Ngôn Thanh Li vốn không trông mong gì vào Mạnh thị, nàng cũng chẳng muốn Ngôn Sâm phải đích thân ra mặt hủy hôn để rồi khiến hai nhà Lục – Ngôn đều rơi vào cảnh khó xử.
Thay vì thế, chi bằng cứ đổ hết tiếng xấu lên đầu Lục Mi, để hắn đi gây hấn, đại náo một trận thật lớn. Tốt nhất là khiến cả kinh thành đều hiểu rõ rằng Lục tiểu công tử thà chết cũng không chịu rước nàng về dinh, buộc hai vị lão nhân nhà họ Lục không còn cách nào khác, đành phải muối mặt sang nhà họ Ngôn xin rút lui.
Lục Mi vốn đã khét tiếng ăn chơi, hắn có quậy phá thế nào người đời cũng chẳng thấy lạ. Hơn nữa, làm vậy thì Lục đại nhân và phu nhân cũng thoát được sự chỉ trích của miệng lưỡi thế gian. Suy cho cùng cũng là bị thằng con nghịch tử ép vào đường cùng, Lục lão gia cùng lắm chỉ mang tiếng dạy con không nghiêm, mà cái danh đó với ông từ lâu đã chẳng còn xa lạ gì.
Thấy thiếu nữ trước mặt chớp đôi mắt long lanh, để lộ vẻ tinh nghịch hiếm có, Ninh Thiên Lân cảm thấy nỗi nhớ nhung kìm nén bấy lâu nay bỗng cuộn trào như thác đổ. Hắn không nhịn được mà kéo nàng ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm lấy eo nàng, dịu dàng hỏi: “A Ly có kế hay gì? Nói ta nghe thử nào.”
Ngôn Thanh Li ngồi nghiêng trên đùi hắn, mỉm cười kể lại kế hoạch của mình cho Ninh Thiên Lân nghe.
Nghe xong, hắn không nhịn được mà bật cười, khẽ gõ nhẹ lên chóp mũi nàng: “Đúng là chỉ có nàng mới nghĩ ra mấy trò quỷ quái này.”
“Kế của ta không tốt sao?” Ngôn Thanh Li nũng nịu ôm lấy cổ hắn để né tránh ngón tay đang trêu chọc.
Cảm nhận sức nặng nhẹ nhàng trên đùi, cùng bờ mông mềm mại đang áp sát, dục vọng bao ngày kìm nén của Ninh Thiên Lân trỗi dậy mãnh liệt. Cổ họng hắn khô khốc, ánh mắt không tự chủ được mà dán chặt vào làn môi hồng mềm mại của nàng.
Bờ môi này hắn đã từng nếm qua ở Dung Dương, lần này Ninh Thiên Lân chẳng chút ngần ngại, khẽ nâng cằm nàng lên rồi đặt một nụ hôn nồng cháy.
Ngôn Thanh Li cũng thuận theo, mặc cho hắn mút mát, thưởng thức.
Hơi thở của Ninh Thiên Lân dần trở nên dồn dập, vòng tay ôm eo nàng càng lúc càng siết chặt. Bàn tay hắn mơn trớn từ thắt lưng rồi chậm rãi di chuyển lên trên, bao phủ lấy gò bồng đảo mềm mại, nhẹ nhàng xoa nắn. Mọi cử chỉ của hắn đều rất mực dịu dàng, nhưng nơi hạ bộ lại đang trỗi dậy đầy hung mãnh.
“A Ly… có được không?” Đôi mắt Ninh Thiên Lân phủ đầy dục vọng, hắn rời môi nàng một chút, khản giọng hỏi.
Dù ngoài miệng thì giữ lễ hỏi han, nhưng bàn tay hắn đã không kìm được mà trượt xuống dưới, cách một lớp váy áo mà vuốt ve nơi thầm kín của nàng.
Ngôn Thanh Li cũng bắt đầu có chút cảm giác, nơi ấy đã lờ mờ ướt át, nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng đẩy hắn ra: “Tứ điện hạ, hôm nay không tiện, Văn Tâm cô cô và Cát Phúc công công vẫn còn ở bên ngoài.”
Chẳng phải nàng muốn làm hắn mất hứng, mà bởi đêm qua Ngôn Sâm làm quá kịch liệt. Lúc này nếu nàng cởi y phục ra, những dấu vết đỏ thẫm khắp người chắc chắn sẽ khiến Ninh Thiên Lân nhìn thấu hết thảy.
