Bìa [HTVT] – Chương 6: Mạnh Đình Huy (Hạ)
HTVT

[HTVT] – Chương 6: Mạnh Đình Huy (Hạ)

Tác giả: Hành Yên Yên

3189 từ · 14 phút đọc

Mạnh Đình Huy (Hạ)

Ngoài đường lớn trước nữ học, hai người hai ngựa thong thả đi xa dần.

Thẩm Tri Thư đi phía sau một bước, quay đầu nhìn lại. Đến khi mái ngói nữ học đã khuất hẳn khỏi tầm mắt, hắn mới xoay sang nam nhân đang cưỡi ngựa bên cạnh, thấp giọng hỏi:

“Trong bảng nữ tử đỗ tiến sĩ, chỉ tuyển một người nhập Hàn Lâm Viện. Không biết Thái tử rốt cuộc đang có dụng ý gì đây?”

Bạch Đan Dũng chẳng qua chỉ là một thị vệ thân cận bên cạnh Thái tử, sao có thể biết được những thay đổi sâu xa trong triều chính. Thấy Thẩm Tri Thư vẫn thong dong không vội, hắn không khỏi nóng ruột, vội vàng nói:

“Có lẽ Thái tử đã đợi chúng ta trong thành từ lâu rồi. Thẩm đại nhân, chúng ta nên mau chóng hồi thành, chớ để Thái tử chờ đợi!”

Thẩm Tri Thư thấy hắn giục ngựa định đi, liền tiến lên ngăn lại. Sắc mặt hắn thoạt nhìn vẫn thản nhiên, trầm ngâm một lát mới chậm rãi nói:

“Bạch thị vệ, Thái tử hiện giờ không ở trong thành.”

Bạch Đan Dũng vừa nghe, sắc mặt lập tức tái mét:

“Thẩm đại nhân nói cái gì?”

Thẩm Tri Thư khẽ cười, giọng nhẹ như gió:

“Bạch thị vệ đừng vội. Thái tử chỉ đi về phía Bắc xem xét một chuyến, vài ngày nữa sẽ trở về.”

Vừa nghe mấy chữ “đi phía Bắc”, Bạch Đan Dũng lập tức nổi giận, vung roi ngựa, giọng trầm hẳn xuống:

“Hóa ra hôm nay Thẩm đại nhân bảo ta cùng đi đến nữ học chỉ là cái cớ! Thẩm đại nhân nay đã nhận chức quan trong triều đình, sao vẫn giống năm xưa khi còn thiếu niên, cùng Thái tử diễn mấy trò này, xoay ta như chong chóng vậy?”

Hắn nheo mắt, kéo cương xoay đầu ngựa định phóng về hướng Bắc thành, giọng vừa gấp vừa giận:

“Đại công tử, rốt cuộc huynh muốn ta mất đầu hay sao? Thái tử đi phía bắc, rốt cuộc là đi đâu?”

Thấy hắn gấp đến mức xưng hô cũ cũng buột miệng nói ra, Thẩm Tri Thư vội bật cười trấn an:

“Bạch thị vệ hà tất phải nói vậy? Huynh cũng coi như nhìn ta lớn lên từ nhỏ, ta sao có thể đẩy huynh vào chỗ phạm quy phạm pháp? Chỉ là Thái tử đã hạ lệnh, ta nào dám không theo.”

Hắn dừng một chút, lại nói tiếp:

“Tính tình Thái tử, Bạch thị vệ ắt hiểu rõ. Nếu người có thể bị ràng buộc bởi điều lệ quy củ, vậy còn gọi là Thái tử sao? Còn việc Thái tử đi đâu, nếu chưa được người cho phép, sao ta dám thuận miệng nói bừa?”

Bạch Đan Dũng nắm chặt dây cương, chau mày hồi lâu mới chậm rãi nói:

“Nhưng nếu Thái tử một mình ở phía bắc, lỡ có điều bất trắc…”

Thẩm Tri Thư vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt:

“Bạch thị vệ cứ an tâm. Thái tử từ nhỏ theo các ban thị vệ trong điện luyện võ, lại được Bình Vương đích thân dạy dỗ, người thường nào có thể làm hại được?”

Bạch Đan Dũng mặt mày ủ dột, liên tục thở dài:

“Việc này… nếu để Hoàng thượng biết được, e là sẽ nổi một trận lôi đình! Đại công tử, hôm qua huynh cùng Thái tử liên thủ diễn một vở trò hay, nhưng lại khiến ta khổ không chịu nổi rồi!”

