Bìa [NP – MTTH] – Chương 50: Bóng Đè
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 50: Bóng Đè

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2992 từ · 14 phút đọc

Bóng Đè

Trong gian phòng tối om, không gian lặng ngắt như tờ, cánh cửa gỗ mục nát khép hờ bị gió thổi qua phát ra tiếng kêu kẽo kẹt chói tai.

Giữa màn đêm u ám, nữ tử đang hôn mê trên mặt đất bừng tỉnh vì cơn đau rát từ những vết đao trên mặt. Máu loãng dính bết vào mắt mũi khiến nàng chỉ có thể lờ mờ nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra và có người đang bước vào.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt nàng, rồi một giọng nói dịu dàng, quan tâm vang lên từ đỉnh đầu: “Thanh Nhi muội muội, đau lắm phải không?”

Nữ tử với khuôn mặt chằng chịt vết đao đau đến run rẩy cả người, ngay cả hàng mi cũng bị máu khô dính chặt lại. Nàng cố sức hé mở đôi mắt, căn phòng đã được thắp nến sáng trưng, và đứng trước mặt nàng là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đang nở nụ cười rạng rỡ.

Ả ta ngồi xổm xuống, ánh mắt chậm rãi lướt qua thân hình với chân tay đã bị vặn gãy của nàng, khẽ thở dài: “Tội gì chứ? Thanh Nhi, ngươi vốn chẳng phải hạng liệt nữ giữ tiết hạnh gì, nếu ngay từ đầu không chống đối Vũ ca ca, thì làm sao đến nông nỗi này?”

Sở Thanh nằm trên đất kích động tột cùng, nàng mặc kệ đau đớn mà giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng tay chân đã mềm nhũn như bông, chẳng thể nào dùng lực. Nàng chỉ có thể uất nghẹn chất vấn kẻ vừa tới: “Tại sao lại là ngươi! Tại sao ngươi lại đối xử với ta như thế!”

Nàng thật sự không hiểu nổi, kẻ mới vài ngày trước còn là tỷ muội thân thiết, cùng nàng tâm tình thủ thỉ, vậy mà ngay khi gia đình nàng gặp nạn, ả lại bắt nàng về để tra tấn dã man thế này.

“Tại sao ư?” Nữ nhân có dung mạo như tiên tử kia khẽ bật cười, rồi đột ngột trở nên lạnh lùng, gằn giọng: “Ai bảo ngươi dám cướp mất Tử Dương của ta! Sở Thanh, ngươi nghĩ mình là cái thá gì mà đòi đứng bên cạnh huynh ấy!”

Sở Thanh sững sờ.

Dưới ánh nến, gương mặt kiều diễm của Tô Ngưng Sương trở nên vặn vẹo, đáng sợ. Ả nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị hủy hoại kia, đột nhiên dịu giọng, u sầu nói: “Thanh Nhi, ngươi có biết ta thầm thương trộm nhớ Tử Dương bao lâu rồi không? Mười năm rồi đó…”

Ánh mắt Tô Ngưng Sương trở nên mê ly, ả bắt đầu kể về tình yêu chôn giấu sâu đậm của mình, khi thì đỏ mặt, lúc lại cười duyên, hệt như cái cách hai người họ vẫn thường rúc vào nhau chia sẻ tâm sự nữ nhi ngày trước.

Chỉ có điều, lần này họ không còn là đôi bạn tri kỷ nữa, mà một kẻ cao cao tại thượng, kẻ kia đã thành tù nhân thảm hại.

“Cho nên, ngươi biết ta căm ghét ngươi đến nhường nào không?” Ả đột ngột túm lấy mớ tóc rối bù của Sở Thanh, nghiến răng nói: “Sở Thanh, ngươi dựa vào cái gì hả? Một nam tử mà đến ta còn không dám mở lời, tại sao lại bị kẻ nửa đường xuất hiện như ngươi cướp mất? Dựa vào cái nhan sắc tầm thường này ư? Hay là dựa vào sự phóng đãng, vô sỉ trong xương tủy của ngươi?”