Ninh Thiên Lân vốn dĩ vô cùng nhạy cảm, chung sống lâu ngày nên hắn lập tức nhận ra nàng đang lấy hai người kia làm cái cớ. Tim hắn chùng xuống, trong lòng bất chợt dấy lên nghi ngờ rằng nàng từ chối là vì Ngôn Sâm.
Nhưng khi nàng đã tỏ ý không muốn, hắn cũng không nỡ ép uổng, đành nén lại dục niệm đang bùng cháy, vội vàng buông nàng ra để sửa sang lại y phục cho nàng, rồi vẫn dịu dàng như mọi khi: “Được rồi.”
Phức Dung Trang tuy là nơi kín đáo nhưng hai người cũng không thể nán lại quá lâu. Rất nhanh sau đó, Ngôn Thanh Li liền rời đi trước.
Ngay khi bóng dáng người trong lòng vừa khuất hẳn, vẻ dịu dàng trên mặt Ninh Thiên Lân liền tan biến. Hắn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ: “Tìm người mua chuộc kẻ hầu người hạ trong phủ Ngôn gia, mượn miệng bọn chúng tung tin về việc A Ly từng làm nghề y ở Việt Châu, bị đám cường hào địa phương quấy rối, lại còn từng gặp phải phường trộm cướp. Hãy tung ra hết đi.”
Cát Phúc lộ vẻ do dự: “Điện hạ… ngài muốn dùng việc này ép Lục phủ hủy hôn sao? Nhưng làm thế chẳng phải sẽ hủy hoại thanh danh của Ngôn cô nương sao?”
Ninh Thiên Lân liếc nhìn hắn một cái sắc lẹm, giọng trầm xuống: “Cát Phúc, từ bao giờ mà ngươi nói nhiều thế?”
Thanh danh? Chỉ cần một mình hắn biết nàng tốt thế nào là đủ, nàng chẳng cần phải giữ thanh danh tốt đẹp trong lòng bất kỳ tên nam nhân nào khác.
Cát Phúc rùng mình, vội vàng cúi đầu: “Tuân lệnh, nô tài đi làm ngay.”
“Khoan đã.” Ninh Thiên Lân gọi giật lại: “Đưa thiếu niên hôm qua đến tìm A Ly tới đây, ta muốn gặp hắn.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi Lục Mi rước phòng thiếp thứ mười chín vào phủ và bị phụ thân truy đuổi, sợ đến mức chẳng dám bén mảng về nhà, cứ thế ở lỳ trong lầu xanh.
Hôm ấy, sau khi bù khú với đám công tử ăn chơi ở tửu lầu, hắn lại khoác vai bá cổ nhau kéo đến Kiệt Phương Lâu.
Tên Trương Triều với cái bụng phệ như cái trống, lảo đảo dựa vào vai Lục Mi, bắt đầu nói nhảm vì say rượu: “Ta nói này… Lục huynh, huynh thật chẳng trượng nghĩa gì cả. Huynh đệ còn chưa được nếm mùi của Oanh Ca cô nương mà huynh đã rước nàng ta về phủ rồi… Ợ… thật là không nể mặt huynh đệ chút nào.”
Trương Triều thấp hơn Lục Mi nửa cái đầu nên khoác vai rất vất vả, cứ phải rướn tay lên cao đến mức áo dưới nách sắp rách toạc ra, nhưng vẫn cố chịu đựng vì không muốn tỏ ra kém cạnh.
Lục Mi thở dài, phẩy tay chán nản: “Dẹp đi, mấy hạng kỹ nữ xuất thân danh môn ấy chơi nhanh chán lắm. Để hôm nào ta lại tìm mối mới, phủ của ta ít nhất cũng còn chứa thêm được hai mươi phòng nữa cơ mà!”
Hắn đẩy gã Trương Triều đầy mùi mồ hôi và rượu chè sang một bên.
“Ối da!”
“Tiểu thư!”
Hai tiếng kêu vang lên cùng lúc. Hóa ra khi bị Lục Mi đẩy ra, Trương Triều không đứng vững nên đã xô ngã một vị tiểu thư vừa bước xuống từ xe ngựa.
Trương Triều nghe thấy mình đụng phải tiểu thư thì trong lòng hớn hở, định bụng xem là con cái nhà ai, nhưng vừa quay lại thì suýt nữa rơi cả tròng mắt ra ngoài.
