Bìa [KĐY] – Chương 10: Làm ơn chiếu cố em trai tôi một chút
KDY

[KĐY] – Chương 10: Làm ơn chiếu cố em trai tôi một chút

Tác giả: Nga Lão Xác

1307 từ · 6 phút đọc

Làm ơn chiếu cố em trai tôi một chút

Thực tế đã chứng minh, Kim Hi Tây hoàn toàn có thể trở thành một tấm gương… theo cách của riêng cô.

Ngày hôm sau, cô cùng Ngô Vũ Tùng dẫn theo một đám đàn em kéo đến chiếm lĩnh lớp A. Trong khi đám đàn em đứng canh gác ngoài cửa, chỉ có Hi Tây và Vũ Tùng thong thả bước lên bục giảng.

“Kim Hi Tây, cậu muốn làm gì?” Một nam sinh lớp A đứng phắt dậy chất vấn.

Hi Tây khẽ liếc hắn một cái rồi chẳng buồn đáp lời. Cô thản nhiên ngồi ngay trên bục giảng, đôi chân thon dài vắt chéo tùy ý. Tay cô cầm cây thước giáo viên có thể kéo dài, thong thả kéo ra từng đốt một như đang nghịch một món đồ chơi thú vị.

Vũ Tùng đứng bên cạnh nhìn cô bằng ánh mắt vừa dung túng vừa bất lực, giống như đang nhìn một đứa trẻ quậy phá mà chẳng có cách nào ngăn cản, đành phải hùa theo. Cậu ta cầm chiếc vợt tennis màu xanh, tiến lại gần nam sinh kia, dùng mặt lưới vỗ nhẹ lên đầu hắn như một lời nhắc nhở đầy thiện chí: “Bạn học này, giờ không phải lúc để cậu phát biểu đâu.”

Trước khí thế áp đảo của Vũ Tùng, nam sinh kia lập tức câm nín.

Hi Tây mỉm cười, dùng cây thước trong tay khẽ nâng cằm Lộ Lộ An – người đang ngồi ngay bàn đầu tiên – bắt cậu thiếu niên phải ngẩng lên nhìn mình. Cô nháy mắt tinh quái với cậu.

Ý của cô rất rõ ràng, đừng sợ, có chị chống lưng cho em rồi. Cô tự thấy mình thật ngầu, nhưng lại không biết rằng hành động này đã để lại trong lòng cậu bé một ký ức không bao giờ phai nhòa, hay đúng hơn là một loại ám ảnh đầy kích thích.

“Nghe cho kỹ đây.” Hi Tây thu thước lại, đứng dậy dõng dạc: “Lộ Lộ An là em trai của Kim Hi Tây này. Đứa nào dám tìm thằng bé gây sự tức là đối đầu với tôi. Còn hậu quả của việc đối đầu với tôi thế nào, cứ việc bước lên mà thử.”

Nói rồi, cô tiến đến chỗ nam sinh đeo kính đang run rẩy: “Lớp trưởng đại nhân phải không?”

“V… vâng.”

Hi Tây cười hì hì, khoác vai lớp trưởng rồi nắm lấy tay hắn: “Sợ cái gì, lại đây bắt tay cái nào.”

Vũ Tùng đứng bên cạnh khẽ nhíu mày khi thấy sự tiếp xúc thân mật đó, nhưng Hi Tây chẳng bận tâm. Cô vẫn tươi cười rạng rỡ: “Lớp trưởng đã bắt tay tôi rồi thì chúng ta là bạn nhé. Em trai tôi nhờ cậu chiếu cố nhiều hơn, đừng để thằng bé phải chịu uất ức, được chứ?”

Thấy nam sinh kia vẫn còn lắp bắp, Hi Tây thu nụ cười lại, cô vỗ nhẹ vào má lớp trưởng, mỗi cái vỗ là một chữ gằn mạnh: “Tôi nói là… Lớp – trưởng – đại – nhân… cậu – sẽ – đồng – ý… đúng – không?”

Gương mặt nam sinh đỏ bừng vì bị vỗ, gật đầu lia lịa: “Đồng ý, tôi đồng ý!”

Lúc này Hi Tây mới hài lòng. Sau khi trừng phạt nhẹ thêm vài kẻ từng gây khó dễ cho Lộ Lộ An, cô mới rời khỏi lớp. Lộ Lộ An ngồi đó, cả mặt và cổ đều đỏ gay, trái tim đập liên hồi vì phấn khích: “Chị mình… ngầu bá cháy!”

“Hôm nay bà hiền thật đấy.” Vũ Tùng đi bên cạnh nhận xét.

