Giữa biển người mênh mông, muốn tìm một người thực sự quá khó.
Kể từ khi mất liên lạc với Kim Hi Tây, Lộ Lộ An cũng hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với Lộ Huệ Lệ và Kim Thái Tuấn. Chính họ đã ép chị cậu phải rời đi, cả đời này cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho họ.
Cậu dựa vào sức mình, vừa làm việc kiếm tiền, vừa liên lạc với bất kỳ ai có khả năng quen biết Kim Hi Tây, nhưng tin tức về cô vẫn là một con số không tròn trĩnh. Đến cả Ngô Vũ Tùng còn biết ít hơn cậu, cậu ta thậm chí còn chẳng rõ vì sao Hi Tây lại bỏ học ngang xương như vậy.
Nhưng Lộ Lộ An chưa bao giờ bỏ cuộc. Cậu thắt lưng buộc bụng, dành dụm từng đồng chỉ để thuê thám tử tư tìm kiếm tung tích cô. Cuối cùng, sau bốn năm ròng rã, cậu cũng nhận được những tấm hình từ thám tử, có tấm chụp cô trên đường đi làm ở tòa soạn, có tấm cô đang làm thêm tại một quán bar. Cậu thậm chí còn biết gã đàn ông ở quán bar đó đang tăm tia cô.
Không thể kìm nén sự kích động, Lộ Lộ An đột ngột xuất hiện tại quán bar nơi Hi Tây làm việc.
Lúc đó, Hi Tây đang ở phía sau quán bar cùng Doãn Thắng Vũ tranh thủ hút điếu thuốc nghỉ tay. Sự xuất hiện bất thình lình của Lộ Lộ An khiến cô giật mình đánh rơi cả điếu thuốc xuống đất.
“Có chuyện gì vậy?” Doãn Thắng Vũ nghi hoặc hỏi cô, rồi quay sang nhìn Lộ Lộ An.
Hi Tây nhanh chóng thu lại vẻ sửng sốt, cô quay đầu mỉm cười với Doãn Thắng Vũ: “Anh Thành, anh cứ đi làm việc trước đi. Đây là cậu em trai đã lâu không gặp của em.”
Nghe thấy cách xưng hô đã bao năm không được nghe lại, Lộ Lộ An không nhịn được mà thốt lên khe khẽ: “Chị ơi…”
Đợi đến khi Doãn Thắng Vũ rời đi, biểu cảm trên mặt Hi Tây mới dần trở nên lạnh băng: “Cậu đến đây làm gì?”
“Em vẫn luôn tìm chị, em đã tìm chị suốt bốn năm qua.”
“Ồ, giờ tìm được rồi đấy, cậu muốn cái gì?”
“Em muốn được ở bên cạnh chị.”
“Nhưng tôi không muốn nhìn thấy cậu.” Hi Tây lạnh lùng xoay người.
“Chị ơi!” Lộ Lộ An vội vàng níu lấy ống tay áo cô, “Em tìm chị lâu lắm rồi, em nhớ chị, em thích chị…”
“Cậu nói cái gì cơ?” Hi Tây nhìn cậu với vẻ không thể tin nổi. Sắc mặt cô chuyển từ kinh ngạc sang chán ghét tột cùng, cứ như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu.
Lúc này Lộ Lộ An mới nhận ra mình đã quá kích động mà thốt ra những lời thật lòng một cách thiếu suy nghĩ. Tâm tư giấu kín suốt bốn năm, sao có thể phơi bày dễ dàng như vậy… nhất là một mối quan hệ chắc chắn sẽ bị cô bài xích.
“Ý em là… em muốn được chị trừng phạt.” Giọng cậu nghẹn ngào, “Em đã phạm sai lầm, em phải chuộc tội.”
“Nhưng tôi cũng chẳng có ý định tha thứ cho các người.”
“Em không hy vọng chị tha thứ, em chỉ muốn chị chà đạp em, thế nào cũng được.”
“Vậy sao? Để tôi xem nào, cậu có thể dùng thân phận gì để ở bên cạnh tôi đây? Em trai à? Tôi không cần.”
Nghe cô nói vậy, Lộ Lộ An chậm rãi quỳ xuống dưới chân cô, cúi đầu hôn lên mũi giày của cô: “Làm chó, em nguyện ý làm một con chó bên cạnh chị.”
Hi Tây khoanh tay trước ngực, nhìn cậu từ trên cao bằng ánh mắt vô hồn và tàn nhẫn: “Xin lỗi nhé, tôi không có tiền mua xích chó đâu.”
Cậu hoảng loạn ngẩng đầu: “Không cần thứ đó đâu, em sẽ không đi, dù thế nào em cũng sẽ không bao giờ rời xa chị.”
“Tại sao?”
“Bởi vì… em thích bị đối xử như vậy.”
Hi Tây cười nhạo một tiếng, một chân đá văng Lộ Lộ An vào vũng nước bẩn cạnh đó. Chiếc áo sơ mi trắng tinh của cậu lập tức lấm lem bùn đất, hòa cùng dòng nước bẩn thỉu: “Cậu đúng là… giống hệt mẹ cậu, sinh ra đã mang dòng máu hạ tiện rồi!”
Cô thấy thật nực cười, tại sao Lưu Mỹ Chân lại vì những hạng người này mà từ bỏ mạng sống, lại nhẫn tâm vứt bỏ cả cô cơ chứ?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi được Hi Tây đưa về nhà, những ngày tháng của Lộ Lộ An chẳng hề dễ dàng.
Cô như biến thành một con người khác, tính tình trở nên thất thường, lật mặt còn nhanh hơn lật báo. Giây trước còn cười nói, giây sau đã có thể thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cậu.