Sở Thanh cắn răng chịu đựng cơn đau, bàng hoàng nghe những lời độc địa tuôn ra từ miệng người bạn thân thiết năm nào.

“Kết quả là, ta – đích nữ của Binh bộ Thượng thư, lại phải hạ mình làm bạn với ngươi mới có cơ hội tiếp cận huynh ấy. Thật là nực cười đến cực điểm!”

Tô Ngưng Sương cười đến vặn vẹo cả mặt: “Thanh Nhi, ngươi có biết suốt một năm làm bạn với ngươi ta đã phải chịu đựng thế nào không? Ta rõ ràng muốn xé xác ngươi ra từng mảnh, vậy mà vẫn phải giả vờ như không có gì, nhìn ngươi và Tử Dương ân ái triền miên!”

Ả chợt buông tóc Sở Thanh ra, nụ cười lại trở nên dịu dàng: “Nhưng cuối cùng ta cũng đợi được rồi. Thanh Nhi muội muội, chắc ngươi không biết, suốt một năm qua Tử Dương đã sớm nhận ra cái tốt của ta, huynh ấy thực ra đã chán ghét ngươi từ lâu rồi.”

Sở Thanh nằm trên mặt đất, cố tiêu hóa từng lời độc địa ấy rồi nhìn kẻ giả nhân giả nghĩa trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo, cười nhạt: “Ta không tin. Tô Ngưng Sương, huynh ấy sẽ không phản bội ta. Ngươi hãy để ta gặp huynh ấy, để chính miệng huynh ấy nói với ta!”

“Làm sao mà được? Nếu Tử Dương thấy muội thảm hại thế này, huynh ấy lại mủi lòng thì sao?” Tô Ngưng Sương đứng dậy, cười khanh khách, ả đi vòng quanh cái xác không ra hình người kia: “Hơn nữa, muội đã chết rồi cơ mà! Thanh Nhi muội muội, muội đã chết rồi!”

Tiếng cười của ả càng thêm điên cuồng: “Muội chết trong trận hỏa hoạn ở Sở trạch. Nô tỳ của muội đã cầm tín vật chết thay muội, bị thiêu thành một cục than đen cùng với mẫu thân muội. Mẹ con Sở gia thà chết không chịu nhục, thật là trinh liệt biết bao! Thanh Nhi, ta là nể tình tỷ muội nên mới cho muội một cái chết vẻ vang như thế đấy.”

Hình ảnh người thân bị thảm sát hiện lên trước mắt, nước mắt Sở Thanh trào ra hòa cùng máu loãng, xót buốt thấu xương.

“Tô Ngưng Sương… Sở gia ta… phụ thân ta… có phải là các người…”

Tô Ngưng Sương lùi lại một bước, nhìn kẻ sắp chết bằng ánh mắt thương hại: “Nể tình cùng là tỷ muội một thời gian, ta sẽ để ngươi có thể nhắm mắt mà chết yên.”

“Phải, Thịnh Quý phi đúng là trong sạch. Việc lật đổ Thịnh gia là do phụ thân và cô mẫu ta một tay mưu tính, Chu gia cũng góp chút sức. Nhưng phụ thân ngươi – Sở thái y, chính là kẻ chết thay mà ta đã ‘tốt bụng’ gợi ý cho cô mẫu đấy.”

“Tô Ngưng Sương! Ngươi hận ta thì cứ giết ta là được, tại sao lại hại cả nhà ta!”

Ả lại ngồi xuống, thân mật gõ nhẹ vào trán Sở Thanh, ánh mắt đầy đắc thắng: “Nếu không làm vậy thì sao khiến ngươi chết một cách danh chính ngôn thuận được? Thanh Nhi muội muội, muốn trách thì trách chính bản thân ngươi đi. Người Sở gia đều bị ngươi liên lụy, chính vì có đứa con gái không biết liêm sỉ như ngươi mới mang đến tai họa diệt môn này!”

Cơn hận thù và đau đớn bủa vây, Sở Thanh gào thét trong tuyệt vọng: “Tô Ngưng Sương! Đồ lòng lang dạ thú! Ngươi giết ta đi! Giết ta đi!”