“Bạch thị vệ đừng lo,” Thẩm Tri Thư thúc ngựa đi về phía trước, “nếu Thái tử thực sự xảy ra chuyện gì, ta xin chém đầu mình trước, làm đá kê chân trên hình đài cho Bạch thị vệ, được không?”

Bạch Đan Dũng vừa đi theo vừa than thở:

“Đến lúc này rồi, đại công tử còn nói những lời đùa cợt ấy…”

Thẩm Tri Thư chỉ cười, không đáp nữa. Hắn nhướng mày, nghiêng đầu nhìn về dãy núi xa phía bắc ngoài thành.

Đỉnh núi đỏ sậm thấp thoáng sắc xanh biếc, lẩn khuất giữa tầng mây trắng mỏng như sợi bông trôi lững lờ.

Hắn hạ mắt, thầm nghĩ: Con đường đến đại doanh Thanh Châu… e rằng không hề thuận buồm xuôi gió như vậy.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong thành, hoa đào theo nước nở rộ. Cánh đào non đỏ phơn phớt theo gió bay rơi khắp chốn, dẫn dụ ong bướm đuổi nhau không dứt.

Khoa châu thí dành cho nữ tử vừa kết thúc ba ngày trước. Khi Thẩm thái phó đang phong quyển, sao chép và chấm thi, trong thành Triều An bỗng lan ra một tin dữ dội như sấm giữa trời quang.

Hoàng Thái tử giá lâm!

Ngài cải trang đơn giản, trước đó không hề thông báo cho bất kỳ quan viên nào của các châu phủ thuộc Triều An Bắc Lộ, một thân một ngựa lặng lẽ tới Thanh Châu đại doanh, rồi lại men theo đường nam tiến, trong tình trạng không một ai hay biết mà thân chinh thị sát dọc tuyến Bắc Cảnh, kiểm tra hơn mấy chục doanh trại lớn nhỏ. Sau đó mới thúc ngựa quay về, trở lại châu phủ.

Vừa đặt chân vào thành Triều An, Thái tử liền trực tiếp đến nha môn của Triều An Bắc Lộ Trấn an sứ, ban dụ lệnh triệu toàn bộ những người đang nắm quyền xử lý quân vụ dưới trướng Trấn an sứ lập tức trở về nha môn chờ lệnh.

Chỉ một hành động ấy đã khiến toàn bộ quan viên trong nha môn Trấn an sứ Triều An Bắc Lộ chấn động đến ngây người.

Ai có thể ngờ Thái tử lại chọn đúng thời điểm này để giá lâm? Lại có ai có thể ngờ Thái tử lại tự mình thân chinh đến đại doanh Thanh Châu thị sát?

Quân lệnh ban ra như kiếm rút khỏi vỏ, không một ai dám kháng. Dẫu trong lòng kinh hoàng sợ hãi, tất thảy vẫn ngoan ngoãn quỳ chờ trong nha môn Trấn an sứ, chỉ là trong thâm tâm không ai hiểu nổi, rốt cuộc nước cờ này của Thái tử là dụng ý gì.

Trên gạch xanh trong đại viện nha môn Trấn An Sử Tư, các quan viên đều đồng loạt quỳ ở đó.

Xuân nhật thong thả, nhưng vừa quá chính ngọ, ánh mặt trời từ trên cao đổ xuống như dung nham, tưới thẳng lên đám nam nhân khoác quan phục dày nặng ấy. Dẫu người có tâm tĩnh như nước cũng khó lòng chịu nổi kiểu hun nướng này.

Không ít người quan phục sau lưng đã bị mồ hôi thấm ướt, hầu như ai nấy cách một lúc lại phải đưa tay áo lên lau những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán.

Có kẻ nhỏ giọng oán thán: “Thái tử còn chưa nói một chữ phạt, Đổng đại nhân dựa vào đâu bắt chúng ta quỳ ở đây chờ?”

Người bên cạnh hạ giọng đáp: “Là ngươi không có mắt hay không có đầu óc? Thái tử lúc trước nổi giận lớn cỡ nào mà còn không nhìn ra sao? Đổng đại nhân để chúng ta quỳ ở đây chính là thượng sách, bằng không còn không biết Thái tử sẽ phạt ra sao nữa kia kìa!”

