Có Lộ Lộ An giúp sức, việc tìm kiếm rõ ràng thuận lợi hơn nhiều so với việc Hi Tây chỉ có một mình. Cuối cùng, chính cậu là người đầu tiên tìm thấy Lưu Mỹ Chân.
Hi Tây đưa mẹ đến một khách sạn để nghỉ ngơi. Tinh thần của Lưu Mỹ Chân cực kỳ bất ổn, bà không tài nào chấp nhận nổi việc người chồng mình hết mực yêu thương và cô bạn thân mình hoàn toàn tin tưởng lại bắt tay nhau phản bội mình, thậm chí còn lén lút sau lưng bà suốt thời gian dài như vậy.
Sau một hồi lâu an ủi, Hi Tây mới dỗ được mẹ chìm vào giấc ngủ. Khi cô bước ra đến cửa phòng, Lộ Lộ An vẫn luôn đứng đợi ở đó từ bao giờ.
“Chị ơi…” Lộ Lộ An hoảng loạn đứng bật dậy.
“Cậu về đi.”
“Cho em ở lại đây với chị được không?”
Hi Tây không đáp ứng, cô lạnh lùng ném ra một câu hỏi khác: “Cậu đã biết chuyện của bọn họ từ sớm rồi, đúng không?”
“Em…” Lộ Lộ An im bặt.
“Tởm lợm.” Hi Tây đã có câu trả lời, ánh mắt cô tràn ngập sự khinh bỉ: “Cậu cũng tởm lợm y hệt bọn họ thôi. Kim Thái Tuấn tởm lợm, Lộ Huệ Lệ tởm lợm, và cậu cũng thế.”
Lộ Lộ An bị mắng đến đỏ hoe cả hốc mắt.
“Đừng có khóc, cái bộ dạng này của cậu chỉ làm tôi nhớ đến người mẹ giả tạo tởm lợm của cậu thôi.”
“Cậu cũng giống mụ ta, đều là hạng người diễn trò, đê tiện.”
“Cút đi, cậu mà còn ở đây là tôi không nhịn được mà đánh cậu đâu.” Hi Tây mở cửa đẩy mạnh Lộ Lộ An ra ngoài, sau đó “rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sầm lại trước mặt cậu.
Chưa từng bị Hi Tây đối xử tàn nhẫn như vậy, Lộ Lộ An suy sụp, vừa chạy về nhà vừa khóc nức nở. Cậu thề sẽ không bao giờ yêu cô nữa. Tại sao cô lại nói cậu như vậy? Cậu làm sai chuyện gì cơ chứ? Tại sao không ai nghĩ cho cậu, một bên là mẹ ruột, một bên là người cậu yêu nhất, cậu biết phải làm sao đây?
Lộ Lộ An nhốt mình trong phòng khóc đến khi kiệt sức rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, cậu bị Lộ Huệ Lệ đánh thức. Bà ta mang bữa sáng vào tận phòng, còn dùng trứng gà nóng lăn mắt cho cậu: “Chao ôi, thương tâm đến mức nào mà khóc sưng húp cả mắt thế này.”
Lộ Lộ An không đáp, cậu biết rõ kẻ khơi mào mọi chuyện chính là người phụ nữ đang tỏ vẻ dịu dàng trước mặt mình.
“Con đừng thích con bé Kim Hi Tây đó nữa. Nó cũng giống hệt mẹ nó thôi, vừa kiêu ngạo vừa tự phụ, không phải hạng người mà con có thể chạm vào đâu.”
Lộ Lộ An kinh ngạc nhìn mẹ mình. Lộ Huệ Lệ nở nụ cười đắc thắng của kẻ vừa giành được chiến lợi phẩm: “Con là con trai mẹ, lẽ nào mẹ lại không biết con đang nghĩ gì? Trước đây mẹ bảo con thân thiết với nó là để lấy lòng Kim Thái Tuấn và Lưu Mỹ Chân, nhưng giờ thì không cần nữa.”
“Lộ Lộ An, rồi con sẽ có bố thôi. Kim Thái Tuấn sẽ trở thành một người chồng tốt.”