Tô Ngưng Sương nhìn làn da trắng ngần của Sở Thanh, nghĩ đến việc người mình yêu từng chạm vào cơ thể này, cơn ghen tuông lại bùng lên dữ dội: “Yên tâm, ngày ta và Tử Dương thành thân cũng chính là ngày giỗ của ngươi. Trước đó, Thanh Nhi muội muội cũng nên nếm trải nỗi đau mà tỷ tỷ phải chịu đựng bao năm qua chứ nhỉ? Ngươi chẳng phải rất thích dùng cái thân xác này để quyến rũ nam nhân sao?”

Ả quay sang dặn dò bà tử sau lưng, giọng nói dịu dàng như tẩm độc: “Đi, đem nước sôi dội sạch lớp da trên người nó cho ta!”

Nước sôi dội xuống, tiếng da thịt bị bỏng rát kêu “xèo xèo” vang lên. Giữa đêm khuya, tiếng thét thê lương từ ngôi nhà nát xé toạc bầu trời.

“Đau… đau quá… mẫu thân ơi… Thanh Nhi đau quá…”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh

Ngôn Sâm nghe thấy tiếng động, chợt bừng tỉnh.

Thiếu nữ trong lòng hắn đang nhắm nghiền mắt, nước mắt giàn giụa, toàn thân run rẩy dữ dội.

“Thanh Li? Tỉnh lại đi… Li Nhi?” Ngôn Sâm vội vàng ngồi dậy, nhẹ nhàng vỗ vào vai nàng.

Ngôn Thanh Li bị đánh thức, khoảnh khắc mở mắt ra, sự bất lực và căm hận trong ánh mắt nàng vẫn chưa kịp tan biến, khiến Ngôn Sâm sững sờ.

Nàng vẫn còn mơ hồ, chưa nhận ra mình đang ở đâu. Đến khi nhìn rõ người trước mặt, cơ thể nàng mới dần cứng đờ, sự bàng hoàng biến mất, thay vào đó là vẻ bình tĩnh lạnh lùng.

Ngôn Thanh Li chậm rãi ngồi dậy, hít sâu vài hơi để ổn định hơi thở, đưa tay lau sạch những giọt nước mắt còn sót lại trên mặt.

Nàng lại mơ thấy Tô Ngưng Sương, mơ thấy những ngày tháng bị giam cầm trong hậu trạch Tô gia.

Ngôn Sâm nhìn bóng lưng thiếu nữ, nửa thân trên không mảnh vải che thân lộ ra ngoài chăn, trên vai và lưng vẫn còn lốm đốm những dấu vết tình ái tích tụ từ đêm qua. Nàng trông thật nhỏ bé và yếu ớt, như cánh bèo trôi dạt giữa dòng nước dữ.

Nghĩ đến dáng vẻ khi nàng vừa thức giấc, Ngôn Sâm không kìm lòng được mà kéo nàng lại vào lòng, khẽ vuốt tóc: “Bị bóng đè sao?”

Ngôn Thanh Li cố gạt đi những hình ảnh kinh hoàng trong giấc mộng, trấn tĩnh lại tâm trí, khẽ gật đầu: “Lúc nãy ta có nói mê sảng gì không?”

Ngôn Sâm im lặng một lúc rồi nói: “Nàng cứ kêu đau, rồi lại gọi mẫu thân. Rốt cuộc nàng đã mơ thấy gì?”

Ngôn Thanh Li thở phào nhẹ nhõm, nàng trả lời ngay: “Mơ thấy bị một đám cướp cầm đao đuổi chém, sợ chết đi được.”

Thấy nàng vừa sợ hãi vừa cố đùa cợt để khỏa lấp cơn ác mộng, lòng Ngôn Sâm chợt thắt lại. Hắn chưa từng chủ động hỏi về quá khứ đầy đau thương của nàng vì nghĩ làm vậy sẽ giúp nàng dần quên đi, nào ngờ ngay cả trong mơ nàng cũng không thoát khỏi nỗi sợ hãi ấy.