“Lộ Lộ An còn phải học ở đó lâu dài.” Cô phải để lại đường lui cho thằng bé chứ. Hi Tây vặn vẹo cổ, nụ cười trên môi bắt đầu trở nên tàn nhẫn: “Con nhỏ Từ Tuệ Ân giờ đang ở đâu?”

“Sân bóng rổ. Bạn trai mới của nó là đội trưởng đội bóng, năm thứ ba, đang tập luyện ở đó.”

“Hèn gì nó dám thách thức tôi, hóa ra là có chỗ dựa.” Hi Tây gật gù như đã hiểu ra vấn đề.

“Sao, định qua đó luôn à?” Vũ Tùng ộ vẻ mặt hóng hớt.

“Ôi bạn sợ à?”

Vũ Tùng cười hồn nhiên: “Phải, tôi ‘lo lắng’ cho bọn họ lắm đây.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Quay lại hiện tại, khi nhịp thở dần ổn định, Kim Hi Tây đẩy Lộ Lộ An sang một bên.

“Chị…” Lộ Lộ An vẫn còn ngơ ngác.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của cậu, Hi Tây lại nắm lấy Tiểu Lộ Lộ An thêm lần nữa. Sau lần xuất tinh vừa rồi, vật nhỏ đã có chút mềm xụi.

“Ngoan nào, làm cho nó cứng lên đi, em làm được mà?” Hi Tây vừa khích lệ vừa ra sức vuốt ve.

“Chị ơi, em mới…” Đôi mắt Lộ Lộ An lại ướt át, nhưng dư âm khoái cảm cùng sự kích thích từ bàn tay cô đã khiến cậu nhanh chóng cương cứng trở lại.

“Biết ngay là em làm được mà.” Hi Tây hài lòng nói.

Nhưng khi cậu vừa đạt trạng thái sẵn sàng, cô lại nhảy xuống giường, lục lọi trong tủ như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Chị ơi…” Lộ Lộ An bất an gọi.

“Đừng vội.” Hi Tây đáp lời. Một lúc sau, cô reo lên đầy phấn khởi: “Tìm thấy rồi, hóa ra ở đây.”

Lộ Lộ An nhìn theo, thấy trên tay cô là một cây móc tai bằng trúc dài khoảng 12cm, trên đầu cán có trang trí một hình nhân nhỏ màu đỏ.

“Chị lấy cái đó làm gì ạ?”

“Suỵt…” Hi Tây đặt ngón trỏ lên môi cậu ra hiệu giữ im lặng. “Hai tay ôm lấy sau gáy cho chị.”

Lộ Lộ An dù đầy lo âu nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

“Từ giờ trở đi, không được bỏ tay xuống. Nếu em buông tay, em sẽ không bao giờ được gặp chị nữa.” Giọng Hi Tây đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc.

“Vâng…”

“Sao lại mềm đi rồi?” Hi Tây lại bắt đầu trêu đùa với dương vật của cậu, khiến nó run rẩy đứng thẳng dậy một lần nữa. “Ngoan lắm, nó còn nghe lời hơn cả em đấy.” Cô khẽ búng nhẹ vào đầu quy đầu đang đỏ mọng.

Cô quỳ giữa hai chân cậu, chống khuỷu tay xuống nệm, mặt áp sát vào phân thân của Lộ Lộ An. Đôi chân phía sau co lên, hai cổ chân vắt vào nhau, khẽ đung đưa.

Hi Tây kéo vật nhỏ về phía mình, hít hà mùi vị trên đó, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào thân gậy: “Lộ Lộ An ăn cái gì mà thơm thế? Chị nghe nói chỗ này của đàn ông hôi lắm, sao của em lại thơm tho thế này?”

Từ góc nhìn của Lộ Lộ An, cậu thấy mình trần trụi hoàn toàn, trong khi người phụ nữ trước mặt quần áo vẫn chỉnh tề. Sự đối lập đó cùng những câu hỏi đầy xấu hổ của cô khiến cậu chỉ biết quay mặt đi chỗ khác, lén lút nuốt nước bọt. Hôm nay, Kim Hi Tây dường như dịu dàng một cách quá mức đáng sợ.

“À, chị nghĩ là công của chị cả đấy.” Đôi bàn tay Hi Tây bắt đầu chăm sóc Tiểu Lộ Lộ An một cách toàn diện: “Chắc vì chị đã cạo nó sạch nhẵn nên mới thơm tho được như vậy đấy.”

“Vâng… cảm ơn chị.” Lộ Lộ An cụp mi mắt, mím chặt môi, cố gắng chịu đựng sự trêu chọc ngọt ngào nhưng cũng đầy nguy hiểm này.