Mạnh Đình Huy vừa đẩy cửa phòng bước vào, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Nghiêm Phức Chi một tay túm lấy, kéo thẳng vào trong. Chỉ nghe phía sau “rầm” một tiềng, cánh cửa bị đá đóng sập lại, nàng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cả người đã bị ấn ngồi xuống ghế.
Nàng nhíu mày, ngạc nhiên hỏi: “Ngươi vào phòng ta làm gì?”
Nghiêm Phức Chi không ngồi, chỉ đứng trên cao nhìn xuống nàng. Trầm mặc một lát, nàng ta mới mở miệng: “Hôm qua ở Bác Phong Lâu, khi ngươi thấy người áo đen kia xuống lầu, vì sao lại phải lén đi theo hắn?”
Mạnh Đình Huy xoa xoa cánh tay bị túm đau, đứng bật dậy đuổi người ra ngoài, gương mặt không biểu cảm: “Việc đó liên quan gì đến ngươi?”
Nghiêm Phức Chi bị nàng đẩy mãi tới cửa, vẫn cố sống cố chết bám chặt lấy khung cửa, không chịu ra ngoài. Đột nhiên nàng ta nở một nụ cười giả lả: “Mạnh Đình Huy, ngươi có muốn biết hắn rốt cuộc là ai hay không?”
Mạnh Đình Huy liếc nàng ta một cái, không nói lời nào, lực trên tay lại tăng thêm.
Nghiêm Phức Chi vẫn không chịu buông tha, lớn tiếng gọi: “Ngươi nói cho ta mấy bí mật của ngươi, ta liền nói cho ngươi biết hắn là ai!”
Sắc mặt Mạnh Đình Huy lạnh xuống: “Ta đã biết hắn tên họ là gì rồi, không cần ngươi nói.”
Nghiêm Phức Chi sững người: “Ngươi… ngươi thật sự biết tên họ của hắn sao?”
Mạnh Đình Huy dùng sức đẩy nàng ta ra ngoài cửa, sắc mặt càng lúc càng khó coi: “Ta muốn đọc sách.”
Từ nhỏ đến lớn, nàng vốn không quen bị người khác ép hỏi như vậy. Huống chi… người kia là hạt giống đã được nàng chôn sâu trong nơi mềm yếu nhất của đáy lòng. Nàng ký thác, nàng mong đợi, chỉ hy vọng một ngày nào đó hạt giống ấy có thể nảy mầm trổ hoa, chứ tuyệt không muốn ai tùy tiện chạm vào.
“Chờ đã… chờ đã!” Nghiêm Phức Chi dùng trán chặn khung cửa, tức giận nói: “Ta thật đúng là có lòng tốt mà lại bị coi như lang sói! Ngươi không muốn nhắc tới hắn cũng được, nhưng chuyện khoa thi tiến sĩ lần này, chẳng lẽ ngươi cũng không muốn nghe?”
Tay Mạnh Đình Huy chợt khựng lại, nàng nhướng mày.
Sắc mặt Nghiêm Phức Chi đỏ bừng, oán giận nói: “Sức ngươi lớn thế này, sao không đi thi võ cử cho rồi?” Thấy mặt Mạnh Đình Huy sa sầm lại, dường như sắp đuổi người, nàng ta vội vàng nói tiếp: “Ngươi không biết đâu, hôm nay giám thị đã buông lời rồi. Nghe nói trong triều có ý chỉ, năm nay trong danh sách nữ tiến sĩ sẽ chọn một người đỗ cao, cho phép nhập Hàn Lâm Viện!”
Mạnh Đình Huy nghe vậy liền ngẩn ra, một lúc lâu sau mới hỏi: “Thật sao?”
Thấy nàng đã buông tay, Nghiêm Phức Chi liền chen người vào trong phòng, tiếp lời: “Chuyện này lừa ngươi làm gì? Sáng nay vừa có một vị kinh quan tới bái kiến giám thị, nói đúng là việc này.”
Mạnh Đình Huy chau mày, lại không nói gì.
