Bìa [NP – MTTH] – Chương 49: Hứa Hẹn
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 49: Hứa Hẹn

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2008 từ · 9 phút đọc

Hứa Hẹn

Trong thư phòng ngự dụng, một nam tử trẻ tuổi vận mãng bào đen tuyền lặng lẽ đứng giữa sảnh. Phía trên cao, vị quân chủ khoác long bào minh hoàng đang nhíu chặt mày, lật giở sớ tấu với vẻ đầy mất kiên nhẫn, như thể chẳng hề thấy sự hiện diện của người thanh niên kia.

Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Xương Huệ Đế cuối cùng cũng ném mạnh bản tấu chương xuống bàn, ngẩng đầu gằn giọng: “Bùi Tử Dương, ngươi đang định bức bách trẫm đấy sao?”

Nam tử áo đen phía dưới khẽ cúi đầu, rủ mắt thưa: “Tử Dương không dám, Tử Dương chỉ mong Hoàng thượng giữ đúng lời hứa năm xưa.”

Xương Huệ Đế đanh mặt lại, sắc mặt tối sầm, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Đám thái giám đứng chầu bên cạnh đều nín thở, cúi gằm mặt, không ai dám thở mạnh. Trong lòng họ thầm nghĩ vị Thế tử Võ Anh hầu này gan to bằng trời rồi, chẳng lẽ không thấy Hoàng thượng đang nén lửa giận hay sao?

Hôm nay, tâm trạng Xương Huệ Đế cực kỳ tồi tệ. Đầu tiên là việc xây dựng kênh đào bị lão gàn Lục Hàn lâm phản đối gay gắt ngay giữa triều. Sau khi bãi triều, Ngôn tiểu công gia lại tìm đến Ngự thư phòng để đòi hủy hôn với thiên kim nhà họ Chu. Khó khăn lắm mới đuổi được Ngôn Sâm đi, thì kẻ cứng đầu Bùi Triệt này lại tới, còn nhắc lại chuyện mà Hoàng thượng không muốn nghe nhất.

Năm đó, Xương Huệ Đế từng nợ Bùi Triệt một lời hứa.

Sáu năm trước, vụ án Thịnh Quý phi hạ độc Thái tử làm rúng động cả triều dã. Thiên tử nổi lôi đình, chỉ một đạo thánh chỉ đã khiến tất cả những kẻ liên quan đều phải đền tội.

Thế tử Võ Anh hầu phủ khi ấy là Bùi Triệt, vì từng chịu ơn đức của Sở Đạo Nhân nên quyết không tin Sở thái y lại tư thông với hậu phi. Hắn khẳng định vụ án có khuất tất, cầu xin Xương Huệ Đế tra rõ để trả lại công bằng cho người vô tội.

Xương Huệ Đế lẽ nào không biết đằng sau vụ này có bàn tay kẻ khác? Nhưng bất kể kẻ đứng sau là ai, chung quy chuyện này cũng hợp ý ông, giúp ông nhổ tận gốc cái gai Thịnh gia bấy lâu nay. Nếu thật sự đào sâu nghiên cứu, e rằng sẽ động chạm đến nhiều thế lực trong triều, hoàn toàn không có lợi cho cục diện lúc bấy giờ.

Vì vậy, Xương Huệ Đế muốn đóng sập vụ án tại đây.

Nào ngờ Bùi Triệt lại bất chấp can ngăn, quỳ gối ngoài cửa Ngự thư phòng suốt ba ngày ba đêm, ai đuổi cũng không đi, chỉ một lòng muốn giải oan cho Sở Đạo Nhân.

Nếu là con cái nhà khác, Xương Huệ Đế có lẽ đã xử tội rồi. Nhưng sau khi Thịnh gia sụp đổ, Ninh triều chẳng còn mấy võ tướng tài ba. Bùi Triệt là Thế tử hầu môn, võ nghệ cao cường, là nhân tài hiếm có nên Hoàng thượng không muốn nặng tay.

Hơn nữa, nếu động vào Bùi Triệt, Võ Anh hầu chắc chắn sẽ nảy sinh hiềm khích với thiên gia. Cực chẳng đã, Xương Huệ Đế đành đưa ra một lời hứa.

Năm ấy, quân Đông Dương kéo sang xâm lược, thế như chẻ tre. Tướng sĩ Ninh triều không giỏi thủy chiến nên liên tiếp đại bại, để mất mười ba thành trì vùng Thương Lăng vào tay địch.

Xương Huệ Đế đang đau đầu vì quốc sự, lại thêm Bùi Triệt cứ bám riết đòi lật lại bản án khiến ông phiền lòng. Ông bèn hạ lệnh cho Bùi Triệt ra trận, hứa rằng chỉ cần hắn đuổi được giặc ra khỏi bờ cõi, thu phục lại Thương Lăng, ông sẽ đồng ý với thỉnh cầu của hắn.

