Từ Hướng Châu ngồi xe bò đến Ngô Thiên phủ, lại từ Ngô Thiên phủ theo đường thủy tới Thọ Châu, cuối cùng mấy người đồng hành góp tiền thuê một cỗ xe ngựa, thẳng tiến kinh thành.
Ngày nhập kinh đúng vào mùng tám tháng tư, trùng dịp Phật đản. Trong kinh thành, chín đại thiền viện đều mở hội Tắm Phật, dùng hương dược và đường chiên pha nước Tắm Phật, phát cho khách vãng lai. Trên các con phố, người đông như nêm, lựu đỏ liễu xanh, khí trời trong trẻo, gió nhẹ hiu hiu, cờ màu phấp phới, khắp nơi đều mang dáng vẻ thái bình thịnh thế.
Mạnh Đình Huy xuống xe ngựa, ngẩng đầu liền trông thấy tòa lầu ba tầng ở đầu phố, Nghi Thái Lâu rộng rãi hùng vĩ. Nàng đứng sững tại chỗ giây lát, rồi mới vắt tay nải, bước về phía trước.
Từ lâu đã nghe nói kinh thành phồn hoa, nhưng nếu không tận mắt chứng kiến, sao có thể tưởng tượng nổi cảnh tượng muôn vẻ như thế này.
Tiểu nhị đứng trước cửa Nghi Thái Lâu vừa thấy nàng từ xa đã tươi cười ra đón: “Cô nương tới kinh ứng thí nữ tử tiến sĩ khoa, dự Lễ Bộ thí phải không?”
Thấy Mạnh Đình Huy gật đầu, hắn liền đưa tay mời: “Mời cô nương vào trong.”
Vào đến nơi, thấy đại sảnh tầng một yên ắng lạ thường, Mạnh Đình Huy không khỏi mỉm cười hỏi: “Chẳng lẽ vì các nữ cử tử dự Lễ Bộ thí đều ở Nghi Thái Lâu, nên tửu lầu tạm ngưng buôn bán cho tới khi thi xong?”
Tiểu nhị nhận lấy tay nải của nàng, dẫn nàng về phía quầy, lắc đầu cười nói: “Cô nương từ ngoại phủ tới nên chưa quen tập tục trong kinh. Hôm nay là Phật đản, rất nhiều người sáng sớm đã đi thiền viện nhận nước Tắm Phật, vì vậy tửu lầu vắng khách.”
Mạnh Đình Huy lúc này mới hiểu ra, cười nhẹ, tiến đến trước quầy, báo tên: “Triều An Bắc Lộ, phủ Hướng Châu, Mạnh Đình Huy.”
Chưởng quầy liếc nàng một cái, quay người lấy từ trên án phía sau ra một phong thư, đưa tới: “Hôm qua thư này đã gửi đến. Ta còn đang thắc mắc, sao Nghi Thái Lâu lại chưa thấy người này vào ở.”
Mạnh Đình Huy kinh ngạc, nhận lấy thư, mở ra xem.
Một tờ giấy mỏng, chữ viết cứng cỏi bay bướm, vài dòng gọn ghẽ đều là trách nàng không từ mà biệt, đến câu cuối cùng mới dặn nàng giữ gìn sức khỏe.
Khóe môi nàng khẽ cong lên, ánh mắt lướt đến chỗ ký tên.
Thật ra không cần nhìn cũng biết, người có thể viết cho nàng kiểu thư này, ngoài Nghiêm Phức Chi ra thì còn ai nữa.
Không từ mà đi quả thật là nàng không đúng, nhưng việc nàng không giỏi nhất trong đời, chính là nói lời từ biệt.
Từ biệt thì có ích gì?
Từ nay trời nam đất bắc, có duyên tự khắc gặp lại.
Giống như…
Trong đầu nàng vừa hiện lên một bóng người, thì dòng suy nghĩ lập tức bị người ta cắt ngang.
“Ngươi chính là Mạnh Đình Huy? Người được Thái tử khâm điểm làm Giải Nguyên Triều An Bắc Lộ đó sao?”