Nghiêm Phức Chi liếc xéo nàng, nói tiếp: “Nghe nói là Thái tử trước đó đã dâng lời lên Hoàng thượng, rằng hai mươi năm qua trong triều không có nữ quan nào đương nhiệm, thật không hợp với ý định ban đầu khi lập nữ học. Vì vậy mới đặc biệt hạ lệnh, năm nay Hàn Lâm Viện dành riêng một suất cho khoa nữ tiến sĩ, cho phép người đỗ đầu được nhập viện, giữ chức Biên tu.”
Hàn Lâm Viện…
Mạnh Đình Huy cắn nhẹ môi, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng đương nhiên hiểu rõ, được vào Hàn Lâm Viện có ý nghĩa thế nào.
Từ năm Càn Đức thứ tám, khi Hoàng thượng đặc cách đề bạt Hàn Lâm học sĩ Thừa chỉ Cổ Khâm lên chức Thượng thư Hữu bộc xạ, nhiều năm qua trong triều, những người tham chính, chủ sự Lục bộ, mười phần thì có đến sáu bảy phần xuất thân từ Hàn Lâm Viện.
Lần này lại cho phép nữ tiến sĩ nhập Hàn Lâm Viện, tuy chỉ là một chức Biên tu nhỏ bé, nhưng cũng đủ để cho thấy trong triều sắp có một phen cải biến lớn.
Nghiêm Phức Chi nhìn dáng vẻ nàng là biết nàng đang nghĩ gì, không khỏi ghé sát lại, như an ủi mà nói: “Yên tâm đi, ngươi đọc sách giỏi như vậy, nhất định sẽ không có vấn đề gì đâu…”
Mạnh Đình Huy thu lại thần sắc, hồi lâu sau mới khẽ nói: “Chớ nói đến chuyện tương lai có may mắn được vào điện ứng thí hay không, chỉ riêng châu thí trước mắt, đường Triều An một dải nhân tài đông đúc, đâu phải chuyện dễ dàng.”
Nghiêm Phức Chi nhìn thẳng nàng: “Lời này mà cũng là do ngươi Mạnh Đình Huy nói ra sao? Người viết văn hay nhất, ngạo khí lớn nhất ở nữ học Hướng Châu bây giờ là ai? Nếu ngay cả ngươi còn không qua được châu thí, thì Hướng Châu này còn ai qua được nữa?” Nàng ta chớp mắt, bỗng nhiên cười lên: “Huống chi… ngẫm lại người áo đen của ngươi xem.”
Mạnh Đình Huy nheo mắt, phất tay định đánh, tức giận nói: “Ngươi cả ngày chỉ biết ăn nói hồ đồ!”
Nghiêm Phức Chi vừa né vừa cười: “Tuy ta không biết trong lòng ngươi rốt cuộc cất giấu bí mật gì, nhưng người nam tử ấy liếc mắt một cái là biết thân phận phú quý. Nếu ngươi không đỗ Trạng Nguyên, lấy gì mà với tới được hắn?”
Mặt Mạnh Đình Huy hơi ửng đỏ, nàng chộp lấy một xấp giấy trên bàn, ném thẳng về phía nàng ta.
Nghiêm Phức Chi lanh lẹ nghiêng người tránh, còn quay lại cười với nàng, vừa bước ra cửa vừa nói: “Đợi đến khi ngươi công thành danh toại trong tương lai, xem ngươi còn có thể đánh người được nữa hay không!”
Cánh cửa bỗng nhiên khép lại, “rầm rầm” hai tiếng, chấn động đến mức tai nàng ong lên.
Mạnh Đình Huy đứng yên tại chỗ, lồng ngực hơi phập phồng. Rất lâu sau, nàng mới cúi người nhặt từng tờ giấy Tuyên Thành rơi đầy đất lên, rồi quay đầu nhìn bàn sách bừa bộn hỗn độn.
Kinh thành…
Nàng khép mắt lại.
Chỉ khi đặt chân tới kinh thành, nàng mới có khả năng gặp lại hắn.
Đỗ Trạng Nguyên…
Dẫu nghe như mộng tưởng viển vông, nhưng cũng chưa hẳn là không thể thực hiện.
![Bìa [HTVT] – Chương 5: Mạnh Đình Huy (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)