Hắn vỗ nhẹ vào lưng nàng, dồn hết sự dịu dàng của cả đời mình vào lúc này: “Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi. Sau này có ta ở đây, không ai có thể làm hại nàng nữa. Đêm nay ta không về, ở lại bầu bạn với nàng.”

Tâm trạng Ngôn Thanh Li vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, nàng chỉ đang cố tỏ ra bình thường trước mặt Ngôn Sâm. Nàng sợ đêm nay mình sẽ lại gặp ác mộng rồi nói ra điều gì đó khiến hắn nghi ngờ, nên đã lắc đầu từ chối.

“Huynh trưởng nên về đi. Chúng ta thường xuyên ở cạnh nhau thế này, dù có kín đáo đến mấy cũng khó tránh khỏi tai mắt của hạ nhân. Nếu chẳng may bị ai nhìn thấy rồi đồn thổi ra ngoài, huynh sẽ khó lòng ăn nói với Chu Tương và Hoàng thượng.”

Nàng thoát khỏi vòng tay Ngôn Sâm, thu người ngồi bó gối ở góc giường. Dù giọng nói bình thản nhưng Ngôn Sâm vẫn nghe ra chút đượm buồn.

Hiện giờ hôn sự của nàng và Lục gia đã hủy, tiếng tăm bên ngoài của nàng lại không tốt, chắc chắn trong thời gian tới sẽ không có ai dám đến cầu hôn. Trong khi đó, Ngôn Sâm vẫn còn hôn ước trên người, điều này thật bất công với nàng.

Ngôn Sâm cảm thấy có lỗi, hắn kéo nàng ngồi lên lòng mình, vén lọn tóc rối ra sau tai nàng, áy náy nói: “Hôm nay ta lại tâu với Hoàng thượng chuyện này, bị người quở trách một trận, cuối cùng chỉ xin hoãn được ngày cưới.”

Thấy mặt nàng chợt trắng bệch, hắn vội vàng xoay mặt nàng lại, đặt một nụ hôn lên đôi môi đang chu ra vì hờn dỗi, kiên nhẫn dỗ dành: “Ta đã hứa với nàng thì nhất định sẽ làm được. Gần đây tâm tình Hoàng thượng không tốt, đợi sau lễ thọ thần, ta sẽ lại đề cập chuyện này, được không?”

Hôn sự do đích thân Hoàng thượng ban chỉ, Ngôn Thanh Li cũng biết rất khó giải quyết, nàng không nóng nảy nhất thời nên khẽ gật đầu.

Dáng vẻ hờn ghen của nàng lại chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng Ngôn Sâm. Ánh mắt lạnh lùng của hắn chợt tối sầm lại, định áp sát nàng xuống giường thì bị nàng chống tay đẩy ra.

“Thôi đi, huynh trưởng về sớm chút đi.”

Ngôn Thanh Li đỏ mặt, dời tầm mắt xuống lồng ngực săn chắc của Ngôn Sâm, trên đó vẫn còn vài vết cào dài do chính nàng gây ra.

Ngôn Sâm nghĩ nàng vừa gặp ác mộng xong chắc cũng mệt, nên không muốn giày vò nàng thêm nữa. Hắn chỉ muốn ở lại bầu bạn, nhưng rốt cuộc vẫn bị nàng kiên quyết đuổi về.

Sau khi Ngôn Sâm đi rồi, lớp mặt nạ trên mặt Ngôn Thanh Li mới hoàn toàn sụp đổ, để lộ vẻ mệt mỏi rã rời.

Tâm trí nàng trôi ngược về sáu năm trước.

Năm đó, sau khi Thịnh Quý phi và Sở Thái y bị khép tội, Xương Huệ Đế đã nhanh chóng xử lý cả hai nhà Thịnh – Sở. Người đời chưa kịp nghi ngờ gì về ẩn tình đằng sau thì vụ án đã vội vã khép lại.

Ngay cả chính nàng cũng chỉ biết được sự thật từ miệng Tô Ngưng Sương trước khi chết.