“Dù lão có không tốt đi nữa, chúng ta cũng sẽ nắm trong tay khối tài sản kếch xù.”
“Cái tên Kim Lộ An… con thấy thế nào?”
Lộ Lộ An nhìn bà ta với vẻ mặt không thể tin nổi, cứ như thể hôm nay cậu mới thực sự biết Lộ Huệ Lệ là ai. Điên rồi, tất cả mọi người đều phát điên rồi…
Cậu vội vã thu dọn hành lý, cậu phải đi tìm Hi Tây, cậu muốn ở bên cô, cậu không thể chịu đựng nổi nơi này thêm một giây nào nữa. Thế nhưng khi cậu chạy đến khách sạn, Hi Tây và Lưu Mỹ Chân đã biến mất không dấu vết.
Lộ Lộ An bị bỏ lại. Cậu bị cô vứt bỏ một cách dễ dàng như vứt một món đồ chơi hỏng. Cậu điên cuồng tìm kiếm tin tức của cô. Cậu chạy đến Busan nhưng không thấy người. Sau đó cậu nghe lỏm được địa chỉ nhà bà ngoại cô, nhưng khi cậu lặn lội đến nơi thì Hi Tây lại vừa rời đi, còn Lưu Mỹ Chân thì đã vĩnh viễn nằm lại nơi đó.
Bà đã nhảy lầu tự sát.
Lúc đó Lộ Lộ An mới hiểu thế nào là tuyệt vọng. Kim Hi Tây sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu nữa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hiện tại, sau cơn mưa trời có sáng?
Hi Tây và Lộ Lộ An đã chung sống hòa bình được vài tuần. Ba bữa mỗi ngày của cậu đều dưới sự giám sát của cô, buổi tối cũng được cô ôm ngủ. Có vẻ như Hi Tây rất thích cảm giác ôm cậu khi ngủ, cô thường dán chặt vào người cậu, vùi mặt vào cổ cậu, hơi thở nhẹ hẫng như lông hồng mơn trớn sau gáy.
Sự thân mật này khiến Lộ Lộ An không tự chủ được mà cương cứng, nhưng từ lâu Hi Tây đã không còn đụng chạm hay yêu cầu cậu phải trần truồng để trừng phạt nữa. Cứ như thể cô đột ngột mất hứng thú với việc hành hạ cậu. Cuộc sống bình lặng này khiến cậu hạnh phúc, nhưng sâu trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an không tên.
Cuối tuần nọ, Hi Tây ôm cậu ngủ từ chiều đến tối mịt. Khi tỉnh dậy, vì đói bụng nên cô bảo cậu một tiếng rồi ra ngoài mua đồ ăn. Thực ra, cô chỉ muốn đi dạo một mình một chút.
Dưới gầm cầu, một chàng ca sĩ trẻ đang gảy guitar hát một bản nhạc cũ. Hi Tây lấy ra 8.000 Won bỏ vào hộp đàn rồi ngồi xuống ghế dài đối diện để nghe.
“Cô muốn nghe bài gì không?” Chàng trai hỏi, giọng anh ta rất dễ nghe.
“Anh cứ hát bài gì anh thích là được.” Hi Tây mỉm cười nhạt.
“Cô trả tiền thì cô có quyền điểm bài mà.”
“Vậy thì… bài Ngôi sao nhỏ đi.”
Tiếng đàn vang lên: “Twinkle, twinkle, little star…” Hi Tây bỗng nhớ về những ngày xưa cũ, khi bố mẹ cùng dạy cô hát bài này… “Haizz, lúc đó đúng là hạnh phúc thật.”
Khi cô xách túi đồ ăn về đến nhà, thấy Lộ Lộ An đang chân trần chạy hồng hộc xuống lầu.
“Em cứ tưởng chị lại bỏ đi rồi.” Cậu gãi đầu giải thích.
