Kể từ sau màn dằn mặt chấn động đó, cuộc sống trung học của Lộ Lộ An nhờ có Kim Hi Tây mà trở nên thuận lợi hơn bao giờ hết. Những ngày tháng trôi dạt, bất định của cậu cuối cùng cũng được bình yên. Ngoại trừ việc Kim Hi Tây nhất quyết không chịu chuyển sang lớp A và gã Ngô Vũ Tùng đáng ghét cứ dính lấy cô như sam ra, thì mọi thứ đều có thể coi là hoàn hảo.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Kim Hi Tây lên một đại học bình thường, chuyên ngành Ngôn ngữ học. Ngô Vũ Tùng cũng theo cô đến ngôi trường đó, cả hai cùng rời khỏi Seoul. Trong khi đó, dưới áp lực của mẹ mình là Lộ Huệ Lệ, Lộ Lộ An buộc phải thi vào Đại học Seoul danh giá.
Cậu và chị cứ thế tách ra. Không có xung đột, không có hiểu lầm, chỉ đơn giản là những lựa chọn khác nhau về tương lai đã đẩy họ về hai thành phố khác nhau.
Ban đầu, Lộ Lộ An không cảm thấy quá hụt hẫng. Cậu đã có một gia đình thực thụ, giáo sư ở trường rất quý mến cậu, bạn bè không còn bắt nạt, và mỗi ngày cậu đều được gọi điện cho chị. Nhìn thấy cuộc sống của cô qua mạng xã hội đã đủ khiến cậu thỏa mãn.
Nhưng dần dần, cậu nhận ra thời gian trò chuyện giữa hai người ngắn lại. Những nghiên cứu chuyên sâu của cậu cô không hiểu, và cô cũng chẳng thể giảng cho cậu nghe về những bài học văn chương của mình. Trên SNS của cô xuất hiện những người bạn mới mà cậu không hề quen biết, trong khi trang cá nhân của cậu lại trống rỗng, cô độc.
Ngoài những chuyện vụn vặt trong nhà, họ gần như không còn điểm chung. Có lần, Hi Tây hào hứng nhắc đến BTS, cậu lại ngơ ngác hỏi lại rằng liệu “mối nguy hiểm” đó có lớn không.
“Nguy hiểm gì cơ?” Hi Tây ngơ ngác.
“Thì chị đang nói về biến động của cổ phiếu (BTC/Bitcoin) mà? Cái này em chưa nghiên cứu kỹ lắm, chị cho em thời gian, em sẽ xem lại rồi tư vấn cho chị.”
“Thật là…” Hi Tây thở dài một tiếng rồi cúp máy.
Sau đó cậu lên mạng tra cứu mới biết cô đang nói về một nhóm nhạc thần tượng. Khoảng cách về tuổi tác, môi trường và sở thích đã tạo nên một hố sâu ngăn cách. Lộ Lộ An nhìn bản ghi chép cuộc gọi chưa đầy một phút với cô mà lòng nặng trĩu.
Đêm Giáng Sinh, cậu vào trang cá nhân của Ngô Vũ Tùng. Gã đăng ảnh đi ăn cùng Hi Tây và một nhóm bạn với dòng trạng thái: Merry Christmas! Bên dưới là những bình luận gán ghép, trêu chọc về quan hệ của hai người khiến mắt Lộ Lộ An đỏ hoe. Nỗi lo sợ lớn nhất của cậu sắp thành hiện thực – Chị sẽ thuộc về người khác.
Nghĩ đến việc Kim Hi Tây – người từng bảo vệ cậu, ôm cậu, mua kem cho cậu – sẽ yêu một người đàn ông khác, Lộ Lộ An như phát điên. Cậu vơ lấy áo khoác và khăn choàng, lao ra khỏi cửa ngay trong đêm. Chuyến tàu muộn đến Busan đã dừng, cậu chấp nhận ngồi xe khách đường dài suốt nhiều tiếng đồng hồ.
Chính trong sự tĩnh lặng của chuyến xe đêm ấy, cậu mới nhận ra khao khát độc chiếm của mình không phải là sự quyến luyến của một đứa trẻ với vị cứu tinh, mà là tình đầu. Cậu đã yêu Kim Hi Tây mất rồi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hiện tại, trong phòng ngủ.
“Vẫn chưa kết thúc đâu.”