Nhưng những ân oán cá nhân giữa nàng và Tô Ngưng Sương, ngoài Ngọc Trúc ra, nàng chưa từng kể cho bất kỳ ai, kể cả Ninh Thiên Lân.

Chắc do nỗi hận thù chôn giấu quá sâu không có chỗ phát tiết nên nó mới tìm đến trong giấc mơ, bắt nàng phải nếm trải lại nỗi đau đớn năm xưa một lần nữa.

Tâm trạng nàng rối bời, nàng cần phải tỉnh táo lại ngay lập tức để hận thù không làm mờ đi lý trí. Nàng đứng dậy đi ra sau bình phong, bước chân vào bồn tắm nước đã nguội ngắt. Đúng lúc đó, một bóng người âm thầm đáp xuống căn phòng.

Kẻ đó nghe thấy tiếng nước sau bình phong liền tiến tới. Hắn không hề rón rén mà bước đi rất tự nhiên, nhưng bước chân cực nhẹ, không phát ra lấy một tiếng động.

Ngôn Thanh Li không hề hay biết, cho đến khi nàng nhìn thấy bóng người phản chiếu trong gương đồng sau bình phong mới giật mình quay lại.

Đang ngâm mình trong bồn tắm, trên người không có độc phấn cũng chẳng có ngân châm, Ngôn Thanh Li lập tức lặn xuống nước để che thân. Ngay lúc đó, bóng người kia cũng đã tới sát bình phong, tò mò ló đầu ra nhìn.

Thấy thiếu nữ trong bồn tắm đang nhìn mình với ánh mắt cảnh giác cao độ, trên khuôn mặt tròn trịa, thanh tú của thiếu niên bỗng hiện lên nụ cười bẽn lẽn.

Ngôn Thanh Li sững sờ:

“Tinh Liên?”

Tác giả có lời muốn nói:

Tái bút: Chương này vừa ra, mình đoán là Bùi đại cẩu lại sắp hứng thêm một rổ gạch đá từ độc giả rồi, ha ha.

Thực ra, nếu đánh giá một cách khách quan, chỉ số thông minh của Bùi Triệt đúng là không thể so bì với sự kín kẽ, mưu mô của Tứ điện hạ, cũng chẳng bằng sự bình tĩnh, thấu đáo của Ca ca (Ngôn Sâm), lại càng không có cái lanh lợi của Lục Mi. Bản tính của hắn thiên về kiểu thẳng như ruột ngựa, một gã trai thẳng ngốc nghếch, tính cách nóng nảy như lửa đốt, chẳng bao giờ hiểu nổi những chuyện lắt léo, vòng vo.

(Tính cách thời thiếu niên của hắn, các nàng có thể tham khảo tiểu bá vương Bùi Lăng — dù sao cũng là người một nhà, có vài nét tương đồng nhất định đó!)

Trong thâm tâm hắn, hắn luôn đinh ninh rằng bạn gái mình (Sở Thanh) vì gia đình phạm trọng tội, thà chết chứ không chịu làm quân kỹ nên đã chọn cách tự sát trong biển lửa. Từ đó về sau, đầu óc hắn chỉ còn duy nhất một chấp niệm là minh oan cho gia tộc của người yêu đã khuất. Hắn cảm thấy đây là việc duy nhất hắn có thể làm cho nàng, và cũng là tâm nguyện mà nàng mong muốn ở hắn nhất.

Còn về nội tình việc hắn cưới Tô Ngưng Sương năm đó, mình sẽ từng bước hé lộ sau. Nhưng mình đã tiên liệu được rồi, dù có giải thích xong thì chắc chắn hắn vẫn sẽ bị các nàng giẫm cho tơi tả thôi, ha ha ha!

Không sao cả, việc yêu hay ghét các nhân vật trong truyện là quyền tự do của mỗi người, mọi người cứ thoải mái thảo luận nhé. Có một điều mình có thể khẳng định là vị trí nam chính của hắn sẽ không thay đổi đâu, nhưng tuyến tình cảm của hắn sẽ đi theo hướng ngược tơi bời, muốn tìm chút đường ngọt ngào chắc chỉ có thể lục tìm trong đống hồi ức mà thôi.