Nhưng Xương Huệ Đế lại chỉ cấp cho Bùi Triệt vỏn vẹn hai vạn quân.

Thương Lăng là vùng ven biển, biết bao tướng sĩ đã vùi thây dưới lưỡi đao của quân Đông Dương, vậy mà chỉ với hai vạn người muốn thu phục mười ba thành? Đó chẳng khác nào chuyện viển vông, không bỏ mạng nơi đất khách quê người đã là vạn hạnh.

Xương Huệ Đế tin rằng với điều kiện khắc nghiệt như thế, Bùi Triệt sẽ biết khó mà lui. Nhưng không ngờ, hắn lại đồng ý ngay lập tức.

Hoàng thượng chỉ coi đó là hành động bốc đồng của tuổi trẻ. Một thiếu niên mười tám mười chín chưa từng cầm quân, xông ra trận mạc với hai vạn người thì sớm muộn gì cũng bị quân địch dọa cho khiếp vía mà chạy về Thịnh Kinh.

Thế nhưng, chính với hai vạn quân ấy, Bùi Triệt đã lấy lại từng thành trì một. Suốt hơn năm năm ròng rã, hắn đã thu phục trọn vẹn mười ba thành Thương Lăng.

Nếu như Ngôn Sâm là Trấn Tây Đại tướng quân khiến quân Cửu Di nghe danh đã khiếp đảm, thì Bùi Triệt chính là cái gai trong mắt quân Đông Dương, là vị thần bảo hộ trong lòng bách tính Thương Lăng. Hắn là một kiêu hùng chiến tướng hiếm có của Ninh triều.

Một lúc sau, Xương Huệ Đế như kẻ thua trận, mệt mỏi rời mắt khỏi xấp sớ, phẩy tay bảo Bùi Triệt: “Thôi, đại thọ của trẫm sắp tới, trẫm không muốn nghe những chuyện xui xẻo đó. Tử Dương, ngươi lui về trước đi, chuyện này đợi qua sinh thần trẫm rồi bàn tiếp.”

Cái cớ này Bùi Triệt đã nghe không biết bao nhiêu lần kể từ khi hồi kinh, làm sao hắn có thể cam lòng?

Hắn vén tà áo, trịnh trọng quỳ lạy Xương Huệ Đế: “Hoàng thượng! Thiên tử nhất nặc, vạn kim nan cầu (1). Thần đã đuổi sạch quân Đông Dương, thu phục Thương Lăng, hoàn thành tâm nguyện của ngài. Cầu xin Hoàng thượng cũng giữ đúng lời hứa!”

Xương Huệ Đế thấy hắn ngoan cố, không biết điều, tức giận cầm lấy tập tấu chương trên bàn ném thẳng vào người hắn.

“Bùi Tử Dương! Đừng tưởng lập được chút công trạng là có thể cậy công tự đại! Là tướng lĩnh, đánh đuổi ngoại xâm, bảo vệ bách tính là bổn phận của ngươi! Trẫm đã bảo để sau hãy bàn vậy mà ngươi dám kháng chỉ sao?”

Đám thái giám thấy Hoàng thượng nổi giận, sợ hãi quỳ sụp xuống đất.

Tấu chương đập trúng người Bùi Triệt rồi rơi lả tả xuống sàn, nhưng hắn vẫn quỳ bất động như bàn thạch, ngay cả một sợi tóc cũng không lung lay. Sự kiên định ấy càng làm Xương Huệ Đế thêm ngứa mắt.

“Hôm nay trẫm nói thẳng cho ngươi biết, Sở Đạo Nhân tội chứng rành rành, nhân chứng vật chứng đều có đủ! Bản án này tuyệt đối không có chuyện lật lại! Lăn! Cút ngay cho trẫm!”

Nghe lời lật lọng tàn nhẫn của đế vương, hàng mi Bùi Triệt khẽ run lên, trong mắt hiện rõ vẻ thê lương. Một lát sau, hắn chậm rãi dập đầu bái biệt, rồi đứng dậy xoay người bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi Ngự thư phòng, hắn bắt gặp Tô Quý phi đang định vào thỉnh an. Nhưng tâm trí Bùi Triệt đang nặng nề, hắn chẳng buồn liếc nhìn bà ta mà cứ thế bước đi.

Người Bùi Triệt cưới chính là cháu gái ruột của Tô Quý phi, hiện giờ Bùi gia và Tô gia đang ngồi chung một thuyền. Nếu Bùi Triệt làm phật ý Hoàng thượng, Tô Quý phi và Tam hoàng tử cũng chẳng được yên.