Vị tiểu thư này thật là “đặc biệt”. Tuy mặt bịt vải trắng nhưng thân hình thì… hỡi ôi, to ngang ngửa hắn. Với cái “bàn tọa” vững chãi như thế này mà lại bị hắn xô ngã được sao?
Hắn sững sờ không biết nhà ai mà nuôi con gái thành ra thế này, rồi liếc nhìn xe ngựa, thấy một tấm bảng gỗ lớn khắc chữ “Ngôn” đang đung đưa trước cửa.
Đương nhiên, không chỉ Trương Triều mà đám công tử đi cùng cũng nhìn thấy chữ “Ngôn” chói lọi kia.
Hai vị tiểu thư trước đó của nhà họ Ngôn bọn họ đều đã thấy qua, Ngôn Uyển hay Ngôn Như đều là mỹ nhân mảnh khảnh, thanh thoát. Vị tiểu thư đồ sộ này chẳng lẽ cũng là người nhà họ Ngôn?
Cả đám đồng loạt dời tầm mắt xuống vị tiểu thư đang nằm lăn lóc dưới đất.
Chẳng lẽ đây chính là Ngôn Tam tiểu thư – Ngôn Thanh Li trong lời đồn?
“Tiểu thư! Người có sao không!” Nô tỳ bên cạnh thấy chủ tử ngã thì vội vàng chạy lại đỡ, nhưng khổ nỗi đỡ không nổi, đành quay sang lườm nguýt đám công tử: “Các người đi đứng kiểu gì thế hả? Đụng ngã tiểu thư nhà ta mà không biết đường xin lỗi một tiếng sao?”
Đám công tử vội vàng lùi lại một bước, đồng tình nhìn Lục Mi, ý bảo: “Vợ ngươi thì ngươi tự đi mà đỡ.”
Lục Mi không có phản ứng gì quá khích, hắn xếp quạt lại, vẫn giữ nụ cười phong lưu tiến lên đỡ nàng dậy.
“Tiểu thư không sao chứ?”
Ngôn Thanh Li lảo đảo đứng lên, chẳng hiểu sao dải khăn che mặt bỗng nhiên rơi xuống.
Sau lớp khăn là một khuôn mặt tròn vo như cái bánh nướng, ngũ quan bị thịt ép dí lại một chỗ, làn da thì đen nhẻm, sần sùi. Dù đã dặm một lớp phấn dày cộp nhưng vẫn lộ rõ những vết lồi lõm, lại còn mọc đầy mụn mủ đỏ ửng, nhìn mà phát khiếp.
Đám công tử lúc nãy mới chỉ lùi một bước, giờ nhìn thấy mặt nàng thì hồn xiêu phách tán, lùi lẹ thêm vài bước nữa. Tên Trương Triều còn kinh khủng hơn, hắn bám vào càng xe mà nôn thốc nôn tháo. Ngay cả Lục Mi vốn luôn bình thản cũng phải đứng hình mất mấy giây.
Ngôn Thanh Li vội vàng che khăn lại, khó khăn hành lễ, giọng lí nhí: “Thật xin lỗi, tiểu nữ mấy hôm trước lâm bệnh, vẫn chưa khỏi hẳn nên đã làm các vị kinh động.” Giọng nói nghe thì êm tai, nhưng vừa nói xong nàng liền ho sặc sụa, dường như còn ho ra máu khiến dải khăn trắng thấm một màu đỏ tươi, trông y hệt người mắc bệnh lao.
“Tiểu thư, người đừng nói nữa. Nam nữ thụ thụ bất thân, người đã có hôn ước rồi, không nên đứng gần nam nhân khác kẻo bị người ta đàm tiếu.” Ngọc Trúc lườm bọn Lục Mi một cái rồi vội vàng đỡ nàng lên xe ngựa.
Chiếc xe ngựa treo bảng chữ “Ngôn” lảo đảo khuất dần sau tầm mắt của đám công tử.
Tiểu thư nhà họ Ngôn vừa đính hôn, chẳng phải chính là vị này sao…
Ngày hôm sau, khắp thành Thịnh Kinh lại rộ lên tin đồn mới.
Nghe nói Tam tiểu thư nhà Ngôn Quốc công có dung mạo vô cùng xấu xí, công tử nhà Lục Hàn lâm thà chết không cưới, hết treo cổ lại đòi nhảy sông, cuối cùng ép được Lục lão gia phải đi hủy hôn cho bằng được.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 48: Kinh Hách](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)