Không biết từ lúc nào trong đại sảnh đã vào mấy nữ tử mặc đồ giản dị. Một người chen sát bên nàng, thấy chưởng quầy đang ghi tên, liền lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
Mạnh Đình Huy nghĩ một chút, khẽ gật đầu: “Cô nương…”
Còn chưa dứt lời, đối phương đã kêu lên: “Ngươi đúng là Mạnh Đình Huy rồi!”
Mạnh Đình Huy cau mày, không hiểu dụng ý.
Mấy người kia ghé tai bàn tán vài câu, rồi quay sang cười với nàng: “Các nữ cử tử từ các lộ đến đã ở đây mấy ngày rồi, tên ngươi sớm đã được truyền khắp Nghi Thái Lâu.”
Mạnh Đình Huy khựng lại, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Sáng nay ta mới đến ngoại thành kinh đô, đường xa xe ngựa mệt mỏi, xin cho ta nghỉ ngơi trước, sau đó sẽ trò chuyện cùng các vị.”
Nàng hỏi tiểu nhị mấy câu, rồi vắt tay nải lên lầu.
Dưới lầu, mấy người kia vẫn thì thầm.
“Chẳng qua chỉ là gặp vận may lớn thôi, có gì mà kiêu căng?”
“Đúng vậy. Triều An Bắc Lộ bao năm nay có ra nữ Trạng Nguyên đâu. Nàng dù là Giải Nguyên thì đã sao, văn chương chưa chắc đã bằng một nữ cử tử bất kỳ ở kinh kỳ lân cận.”
“Ai vào được kinh dự Lễ Bộ thí mà chẳng có thực học? Cứ chờ xem, đến ngày yết bảng, xem nàng có đỗ Cống sinh hay không.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Nàng làm như không nghe thấy, bước lên lầu. Khi đẩy cửa phòng, đầu ngón tay nàng lại khẽ run lên.
Nàng biết kinh thành phức tạp hơn phủ Hướng Châu rất nhiều, nhưng không ngờ ngay cả một Nghi Thái Lâu nho nhỏ cũng đã sóng ngầm cuộn trào.
Thi còn chưa mở, nàng đã trở thành cái đích cho mọi lời dị nghị. Chỉ một câu “Thái tử khâm điểm” đã đẩy nàng lên đầu sóng ngọn gió.
Là muốn nói rằng tuy trọng tài nàng, nhưng không thích nàng dùng thủ đoạn đầu cơ trục lợi của nàng lúc trước?
Hay là cảnh cáo nàng rằng trong Lễ Bộ thí không được tiếp tục cố ý phá lệ?
Hoặc cũng có thể là muốn để nàng mang theo gánh nặng này bước vào trường thi, xem nàng rốt cuộc có thật sự là lương đống chi tài hay không?
Phòng tuy nhỏ, nhưng rất sạch sẽ.
Nàng tiện tay đặt tay nải xuống, rồi ném mạnh cả người lên giường.
Rèm hoa vụn trên đỉnh giường lay động muốn rơi, móc treo mạ vàng khẽ ánh lên, cửa sổ hé mở, mơ hồ nghe thấy tiếng rao ngoài phố hòa cùng hương rượu ngọt.
Nàng nhắm mắt, đầu ngón tay nhẹ lướt trên thành giường gỗ đỏ.
Vị Thái tử điện hạ này…
Quả thật là người tâm tư khó dò.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Giờ cơm trưa, Nghi Thái Lâu tầng một tầng hai dần trở nên náo nhiệt.
Những người sáng sớm đi thiền viện lễ Phật đã lục tục quay về, tụ tập dưới lầu cười nói những điều thú vị trong thành hôm nay. Các nữ cử tử trọ tại Nghi Thái Lâu cũng từng tốp từng tốp xuống ăn cơm, tiếng cười rộn rã.
Mạnh Đình Huy xuống lầu, thấy bốn phía ồn ào náo nhiệt, đủ cả già trẻ nam nữ. Nàng chọn một chỗ khuất, gọi một bát cháo, một đĩa thức ăn chay, một mình chậm rãi ăn, lặng lẽ nghe những câu chuyện xung quanh.
Có người nói: “Sáng nay ta đi Thái Thường Tự ở phía tây thành, thấy rất nhiều người từ các châu huyện quanh kinh đô kéo tới, chỉ để xin một phần nước Tắm Phật.”
