Sau khi Thúy Nhi và Ngọc Trúc lui ra, Ngôn Thanh Li nhất thời chưa nghĩ ra cách gì hay nên định đi nghỉ sớm. Nàng thổi tắt nến, vừa nằm xuống giường thì nghe thấy một tiếng động khẽ khà khẽ khọt trong phòng. Tiếng động rất nhẹ, nếu không phải giữa đêm thanh vắng thì có lẽ nàng đã không phát giác ra.
Ngôn Thanh Li nín thở, thấy một bóng người cao lớn đang lặng lẽ tiến về phía giường mình. Nàng không chớp mắt nhìn chằm chằm bóng đen đó, cho đến khi người kia lại gần mới nhận ra là ai.
Vị “khách không mời mà đến” tựa hồ không ngờ người trên giường đang mở to đôi mắt long lanh nhìn mình, bước chân hắn bỗng khựng lại.
Hai người cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một hồi, thiếu nữ trên giường chợt bật cười khúc khích: “Thật không ngờ, Ngôn tiểu công gia đường đường chính chính, Trấn Tây Đại tướng quân oai phong lẫm liệt, vậy mà đêm hôm khuya khoắt lại đi leo cửa sổ phòng cô nương nhà người ta sao?”
Ngôn Sâm bị mỉa mai đến mức mặt mày không mấy tự nhiên, nhưng cũng may trong phòng tối om nên không ai thấy rõ.
Đã muộn thế này, hắn vốn tưởng nàng đã say giấc nên chỉ muốn qua nhìn một cái, ai dè tiểu cô nương này nửa đêm không ngủ, lại còn tóm gọn hắn tại trận.
Ngôn Sâm dù sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, hắn nén lại chút ngượng ngùng, giọng lạnh nhạt như thường: “Đã muộn thế này, sao nàng vẫn chưa ngủ?”
Ngôn Thanh Li cũng không buồn trêu chọc hắn thêm, nàng xuống giường thắp lại nến. Ánh lửa bùng lên, soi rõ bóng dáng người đối diện.
Ngôn Sâm chắc là vừa về phủ không lâu, hơi sương vẫn còn vương trên áo, nhưng thanh kiếm bên mình đã không còn, chắc là hắn đã về viện của mình trước rồi mới sang đây.
Nàng mím môi cười, đuôi mắt quyến rũ khẽ cong lên: “Lưng đau quá, ta không ngủ được. Nếu huynh trưởng đã tới thì xoa bóp giúp ta đi, tay ta không với tới được phía sau.”
Ngôn Sâm khựng lại, nhớ tới màn trêu chọc của nàng trong viện lúc ban ngày.
Cũng chỉ vì nụ hôn phớt đó mà cả ngày hôm nay hắn cứ bần thần không yên, ngay cả khi thưa chuyện với Hoàng thượng cũng mất tập trung, nếu không hắn đã chẳng nôn nóng đến mức đêm hôm còn mò sang đây nhìn nàng.
Ngôn Thanh Li đã leo lên giường nằm sấp xuống, chờ hắn xoa bóp cho mình.
Trên người nàng chỉ vỏn vẹn một chiếc yếm màu đào nhạt ngắn vừa đủ che qua mông. Dáng nàng nằm nghiêng lộ rõ những đường cong mê người, bờ lưng trần nuột nà, thắt lưng thon thả, bờ mông căng tròn… Đôi chân trắng trẻo, thon dài khép chặt, nếu nhấc nhẹ lên một chút thì từ phía sau tiến vào sẽ rất dễ dàng.
Cổ họng Ngôn Sâm nóng ran, hắn tự thấy hổ thẹn vì những suy nghĩ đen tối vừa lóe lên trong đầu, nhưng đôi mắt lại không cưỡng nổi mà dán chặt vào cảnh xuân rực rỡ trước mắt.
Lưng đau? Ánh mắt hắn không tự chủ được mà rơi xuống vòng eo thon nhỏ của nàng.
Hôm qua sợ ở lại lâu quá sẽ bị kẻ hầu người hạ chú ý nên hắn đã kìm nén, chỉ đòi nàng có hai lần. Chẳng lẽ mới bấy nhiêu mà nàng đã chịu không thấu? Đã bắt đầu kêu rên đau lưng mỏi gối rồi sao?
Sao mà mong manh dễ vỡ thế không biết.
Ngôn Thanh Li chẳng rõ những ý nghĩ xấu xa đang chạy trong đầu Ngôn Sâm, hoặc nếu như có biết nàng cũng vờ như không. Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn cố sức xoa xoa sau lưng, nũng nịu gọi: “Huynh trưởng, chính là chỗ này, mỏi quá đi mất.”
