“Chẳng lẽ em chạy đến tận đây chỉ vì chị cúp điện thoại à?” Kim Hi Tây không thể ngờ lý do của Lộ Lộ An lại đơn giản như vậy.
“Em cứ tưởng chị xảy ra chuyện gì.” Cậu nói dối không chớp mắt.
Thực chất, Lộ Lộ An chỉ muốn đến để nhìn thấy cô mà thôi, chẳng liên quan gì đến việc cô có cúp máy ngang xương hay không. Nhưng Hi Tây lại tin sái cổ, thậm chí cô còn hiếm hoi mở lời nhận lỗi: “Là chị sơ suất. Sau này trước khi tắt máy chị sẽ nói rõ với em, được không?” Nói rồi, cô còn xoa đầu cậu như vuốt ve một chú cún con.
Chị vẫn coi mình là một đứa con nít để dỗ dành thôi, Lộ Lộ An thầm nghĩ trong lòng.
“Dạo này chị bận lắm à?”
“Cũng hơi bận chút.”
“Chị… đang quen anh Ngô Vũ Tùng sao?” Cuối cùng Lộ Lộ An cũng tung ra câu hỏi mà cậu đã nghẹn đắng trong lòng từ lâu.
“Phụt… Khụ khụ!” Kim Hi Tây sặc cả ngụm cà phê, cô bị dọa cho khiếp vía: “Ai nói với em thế?”
“Em xem trên mạng xã hội của anh ta. Hai người… trông rất thân thiết.” Ánh mắt Lộ Lộ An thoáng tối sầm lại.
“Ha ha ha ha!” Hi Tây cười sằng sặc: “Em yên tâm đi, chị không có hứng thú với gã đó đâu. Chị với cậu ta chỉ là bạn thân thôi.”
“Chỉ là bạn thôi sao? Không có khả năng nào khác à?” Cậu muốn xác nhận thêm lần nữa.
“Tuyệt đối không.” Hi Tây thề thốt.
Trước đây không ít người hỏi về quan hệ giữa cô và gã họ Ngô, lần nào cô cũng trả lời dứt khoát như chặt đinh chém sắt. Nghĩ đến cảnh phải mặn nồng với cái tên ngốc đó, rồi sinh ra một đứa con cũng ngốc nghếch như gã, Hi Tây nổi cả da gà da vịt. Với cô, bạn là bạn, cô ghét những mối quan hệ dây dưa phức tạp.
“Vâng, em tin chị.” Nhìn biểu cảm của Hi Tây, Lộ Lộ An cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng.
“Thế chị thích kiểu đàn ông như thế nào?” Cậu tò mò hỏi.
“Sao hả? Chẳng lẽ ở Đại học Seoul có anh chàng nào ngon lành định giới thiệu cho chị à?”
Ánh mắt Lộ Lộ An hơi liếc đi chỗ khác: “Để em tìm giúp chị.”
“Phải thật thông minh.” Hi Tây nghiêm túc suy nghĩ: “Nhưng đừng có kiểu tự phụ, tự cho mình là đúng, loại đó chị ghét nhất.”
“Ha ha…” Hi Tây bất ngờ bật cười, véo má Lộ Lộ An: “Lộ Lộ An mau lớn nhanh lên, sau này gả cho chị nhé?”
“Chị nói cái gì thế không biết!” Dù biết cô chỉ đùa, nhưng Lộ Lộ An vẫn không kìm được mà đỏ bừng mặt.
“Thôi không trêu em nữa.” Hi Tây nghiêm mặt lại: “Định bao giờ thì về? Em trốn nhà đi đúng không?”
Lộ Lộ An im lặng, cậu chẳng muốn rời đi chút nào. Hi Tây bĩu môi: “Muộn nhất là kia phải về rồi, vừa vặn cuối tuần chị sẽ đưa em về, sẵn tiện thăm bố mẹ và dì Huệ Lệ luôn.”
“Vâng, chị.” Lộ Lộ An không cảm thấy hạnh phúc khi được cô đưa về, ngược lại cậu càng lo lắng hơn. Cậu phân vân có nên thú nhận tình cảm của mình không. Nếu nói ra, có lẽ cậu sẽ mất đi tư cách làm em trai của cô. Còn nếu cứ giấu kín, ít nhất cậu vẫn có thể ở bên cạnh cô mãi mãi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hiện tại, trong phòng bệnh.
Hi Tây nhìn Lộ Lộ An đang ngủ say trên giường bệnh. Tay trái cậu đang cắm kim truyền dịch, gương mặt hơi ửng hồng vì sốt, trông cậu thanh khiết và vô tội như một thiên thần nhỏ trong truyện cổ tích.