Tô Quý phi không vội vào gặp Hoàng thượng mà gọi giật Bùi Triệt lại.

“Bùi Thế tử, xin dừng bước.”

Bùi Triệt khựng lại, quay sang nhìn nữ nhân trong bộ cung trang lộng lẫy, lạnh nhạt hỏi: “Quý phi nương nương có chuyện gì dạy bảo?”

Nữ tử Tô gia vốn nổi tiếng thanh tú, dịu dàng. Tô Quý phi dù đã ngoài bốn mươi nhưng trông vẫn như thiếu nữ đôi mươi, lại thêm tính tình khéo léo nên rất được sủng ái, thăng tiến thần tốc từ tần vị lên đến Quý phi.

Thực ra, bà ta nghe tin Bùi Triệt chọc giận Hoàng thượng nên mới tìm đến. Bà ta khẽ mỉm cười, không hỏi về cuộc tranh cãi mà chỉ nói: “Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là lâu rồi không gặp Võ Anh hầu phu nhân. Tử Dương, sức khỏe của mẫu thân ngươi dạo này thế nào?”

Võ Anh hầu đã già, tương lai của cả hầu phủ đều đặt trên vai Bùi Triệt. Tô Quý phi muốn dọn đường cho con trai là Tam hoàng tử Ninh Thiên Hoằng thì nhất định phải nắm thóp được Võ Anh hầu phủ. Chỉ có điều, Bùi Triệt lại không thân thiết với Tô gia như phụ thân hắn.

“Đa tạ nương nương quan tâm, mẫu thân thần vẫn khỏe.”

Thái độ không nóng không lạnh của hắn khiến người thường phải lúng túng, nhưng Tô Quý phi vẫn giữ nụ cười như gió xuân: “Vậy thì tốt. À, Ngưng Sương cũng lâu rồi không tới thăm cô cô này, lần sau vào cung, ngươi nhớ dẫn nàng theo nhé.”

“Nếu nương nương nhớ cháu gái, cứ trực tiếp triệu Thế tử phi vào cung là được.”

Tô Quý phi phớt lờ sự từ chối của hắn, vẫn mỉm cười gật đầu: “Cũng được. Ngươi chinh chiến bên ngoài nhiều năm, Ngưng Sương vẫn luôn mong ngóng ngươi, thôi hãy về phủ sớm đi.”

“Quý phi nương nương.” Bùi Triệt bất ngờ gọi bà ta lại khi bà ta định rời đi.

Hắn nhìn thẳng vào mắt vị Quý phi tôn quý, trong mắt như đang kìm nén một điều gì đó khó tả, giọng trầm xuống: “Nghe nói năm xưa nương nương và Thịnh Quý phi tình thân như tỷ muội, và cũng chính nương nương là người đầu tiên phát hiện ra việc Thịnh Quý phi tư thông với Sở thái y, có đúng vậy không?”

Tim Tô Quý phi bỗng hẫng một nhịp.

Bà ta biết chuyện Bùi Triệt quỳ suốt ba ngày đêm năm xưa, nhưng bà ta cũng hiểu rõ Bùi Triệt cầu xin lật án không phải vì chịu ơn Sở Đạo Nhân, mà là muốn thay con gái ông ta đòi lại công đạo.

Chuyện giữa Bùi Triệt và con gái Sở Đạo Nhân, bà ta đã nghe cháu gái Tô Ngưng Sương kể lại từ lâu. Bà ta cũng biết Bùi Triệt chịu đi chinh chiến phương xa cũng là vì chuyện năm đó.

Tô Quý phi lấy lại bình tĩnh. Vụ án năm xưa Hoàng thượng đã không muốn tra rõ, giờ đã qua nhiều năm, không còn gì để kiểm chứng. Quan trọng nhất là Hoàng thượng không hề muốn lật lại bản án, Bùi Triệt có nghi ngờ đến đâu cũng vô dụng.

Bà ta gật đầu: “Đúng vậy, Thịnh tỷ tỷ trước đây đối xử với ta rất tốt, nhưng ngày hôm ấy chính ta là người đầu tiên đến chỗ tỷ ấy và phát hiện ra chuyện đó.”

Bùi Triệt khẽ nhếch môi, hỏi một câu đầy phạm thượng: “Vậy xin hỏi, năm đó nương nương có thật sự tận mắt thấy Sở thái y và Thịnh Quý phi quấn lấy nhau trên giường, làm chuyện tư thông bẩn thỉu đó không?”

(1): Thiên tử nhất nặc, vạn kim nan cầu ý nói lời vàng ngọc của bạc quân vương, một khi đã hứa thì ngàn vàng cũng không thể thay đổi.