Lại có kẻ thì thầm hỏi: “Nhưng mà đại doanh Thanh Châu có phần lỏng lẻo thôi, đâu đến mức khiến Thái tử nổi giận dữ dội như vậy? Huống chi Đổng đại nhân dù sao cũng là người năm xưa do Bình Vương đích thân chọn làm vỗ soái, Thái tử chẳng lẽ lại không nể mặt Bình Vương mà…”

“Ngươi thì biết gì chứ?” Người đứng giữa cắt lời, “Vụ án tăng ni Triều An mười năm trước, ngươi từng nghe qua chưa? Năm đó Thái tử mới tròn mười bốn tuổi, vậy mà thủ đoạn…” Người ấy rùng mình, đưa tay chém ngang cổ, “Theo Bình Vương chinh chiến thiên hạ, nói chém là chém! Ngay cả tấu báo về kinh cũng chẳng gửi lấy một tờ!”

Những người xung quanh nghe xong, ai nấy đều cúi đầu xuống đất, không dám nói thêm lời nào, chỉ cảm thấy ánh nắng trên đỉnh đầu như lộ ra từng tia lạnh buốt, ngay cả mồ hôi trên người cũng thoáng chốc tan biến.

Hoàng Thái tử của Đại Bình quốc, họ Anh, danh Quả, chính là con trai duy nhất của Nữ hoàng đương triều Anh Hoan và Bình Vương Chúc Khánh.

Nếu nói trong thiên hạ ai có thủ đoạn tàn khốc khiến người ta khiếp sợ nhất, người ấy ắt hẳn là Bình Vương. Nhưng nếu luận trong thiên hạ ai tâm cơ sâu kín, khó dò nhất, thì người đó không ai khác ngoài Hoàng Thái tử Anh Quả.

Từ thuở nhỏ ít nói, đúng như cái tên của mình.

Năm xưa Hoàng thượng và Bình Vương lấy chữ “Quả” đặt làm tên Thái tử, từng khiến bách tính thiên hạ suy đoán rất lâu mà không hiểu thâm ý. Chỉ có số ít lão thần trong triều, những người theo hai vị ấy suốt nhiều năm mới hiểu được ý tứ sâu xa bên trong.

Trước khi Đại Bình khai quốc, thiên hạ vốn chia năm phần.

Phía Đông là Nghiệp Tề, phía Tây là Thai Duệ, phương Nam đối địch Bắc Tiễn, trung tâm là Thiên Uyển.

Hoàng thượng vốn là Hoàng đế của Thai Duệ, còn Bình Vương cũng từng là Hoàng đế của Nghiệp Tề. Hai người tranh đoạt thiên hạ, chém giết suốt mười năm, đến một sớm gặp nhau thì số phận từ đó quấn chặt lấy nhau cả đời, rốt cuộc trong sinh mệnh không thể thiếu đối phương.

Đó là một cuộc tranh phong giữa Đế và Đế, cũng là một đoạn tình si say đắm giữa Vương và Vương.

Dẫu đã qua bao năm tháng, những bậc lão nhân trong quốc gia vẫn nhớ rõ như in cảnh loạn chiến, huyết mạc sắt thép cùng mối dây dằng dai dữ dội năm xưa.

Trăm sông Thiên Xuyên cuộn sóng ngàn trượng, đao thương giáo mác dưới mưa máu gió tanh; thiên quân vạn mã chém giết nơi sa trường; khói báo động bốc lên khắp năm nước thiên hạ… Trước mặt là sinh tử long trời lở đất, sau lưng là thế sự vô thường, giang sơn khó định. Nàng và hắn đều là Đế Vương, từ thù hận đến yêu nhau, từ nghi kỵ đến tín nhiệm, từ quyết chiến nơi sa trường đến hợp quân Bắc tiến, một đường phá tan Nam Hỗ và Trung Uyển, song lại vì hắn trọng thương khó cứu mà dừng bước trước khi tiến đánh Bắc Tiễn.

Không ai biết rốt cuộc vì cớ gì, cuối cùng hắn lại bằng lòng đem cả thiên hạ này trao tay nhường lại cho nàng.

Người đời chỉ biết, từ đó về sau, hắn và nàng nắm tay cùng tiến cùng lui, mà nàng lại càng đổi quốc hiệu theo phong hào của hắn — Bình.

Ngày Đại Bình kiến quốc, cũng chính là lúc Hoàng Thái tử chào đời.