Lộ Lộ An dường như chẳng thay đổi gì so với trước kia, chỉ có cô là đã trở nên gai góc và méo mó giữa cuộc đời này. Cô nhớ lại lời bác sĩ: “Bệnh nhân bị hạ đường huyết và thiếu máu dẫn đến ngất xỉu. Truyền dịch xong là không sao, nhưng về nhà phải ăn uống điều độ vào.”
Nhìn cậu gầy sọp đi, cô nhận ra khi mình không ở nhà, cậu đã chẳng màng đến việc ăn uống. Tại sao cậu lại tự đày đọa bản thân mình, rồi lại dâng thân xác ấy cho cô dày vò cơ chứ? Nếu như… cậu chưa từng xuất hiện thì tốt biết mấy.
Trong cuộc đời Hi Tây, ngoài bố mẹ ra thì Lộ Lộ An là người quan trọng nhất. Cô vốn là kẻ thiếu kiên nhẫn và chẳng mấy dịu dàng, nhưng cô đã dành hết vốn liếng dịu dàng và nhẫn nại của mình cho cậu. Lộ Lộ An rất đặc biệt, cậu thông minh, hiểu chuyện, lại trầm lặng. Ở bên cậu, sự nôn nóng trong lòng cô dường như được xoa dịu. Chính những điều đó đã từng khiến cô cực kỳ cưng chiều cậu.
“Chị ơi…” Lộ Lộ An mê sảng gọi tên cô, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Chị đây, Lộ Lộ An.” Cô tự nhiên nắm lấy bàn tay cậu.
Cảm nhận được hơi ấm của cô, cậu mới lờ đờ mở mắt tỉnh dậy. Cô đỡ cậu ngồi dậy: “Còn hai chai dịch nữa, truyền xong là mình về nhà.”
“Em bị làm sao thế?”
“Em ngất xỉu đấy.” Hi Tây thu lại vẻ ôn hòa: “Xem ra hôm nay chị hành em hơi quá tay rồi.”
Lộ Lộ An mím môi cúi đầu, liếc nhìn đồng hồ: “Chị đến quán bar bây giờ vẫn kịp đấy, lát nữa em tự về được.” Hôm nay là chủ nhật, theo lịch Hi Tây phải đi làm ở quán bar.
“Không đi nữa.” Hi Tây thản nhiên nói: “Sau này cũng không đi.”
Lộ Lộ An ngước lên nhìn cô trân trân. Chẳng phải ở quán bar đó còn có gã đàn ông kia sao? Tại sao cô lại nghỉ?
“Chị không thích anh ta.” Hi Tây chẳng hiểu sao mình lại phải giải thích một câu thừa thãi như vậy, rồi cô đưa cho cậu bát cháo: “Ăn đi, chị vừa mua cho em đấy.”
“Vâng.” Lộ Lộ An ngoan ngoãn đón lấy, chậm rãi xúc từng thìa cháo, chẳng hiểu sao lại thấy vị cháo hôm nay ngọt đến lạ.
Về đến nhà, cơn mệt mỏi rã rời mới thực sự ập xuống đầu Hi Tây. Đêm qua thức trắng làm việc, sáng ra lại vắt kiệt sức để “chơi” Lộ Lộ An, sau đó lại bị cậu dọa cho khiếp vía rồi phải chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện. Đúng là một ngày rực rỡ.
Lộ Lộ An đang định lấy chăn đệm ra trải sàn ngủ như mọi khi thì bất ngờ một bàn tay từ phía sau vươn tới. Hi Tây ôm ngang eo cậu, cả hai cùng ngã nhào lên giường.
“Hi Tây…” Lộ Lộ An hốt hoảng.
“Ngủ đi, đừng bày vẽ nữa.” Hi Tây ôm chặt lấy cậu, nhắm nghiền mắt rồi dụi đầu vào hõm cổ cậu. Đôi chân dài của cô cũng tùy ý gác lên đùi cậu. Mùi hương sữa tắm thơm ngát trên cơ thể cô vây hãm lấy Lộ Lộ An.
Cậu không bao giờ dám mơ mình sẽ được đối xử thế này. Cảm giác này tốt đẹp đến mức phi thực tế. Cậu khẽ khựa quậy thân mình một chút.
“Đừng động đậy, chị buồn ngủ lắm rồi.” Cô lầm bầm trong cổ họng.
Lộ Lộ An lập tức nằm im bất động. Lúc này, cậu chỉ ước có ai đó tát mình một cái thật đau để biết đây không phải là mơ. Nếu thực sự là mơ, cậu tình nguyện mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.
![Bìa [KĐY] – Chương 14: Không khí dần trở nên ngọt ngào](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)