“Nghe nói nước tắm Phật tặng cho khách ở Thái Thường Tự cũng là loại tiến cống vào cung. Nếu Hoàng thượng đã dùng thì thiên hạ ai chẳng muốn tới để dính chút long khí.”
“Mấy năm nay thiên hạ giàu có, Hoàng thượng lại thương dân, không khởi binh, không tăng thuế. Gần đây còn nghe nói Bắc Cảnh sắp cùng Bắc Tiễn mở chợ tự do. Chỉ mong cuộc sống cứ thái bình mãi như thế.”
“Ê, các ngươi có nghe chưa, sau khi Thái tử sắc lập chính phi, Hoàng thượng sẽ thoái vị nhường ngôi!”
“Tin đồn từ đâu ra vậy?”
“Mặc kệ thật hay giả, chỉ riêng vị trí Thái tử phi thôi, các ngươi thử nói xem, trong kinh ai có phúc phận đó?”
“Còn phải nói sao? Chắc chắn là Thẩm gia đại tiểu thư.”
“Thẩm gia nào?”
“Còn Thẩm gia nào nữa, đương nhiên là thiên kim của phủ Thẩm thái phó…”
Một bàn người tấm tắc gật đầu: “Cũng đúng. Thẩm phu nhân năm xưa theo Hoàng thượng thân chinh lập đại công, Thẩm thái phó cùng Hoàng thượng quân thần tương đắc mấy chục năm, luận tình nghĩa với hoàng gia, trong triều ai sánh bằng? Thiên kim của Thẩm gia từ nhỏ đã theo huynh trưởng ra vào cung, cùng Thái tử thân thiết sâu đậm, lại còn có Dĩnh quốc phu nhân làm mẹ nuôi, nói sao cũng xem như quý thích. Huống hồ thiên kim Thẩm gia năm nay đã hai mươi mà vẫn chưa định hôn sự, vì sao? Chẳng phải là đang chờ vị trí Thái tử phi đó sao…”
Đang nói chuyện, mấy nữ cử tử từ ngoài bước vào, vẻ mặt buồn bã, ngồi xuống liền thở dài không vui.
Những nữ tử xung quanh thấy vậy liền hỏi: “Thế nào? Cổ đại nhân có chịu nhận thiệp không?”
Một nữ tử lạnh lùng liếc nhìn mọi người: “Nhận cái gì mà nhận? Cổ đại nhân là người thế nào? Ngoài Bình Vương ra, ai ông ấy cũng không nể mặt!” Nàng dừng lại, bĩu môi nói tiếp, “Lần này Lễ Bộ thí, Hoàng thượng giao cho Cổ đại nhân quyền tiến cử. Ta khuyên các vị bớt tốn công chạy chọt, có thời gian thì đọc thêm sách đi, đừng mong ném thiệp dò đường trước.”
Một đám nữ tử thở dài thườn thượt, thất vọng trở về chỗ.
Mạnh Đình Huy lặng lẽ nghe, chậm rãi đặt đũa xuống, lấy khăn lau miệng, định đứng dậy lên lầu.
Bàn bên cạnh, nhóm người vừa bàn về chuyện Thái tử phi bỗng hạ giọng: “Nhìn kìa, đang nhắc tới thì người tới rồi!”
“Ai tới? Chẳng lẽ là thiên kim Thẩm gia…”
“Suỵt! Không thấy chiếc xe ngựa vừa dừng ngoài Nghi Thái Lâu sao? Ngự ban bốn bánh đó! Nữ tử trẻ tuổi bước xuống xe chẳng phải là nàng ta sao!”
Mạnh Đình Huy nghe vậy liền xoay người, nhìn ra cửa Nghi Thái Lâu.
Chỉ thấy một nữ tử mặc váy đỏ tươi, tay áo lụa nhẹ quấn ba vòng ngọc, áo khoác gấm tím thêu vàng dài vừa quá gối, mái tóc vấn kiểu Lưu vân đang thịnh hành trong cung, dáng vẻ ung dung, chậm rãi bước vào.
![Bìa [HTVT] – Chương 8: Kinh Thành (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)