Lấy chữ “Quả” làm tên, không phải là muốn con trai duy nhất của hai người cả đời cô độc, mà là bởi mảnh giang sơn thiên hạ thấm đẫm tâm huyết trọn đời của hai người này, chỉ có duy nhất một người mới đủ tư cách kế thừa.

Hoàng Thái tử Anh Quả từ nhỏ đã thông minh tuyệt luân, năm mười bốn tuổi bắt đầu tham dự triều chính và quân vụ. Từ đó Bình Vương lui hẳn khỏi chính sự, còn Hoàng thượng cũng chỉ khi gặp đại sự trọng yếu mới cùng Thái tử bàn định triều cương.

Năm ấy Bình Vương thoái vị, Hoàng thượng thống nhất thiên hạ, đổi quốc hiệu thành Đại Bình. Đến năm Càn Đức thứ ba, cựu thần của hai nước cũ hợp ban tại Tân Đô Toại Dương, từ đó trong triều Văn thần âm thầm phân thành hai phe Đông – Tây, hơn hai mươi năm qua trong triều chính và quân vụ thường xuyên phát sinh tranh chấp.

Hai nước Nam Hỗ và Trung Uyển đầu hàng, lãnh thổ được phân chia lại, trong đó Triều An Bắc Lộ chính là vùng bắc địa của cố quốc Trung Uyển, tiếp giáp trực tiếp với lãnh thổ Bắc Tiễn. Dọc tuyến ấy, mấy chục doanh trại được dựng lên, nhiều năm chỉ tăng không giảm, đủ thấy triều đình coi trọng tuyến phòng thủ này đến mức nào.

Bởi vậy lần này Hoàng Thái tử cải trang thân tuần Triều An Bắc Lộ, khi thấy đại doanh Thanh Châu lỏng lẻo liền nổi giận, cũng là lẽ thường tình.

Nội đường của nha môn quả thực âm u lạnh lẽo, không thấy ánh mặt trời.

Một nam nhân chừng bốn mươi tuổi quỳ trong sảnh, cúi đầu thưa: “Điện hạ từ kinh thành đến, thần không kịp nghênh đón từ trước, quả là tội lớn, mong Điện hạ nguôi giận.”

“Đổng đại nhân.”

Từ trên ghế cao, giọng nói trầm thấp của nam tử trẻ tuổi vang lên.

Chính là Hoàng Thái tử Anh Quả.

Đổng Nghĩa Thành dập đầu thêm một lúc lâu mới dám ngẩng lên, run giọng nói: “Mong Điện hạ thứ tội.”

Anh Quả mặt không biểu cảm, giọng nói lạnh nhạt: “Đổng đại nhân không kịp nghênh đón từ trước, thì có tội gì? Ngược lại là ta không báo trước cho đại nhân mà đã đến Triều An, mới là làm phiền đại nhân.”

Đổng Nghĩa Thành vội cúi đầu lần nữa, giọng run rẩy: “Thần không dám!” Ngập ngừng một lát, ông ta lại nói: “Việc đại doanh Thanh Châu cùng ba mươi bảy doanh trại dọc tuyến Bắc Cảnh lỏng lẻo, thần đã sai người điều tra. Những người đang quỳ ngoài viện đó đều là những kẻ thường ngày can thiệp quân vụ Triều An. Muốn tra, muốn phạt thế nào, xin giao cả cho Điện hạ định đoạt!”

Anh Quả đứng dậy, nói: “Từ năm Càn Đức mười bảy đến nay, Triều An Bắc Lộ các ngươi năm nào cũng xin triều đình lương thảo, quân phí. Hoàng thượng biết Bắc Cảnh dọc tuyến chưa từng yên ổn, lại e Bắc Tiễn dồn quân ở phía Nam, nên chưa từng bác bỏ tấu sớ của ngươi, ngươi xin bao nhiêu thì cấp bấy nhiêu, chỉ mong đổi lấy một vùng Bắc Cảnh bình an.”

Mồ hôi trên trán Đổng Nghĩa Thành tuôn rơi dồn dập, không dám hé miệng.

Anh Quả trở tay quét mạnh, hất mấy bản tấu chương dày cộp trên bàn rơi xuống đất: “Gần hai năm nay Bắc Cảnh liên tục có giặc cỏ quấy nhiễu, Triều An Soái Ty các ngươi làm ăn kiểu gì đây? Mười vạn cấm quân ở Bắc Cảnh, ngươi nuôi dạy ra sao vậy? Trong triều đâu phải không ai đàn hặc ngươi, chỉ là mọi tấu chương hạch tội đều bị Hoàng thượng ép xuống. Nhưng ngươi đã đối đãi với chỉ dụ thế nào? Thái bình lâu ngày quá rồi, nên cho rằng Bắc Cảnh sẽ không sinh đại loạn sao?”