Ánh mắt Hi Tây thoáng dao động. Cô tiến lại gần, vén mớ tóc mái của cậu lên, nhìn sâu vào đôi mắt to tròn, ướt át đầy vẻ vô tội ấy – đôi mắt lúc nào cũng chỉ chứa đựng hình bóng của một mình cô…
“Tóc dài quá rồi đấy.” Cô cảm thán.
Sau bữa tối, Hi Tây lôi kéo ra trổ tài làm nhà tạo mẫu tóc cho Lộ Lộ An. Thực ra cô chẳng biết cắt tóc gì cả, chỉ cầm kéo khua khoắng loạn xạ, nhưng Lộ Lộ An cũng chẳng dám hé răng phản đối nửa lời. Cuối cùng, cô còn trơ tráo hỏi cậu thấy kiểu tóc ổ gà này thế nào.
“Cảm ơn chị, em rất thích.” Lộ Lộ An cười thực sự vui vẻ. Cậu vốn chẳng quan tâm vẻ bề ngoài, miễn là Hi Tây thấy vui là được.
Hi Tây vòng tay ra sau ôm lấy cổ cậu, tựa mặt vào mớ tóc lộn xộn, giọng cô bỗng trở nên dịu dàng như bốn năm về trước: “Em biết không, em lúc nào cũng rất ấm áp.”
“Chị ơi…” Lộ Lộ An nhìn hai người trong gương, lòng cảm động đến mức rối bời.
“Rời xa chị đi, Lộ Lộ An.” Hi Tây xoay mặt cậu lại, bắt cậu phải đối diện với mình. “Chị không trách em nữa, em có thể rời đi để sống một cuộc đời bình thường.”
“Em không đi!” Lộ Lộ An lắc đầu quầy quậy, giọng đầy kiên định xen lẫn hoảng loạn: “Không bao giờ! Chị không tha thứ cho em, chị chỉ muốn vứt bỏ em thôi!”
“Chị muốn bắt đầu cuộc sống mới nên chị thấy sự tồn tại của em là phiền phức chứ gì? Tất cả đều là cái cớ!” Nước mắt cậu lại trào ra: “Chị đơn giản là không cần em nữa.”
“Tại sao lần nào các người cũng bỏ rơi tôi? Ai cũng ích kỷ, ai cũng có lý do đường hoàng nhưng chẳng một ai nghĩ cho tôi cả! Chị ơi, em vất vả lắm mới tìm thấy chị, đừng vứt bỏ em được không?”
Tác giả có lời muốn nói:
Nói một chút nhé, dù cốt truyện đời trước không phải trọng điểm, nhưng cái loại tra nam như lão Kim bố Hi Tây, dù trước kia lão có tốt thế nào thì mình vẫn cực kỳ ghét. Còn bà mẹ Lộ Huệ Lệ – kiểu tiểu tam trà xanh đâm sau lưng bạn thân – mình cũng cực ghét luôn. Tại sao mình không viết cho bọn họ chết quách đi? Là để giữ lại cho mọi người chửi đấy. Viết cho chết thì chỉ chết một lần, nhưng để họ sống thì sẽ bị chửi đến chết hàng vạn lần.
Nhưng đó không phải trọng tâm. Loại tra nam tiện nữ này trong đời thực nhan nhản ấy mà… Điều mình thực sự coi trọng là việc nam nữ chính và phụ phải bước ra khỏi bóng tối của hội chứng tâm lý hậu sang chấn (PTSD)*. Họ xứng đáng có một cơ hội để bắt đầu lại, học cách trưởng thành và tìm lại cảm giác an toàn. Họ xứng đáng có một cái kết hạnh phúc.
(*) Hội chứng tâm lý hậu sang chấn (PTSD): PTSD viết tắt của Post Traumatic Stress Disorder. Là một dạng rối loạn tâm lý phát sinh sau khi một người phải chịu đựng những tổn thương tinh thần hoặc thể xác quá lớn. Những người này thường bị ám ảnh bởi quá khứ, luôn cảm thấy bất an và khó khăn trong việc thiết lập các mối quan hệ bình thường.
![Bìa [KĐY] – Chương 16: Nhà tạo mẫu tóc Kim Hi Tây](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)