Lộ Lộ An mở to mắt, không biết Hi Tây còn định hành hạ mình thế nào nữa. Trước ánh nhìn kinh ngạc của cậu, cô cúi đầu, ngậm lấy quy đầu to lớn, dùng đầu lưỡi quét một vòng tinh tế rồi mới nhả ra.
Lộ Lộ An lại một lần nữa bị kích thích đến cứng đờ. Cậu không ngờ cô lại chủ động dùng miệng với mình.
“Cái thứ này to thật đấy, nhưng mùi vị thì không ngon bằng mùi hương bên ngoài nhỉ.” Cô chép miệng phàn nàn.
“Chị ơi… đừng giày vò em nữa, em sai rồi.” Cậu hoàn toàn yếu thế.
“Đây sao gọi là giày vò? Nghe em nói thế chị tổn thương lắm đấy.” Hi Tây nhẹ nhàng xoay cây móc tai vẫn còn nằm sâu trong niệu đạo của cậu. Những đường cong của cây trúc cọ xát vào vách trong nhạy cảm khiến Lộ Lộ An lại muốn bùng nổ.
“Đừng động… đau quá…”
“Chỉ có đau thôi sao?”
“Còn ngứa nữa… ngứa lắm!” Thần trí cậu lại bắt đầu mờ mịt. Hi Tây bắt đầu di chuyển cây móc tai lên xuống, trái phải, liên tục kích thích niệu đạo khiến dịch nhầy trong suốt không ngừng rỉ ra.
Sau khi chơi đùa một hồi, cô lại cúi xuống mút mát, tay chân phối hợp nhịp nhàng khiến Lộ Lộ An sướng đến mức không biết trời trăng mây đất gì nữa. Khi đạt tới điểm tới hạn, cậu mất hết lý trí, chủ động thúc hông vào miệng cô, gào lên bắt cô đừng dừng lại.
Nhưng Hi Tây vẫn dừng lại. Cô ngẩng đầu lên, mặc kệ ánh mắt khẩn cầu của cậu: “Chị ơi, mau… đừng dừng lại, em muốn ra…”
“Chị đâu có dừng.” Cô nói rồi lại xoay cây móc tai bên trong.
“A… sướng quá… chị nhanh nữa lên…” Dường như Lộ Lộ An đã hoàn toàn thích nghi với sự tra tấn này.
“Em trai chị ngày càng dâm đãng rồi đấy.” Hi Tây dụ dỗ: “Kêu đi, kêu lớn lên, em càng kêu chị càng làm em sướng.”
“A a… Lộ Lộ An sướng quá… Lộ Lộ An là đứa trẻ dâm đãng… thích bị chị đối xử thế này… muốn được chị chơi mỗi ngày… Muốn bắn… Chị ơi cho em bắn… bắn lên mặt chị…”
Nhưng Hi Tây không cho cậu toại nguyện. Một lần nữa, cậu lại bị ép đạt cao trào trong trạng thái niệu đạo bị bịt kín. Cơ thể cậu đổ ập xuống giường, nước mắt nước mũi giàn giụa, đôi mắt thất thần, ngay cả chiếc lưỡi đỏ hồng cũng không tự chủ được mà thè ra ngoài.
Hi Tây không để cậu thở dốc, cô bắt đầu vòng kích thích mới.
“Chị ơi… em không chịu nổi nữa… thật sự không được…” Cậu khóc lóc nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm đầu, không dám buông tay. Cậu đã đạt cao trào ba lần liên tiếp rồi.
“Em buộc phải chịu được.” Cô lạnh lùng tiếp tục.
Cứ như thế, Lộ Lộ An bị ép lên đỉnh thêm ba lần nữa mà không thể xuất tinh. Cuối cùng, khi Hi Tây rút cây móc tai ra, sự giải tỏa đột ngột ấy khiến tinh dịch của cậu bắn ra xối xả như mưa rào. Cậu bắn liên tiếp mười mấy đợt, đến cuối cùng chỉ còn là dịch loãng trong suốt, cơ thể run rẩy bần bật.
Thậm chí, vì bị kích thích quá mức, niệu đạo của Lộ Lộ An không còn kiểm soát được mà chảy ra một dòng chất lỏng màu vàng nhạt. Cậu đã bị chơi đến mức tiểu tiện không tự chủ.
Nhìn bãi chiến trường hỗn độn trên giường và bộ dạng thảm hại của đứa em trai, Kim Hi Tây lúc này mới đau đầu nhận ra mình đã chơi quá tay rồi.
![Bìa [KĐY] – Chương 12: Chơi quá tay rồi!](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)