Ngôn Sâm cố gạt bỏ tạp niệm, ngồi xuống mép giường bắt đầu xoa bóp cho nàng.
Bàn tay hắn to lớn và chai sần, ôm trọn lấy vùng thắt lưng nhỏ bé của nàng. Vòng eo ấy mỏng manh đến mức tưởng chừng hắn chỉ cần bóp mạnh một cái là sẽ gãy làm đôi.
Ngôn Thanh Li thoải mái hừ hừ vài tiếng, lúc thì chỉ hắn xoa chỗ này, lúc lại bảo xoa chỗ kia, rồi chẳng biết vô tình hay cố ý, bàn tay hắn đã chạm tới bờ mông mềm mại.
Ngôn Sâm không phải kẻ ngốc, nếu đến lúc này mà hắn còn không nhận ra tiểu cô nương này đang cố tình quyến rũ mình thì thật uổng công làm nam nhân rồi.
“Gan cũng lớn thật,” hắn thầm nghĩ.
Nhưng gan nàng vốn đã lớn từ lâu rồi. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, nàng đã dám giả trai, trà trộn vào đoàn thương buôn đầy rẫy nam nhân và những tay thô lỗ mà không hề sợ hãi. Nàng lặn lội ngàn dặm đến Dung Dương, còn kết thân với đám lính tráng cục mịch ở đó… Có tiểu thư khuê các nào mà dám gan lì như nàng không? Bảo sao đám láng giềng ở Việt Châu chẳng ai có ấn tượng tốt về nàng.
Cứ nghĩ đến việc Ngôn Thanh Li đã đi chung đường với bao nhiêu gã nam nhân, bị bao nhiêu kẻ không quen biết bá vai bá cổ, hắn lại thấy bực bội trong lòng. Bàn tay to lớn vì thế mà bóp mạnh vào mông nàng một cái rõ đau.
“Á! Đau!”
Ngôn Thanh Li kêu lên thảm thiết. Tay Ngôn Sâm quanh năm cầm binh khí nên lực tay rất mạnh mà hắn lại chẳng tự biết điều đó. Hôm qua sau khi hoan ái, eo nàng đã hằn lên mấy vết xanh tím, phải bôi cao tan máu đặc chế mới lặn đi được.
Ngôn Sâm cũng là một nam nhân bình thường, lại vừa mới nếm trải vị ngọt của chuyện chăn gối hôm qua, dù tính tình lãnh đạm đến mấy thì khi chạm vào khối ngọc mềm thơm tho dưới tay cũng khó lòng kiềm chế. Bàn tay hắn không tự chủ được mà trượt theo khe mông, chạm vào nơi mềm ướt giữa hai chân nàng.
Thân hình Ngôn Thanh Li bỗng căng cứng, nàng khép chặt chân lại, vô tình kẹp lấy bàn tay hắn.
“Đau… huynh đừng chạm vào đó…” Giọng nàng nghẹn lại trong gối, nghe vừa nũng nịu lại vừa có chút thẹn thùng.
Chạm vào nơi mềm mại ấy, Ngôn Sâm cảm thấy cổ họng như bốc hỏa. Nàng càng không cho chạm, hắn lại càng lấn tới, ngón tay mân mê những cánh hoa ướt át, hỏi khẽ: “Chỗ nào đau?”
Nàng bất an vặn vẹo thân mình, miệng lầm bầm gì đó nghe không rõ.
Ngôn Sâm gạt nhẹ những cánh hoa mềm, đưa một ngón tay vào thăm dò. Ngay lập tức, ngón tay hắn bị những thớ thịt mềm mại bên trong quấn chặt lấy. Hắn cố nén dục vọng đang cuồn cuộn trong lòng, vừa chậm rãi đưa đẩy ngón tay vừa hỏi: “Chỗ này đau sao?”
Cơ thể nàng vô cùng nhạy cảm, chỉ mới một ngón tay thâm nhập mà mật ngọt đã trào ra đầm đìa. Lúc này nàng chẳng còn kêu rên đau lưng nữa, mà hơi nhướng mông lên, nằm sấp trên giường phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ.
Nơi chật hẹp ấy chỉ mới một ngón tay đã khít khao không còn kẽ hở. Ngôn Sâm không khỏi bàng hoàng, cái nơi nhỏ bé thế này sao hôm qua có thể chứa trọn được hắn kia chứ?
Hắn thử đưa thêm ngón tay thứ hai vào. Nơi thầm kín ấy run rẩy co thắt, cố gắng nuốt trọn ngón tay của hắn nhưng đồng thời cũng tuôn ra từng dòng mật ngọt.