Đổng Nghĩa Thành ngẩng đầu, định biện bạch đôi câu, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm của nam tử trẻ tuổi trước mặt, mọi lời đều nghẹn cứng trong cổ họng.

Anh Quả lạnh lùng nói tiếp: “Nhiều lần vào kinh báo cáo công việc, các ngươi đều oán triều đình trọng dụng quan lại hai châu phủ, xem nhẹ những kẻ ở các lộ biên viễn như các ngươi… Vậy ngươi thử nói xem, trong hai mươi tám lộ của Đại Bình quốc, Trấn An Sứ chỗ nào tích trữ nhiều bạc bằng ngươi, Đổng Nghĩa Thành?”

“Điện hạ, thần cũng không…”

Anh Quả tháo thanh kiếm đeo bên hông, đặt xuống đất, nhướng mày nói: “Năm đó Hoàng thượng cùng Bình Vương tranh thiên hạ, định giang sơn, dẫu khổ đến đâu cũng chưa từng để tướng sĩ chịu thiệt một phân. Nay đại doanh Thanh Châu cùng ba mươi bảy doanh trại kia, binh không tinh, mã không tráng, doanh trại đổ nát không ai tu sửa, giáo mác rỉ sét nhiều không kể xiết. Bạc trị quân triều đình hàng năm phát cho ngươi, rốt cuộc đã đi đâu?”

Bàn tay hắn vuốt nhẹ lên chuôi kiếm mấy lần, rồi lạnh lùng nói: “Nếu sau này Bắc Cảnh sinh loạn, thì Triều An Soái Ty các ngươi dù có chém sạch cả nha môn cũng chưa đủ chuộc tội!”

“Điện hạ tha tội! Điện hạ tha tội!…” Đổng Nghĩa Thành sụp người xuống đất, liên tục dập đầu.

Anh Quả lạnh lẽo nhìn ông ta, đang định nói tiếp, thì ngoài nhị đường bỗng vang lên tiếng bẩm báo run rẩy: “Khởi bẩm Điện… Điện hạ, trường thi vừa có người đến, nói là Thẩm Thái phó sai mang một bài thi đến trình Điện hạ xem.”

Đổng Nghĩa Thành nghe vậy vội bò dậy, ra ngoài sai nha lại trở về nha môn xử sự, rồi đích thân mời người của trường thi vào trong.

Người tới mặc áo tím tay ngắn, sau khi hành lễ liền từ tay áo lấy ra một quyển sách luận đã được sao chép cẩn thận, dâng lên nói: “Tuy không hợp lệ, nhưng Thẩm Thái phó vẫn sai tiểu nhân mang tới trình Điện hạ xem qua.”

Anh Quả nhướng mày, vừa nhận lấy vừa nói: “Đã khóa viện phán quyển, sao còn có thể phá quy củ? Thái phó rốt cuộc là có ý gì…”

Người nọ cúi đầu đáp: “Thẩm Thái phó đã gạch tên người này khỏi khoa Tiến sĩ nữ tử lần này, vì vậy bản sao này mới có thể đem tới cho Điện hạ xem.”

“Gạch tên?” Anh Quả nhíu mày, “Mười năm đèn sách khổ học không dễ, vì sao người này bị gạch tên?”

“Bài sách luận không hợp đề. Thái phó nói người này học thức tuy cao, nhưng có nguy cơ phô trương tài tình, lập dị khác người, nên chiếu lệ mà gạch tên.”

Sắc mặt Anh Quả hơi lạnh, trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Nếu đã vậy, vì sao còn cố ý mang tới cho ta xem?”

“Thái phó nói, tiếc người có tài… Lại nói rằng, bài sách luận này có lẽ rất hợp tâm ý của Điện hạ.”

Anh Quả im lặng, ngón tay thon dài của tay phải khẽ gõ, tờ giấy sao liền mở ra. Hắn lướt nhanh một lượt, đáy mắt đột ngột hiện lên vẻ kinh ngạc, ngẩng đầu hỏi: “Có biết người này tên họ là gì không?”

Người kia gật đầu: “Mạnh Đình Huy.”