Cô không cho phép cậu gọi là “chị”, cậu gọi cô là “chủ nhân” thì bị cô tát cho hai cái, cuối cùng thi thoảng cậu chỉ có thể gọi tên cô.
Cô nói “chó” thì không được mặc quần áo, thế là cậu lột sạch đồ, dù cô đi vắng cậu cũng không dám tự ý mặc vào.
Cô bảo cô là người ưa sạch sẽ, thế là cô dành cả một buổi chiều để cạo sạch lông tóc trên người Lộ Lộ An, trừ tóc, lông mày và lông mi.
Cái quá trình đó chẳng khác nào một sự tra tấn. Hi Tây dùng loại dao tỉa lông mày của con gái, dù khó làm chảy máu nhưng lại cực kỳ ngứa. Đặc biệt là khi cô lướt dao qua những vùng nhạy cảm nhất, cảm giác vừa đau, vừa ngứa lại vừa sợ hãi khiến cậu muốn phát điên.
Thế nhưng Hi Tây lại thản nhiên ghé sát vào nơi tư mật đó của cậu, tay trái lật tới lật lui, tay phải cầm dao tỉa tỉ mỉ cạo từng chút một.
“Hi Tây… đau…” Lộ Lộ An bị kích thích đến mức nước mắt rơi lã chã.
“Đừng nhúc nhích.” Hi Tây vỗ mạnh vào đùi cậu, “Cậu muốn bị thương à?”
Lộ Lộ An đành cắn răng nhẫn nhịn, thế nhưng…
“Cún con, nói cho chị biết, sao chỗ này của em lại cương lên rồi?”
Lộ Lộ An xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong, không dám trả lời.
Hi Tây vẫn tiếp tục đưa dao cạo: “Ồ, chị biết rồi, cún con thích thế này đúng không? Cái thứ dâm đãng này của em trông thật lẳng lơ…”
“Liếm đi.” Hi Tây đưa bàn tay trái bị dính dịch nhầy từ nơi đó của cậu lên trước mặt Lộ Lộ An: “Tay chị bị em làm bẩn rồi, mau liếm sạch đi.”
Lộ Lộ An nuốt nước bọt, run rẩy vươn đầu lưỡi liếm lấy những ngón tay thon dài đang vương vãi dấu vết của chính mình. Sự nhận thức về việc chất dịch của mình đang bao phủ lấy ngón tay của Hi Tây khiến nơi đó của cậu lại càng thêm cương cứng.
Hi Tây đưa ngón tay vào miệng cậu quấy phá, đùa nghịch với chiếc lưỡi đang ra sức phục vụ. Lộ Lộ An liếm càng lúc càng hăng say. Ngón tay của chị… thật tuyệt, cậu muốn liếm mãi không thôi. Chỉ ngón tay thôi là không đủ, cậu muốn liếm khắp cơ thể chị, muốn chị cũng vì cậu mà cảm thấy thỏa mãn.
Khi cô rút tay ra, cậu thậm chí còn không tự chủ được mà vươn lưỡi đuổi theo, đầy vẻ luyến tiếc.
“Được rồi, ngoan lắm.” Hi Tây dường như thấy vẻ si mê của cậu khá đáng yêu, cô vỗ vỗ vào đầu gối mình: “Bây giờ, xoay người lại, nằm sấp lên đùi chị.”
Lộ Lộ An ngoan ngoãn làm theo, đặt phần hông lên đùi cô.
“Thả lỏng ra.” Hi Tây vỗ mạnh vào mông cậu một cái. Cậu rùng mình toàn thân.
“Chị bảo em thả lỏng cơ mà.” Cô đánh thêm vài cái nữa, tiếng lòng bàn tay va chạm với da thịt vang lên thanh thúy. Vùng mông trắng ngần của cậu bắt đầu ửng lên sắc hồng đào.
“Cho… cho em một chút thời gian.” Lộ Lộ An hổn hển.
Hi Tây cũng kiên nhẫn để cậu thích nghi. Khi thấy cơ bắp của cậu không còn quá căng cứng, cô dùng tay tách hai cánh mông của cậu ra, để lộ cúc hoa màu nâu nhạt.
Quá đỗi nhục nhã. Khi nghĩ đến việc nơi riêng tư và bẩn thỉu nhất của mình lại đang bị người mình yêu nhất nhìn chằm chằm, Lộ Lộ An chỉ muốn vùi đầu vào cánh tay vĩnh viễn không ngóc lên nữa. Cậu muốn gồng mình lại để che giấu, nhưng lại bị Hi Tây giữ chặt, hoàn toàn bất lực.
“A…” Hi Tây thản nhiên bình phẩm một câu khiến hắn chết lặng: “Trên cúc hoa nhỏ của cún con vẫn còn mấy sợi lông này.”
“Em xin lỗi… hức…” Lộ Lộ An bị sự xấu hổ làm cho bật khóc.
“Không sao cả, để chị giúp em cạo sạch là được.”
Thế là, Hi Tây nắm lấy những sợi lông xoăn nhạt màu đó, cạo sạch từng sợi một cho cậu.
Ngứa, một cảm giác ngứa ngáy xuyên thấu tâm can.
Xấu hổ, rung động, mê mang, sợ hãi, mâu thuẫn rồi lại cuồng si… Đủ loại cảm xúc phức tạp nổ tung trong lòng Lộ Lộ An. Cậu hoàn toàn mất kiểm soát, cứ thế nằm trên đùi Hi Tây, cả người run bắn lên rồi bắn ra ngay tại chỗ.
![Bìa [KĐY] – Chương 17: Giúp cún con cạo lông](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)