vùng vẫy, cậu vẫn cứ siết chặt, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô. Cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể Lộ Lộ An, Hi Tây – người đã cô độc và phải gồng mình suốt bốn năm qua – dường như đã tìm thấy bến đỗ. Cô dựa vào vai cậu mà khóc nức nở, trút hết bao nhiêu uất ức, lo âu và cô độc của những năm tháng qua.

Khi đã bình tĩnh lại, cô nức nở ngẩng đầu lên, thấy vai áo cậu ướt đẫm nước mắt của mình thì ngượng ngùng đưa tay lau giúp. Lộ Lộ An mỉm cười, còn to gan đưa tay xoa đầu cô: “Chị vào ngủ một lát đi, tỉnh dậy là sẽ ổn thôi.”

Hi Tây ngoan ngoãn gật đầu rồi đi vào phòng ngủ. Nhìn bóng lưng cô, cậu chợt thấy chị lúc dịu dàng thế này cũng thật đáng yêu.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Chị ơi, em vất vả lắm mới tìm thấy chị, đừng bỏ rơi em có được không?”

Hi Tây thở dài, đè vai Lộ Lộ An xuống khi thấy cậu lại kích động vì câu nói bảo cậu rời đi của mình: “Lộ Lộ An, chị đã hành hạ bản thân suốt bốn năm qua rồi. Em cũng vì chị mà chịu khổ đủ đường.”

“Đó không phải lỗi của chị, đều là tại em hết!”

“Lúc đó em mới mười lăm tuổi. Đến bây giờ, chị mới có thể hiểu được phần nào cảm giác của em khi ấy.”

“Đều là lỗi của em…” Lộ Lộ An lẩm bẩm, không biết phải đáp lại cô thế nào.

Ánh mắt Hi Tây thoáng chút do dự, nhưng rồi vẫn không nhịn được mà mở lời: “Lộ Lộ An, gần đây chị cứ nhớ lại câu nói của em lúc mới tìm thấy chị.”

“Ban đầu chị không để tâm đến nó lắm. Nhưng dạo này chị nghĩ lại rất nhiều, mối quan hệ của chúng ta thực sự không bình thường chút nào.”

Lộ Lộ An hoảng sợ nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, định ngắt lời vì tuyệt vọng: “Vì nó không bình thường nên chị không muốn em nữa sao?”

Hi Tây im lặng một hồi. Sau đó, cô nâng mặt cậu lên, nhìn thẳng vào mắt cậu mà hỏi từng chữ một:

“Lộ Lộ An, có phải em thích chị không?”

“Là kiểu thích giữa một người đàn ông dành cho một người đàn bà ấy?”

Tác giả có lời muốn nói:

Cái làm mình phát điên nhất là muốn viết H văn mà cứ viết mãi không xong, thực sự chính mình cũng không hiểu nổi tại sao nữa!? Nhưng mà ngọt quá đi mất, Lộ Lộ An và Kim Hi Tây của mình, cả hai đều ngọt ngào đến tan chảy!

🔐 CÁCH NHẬN PASS 🔐

Nếu bạn muốn lấy pass, bạn có thể giúp mình một chút xíu nhen:

  1. Follow page của mình.
  2. Vào mục album ảnh của page, chọn album có tên “Những Chiếc Bướm Đã Tung Bay”, like ảnh đó và cmt suy nghĩ, cảm nhận của bạn về truyện (Ở TRONG ẢNH ĐÓ)
  3. Sau đó, chụp lại phần bình luận và ảnh bạn đã follow page rồi gửi qua inbox page để mình gửi pass cho bạn nha.

Vì mình edit truyện cũng mong được lắng nghe suy nghĩ của mọi người, nên hy vọng bạn có thể chia sẻ nhiều hơn một chút nha. Cảm ơn bạn rất nhiều luôn 💖