Cổ họng Ngôn Sâm di chuyển lên xuống, hắn bất chợt tăng tốc độ đưa đẩy, ngón tay len lỏi khắp nơi bên trong. Chỉ vài cái, hắn đã chạm phải một điểm nhỏ gồ lên ở sâu bên trong. Mỗi lần chạm vào đó, thiếu nữ lại run lên bần bật, bờ mông căng cứng, nơi đó co thắt dữ dội, tiếng rên rỉ cũng lớn hơn lúc nãy.
Ánh mắt Ngôn Sâm tối sầm lại, hắn tập trung tấn công vào điểm nhạy cảm đó. Hai ngón tay hắn khép lại, liên tục đâm rút, lần nào cũng chạm trúng khối thịt mềm mại kia khiến nàng run rẩy không thôi, cặp mông cũng đưa đẩy theo nhịp tay hắn.
“Đừng… mỏi quá…” Nơi thầm kín của Ngôn Thanh Li không ngừng tuôn trào mật ngọt. Theo nhịp tay của hắn, từng dòng dâm thủy bắn ra tung tóe. Cuối cùng, nàng không nhịn được mà che miệng thốt lên một tiếng kêu khẽ, làn da trên người cũng ửng hồng lên vì hưng phấn.
Ngôn Sâm cảm nhận được một sức ép mạnh mẽ từ bên trong, hắn dứt khoát rút tay ra. Ngay lập tức, nơi nhỏ bé ấy phun ra một dòng nước trong suốt. Sau vài đợt co thắt, nàng nằm lả đi trên giường, thở dốc không thôi.
Khóe mắt Ngôn Thanh Li đỏ hoe, đọng lại những giọt lệ của cuộc hoan lạc.
Nàng thật sự đã xem thường Ngôn Sâm rồi.
Nàng cứ ngỡ một người chưa có kinh nghiệm như hắn thì phải làm thêm vài lần mới thấu hiểu sự đời, không ngờ hắn mới “ra trận” lần đầu hôm qua mà hôm nay đã biết dùng ngón tay khiến nàng lên đỉnh thế này.
Mới trải qua hai lần hôm qua, giờ lại vừa mới thỏa mãn xong, cơn buồn ngủ ập đến khiến nàng mệt lả. Ngôn Thanh Li cuộn mình lại, đến việc lật người cũng chẳng muốn làm, uể oải nói với Ngôn Sâm: “Huynh trưởng, ta mệt quá, ta muốn ngủ, huynh về đi.”
Ngôn Sâm không đáp lại, chỉ nghe thấy tiếng sột soạt của y phục. Nàng cố quay đầu lại nhìn thì thấy một thân hình rắn chắc, trần trụi đã áp sát sau lưng mình, vòng eo cũng bị một đôi tay mạnh mẽ nhấc bổng lên.
Nơi bí ẩn của nàng lại phô bày ra trước mắt hắn. Dù vừa bị hai ngón tay tàn phá nhưng nơi đó đã nhanh chóng khép lại, chỉ có sắc hồng nhạt đọng nước dưới ánh nến lấp lánh là bằng chứng cho cuộc mây mưa vừa rồi.
“Sao thế? Định đuổi ta về à? Hết mỏi lưng rồi sao? Hết đau chân rồi à?” Một tay Ngôn Sâm nắm lấy vật nóng bỏng đã sưng to của mình, gõ nhẹ vào cửa huyệt của nàng. Vật cứng nóng hổi đập vào nơi ướt át phát ra những tiếng “bạch bạch” ám muội.
“Vừa nãy chẳng phải nói chỗ này cũng đau sao? Để huynh trưởng ‘xoa bóp’ cho muội nhé.” Ngôn Sâm dùng đỉnh quy đầu nóng hổi cọ sát bên ngoài, chờ cho nó dính đầy mật ngọt mới tách hai cánh hoa đang khép chặt ra, tìm đường tiến vào bên trong.
Việc thâm nhập hôm nay không mấy suôn sẻ, Ngôn Sâm phải thúc mạnh bốn năm lần mới từ từ đẩy được toàn bộ vào trong.
Khi vật đó hoàn toàn lấp đầy bên trong nàng, hắn cảm giác như có hàng ngàn cái miệng nhỏ đang mút chặt lấy mình. Cảm giác tê dại truyền từ thắt lưng lên não, Ngôn Sâm gồng mình phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy thỏa mãn.
![Bìa [NP – MTTH] – Chương 45: Huynh Trưởng Xoa Xoa Cho Muội Nhé (H – Ngôn Sâm)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)