Bìa [NP – MTTH] – Chương 44: Không Duyên Phận
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 44: Không Duyên Phận

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

1840 từ · 8 phút đọc

Không Duyên Phận

“Đồ nghịch tử!”

Lục đại nhân không kìm được cơn lôi đình, vỗ mạnh xuống bàn một cái “rầm”. Chén trà trên bàn nảy ngược lên, nước bắn tung tóe: “Lục Chính Đàm ta sao lại sinh ra hạng con cái bất hiếu như ngươi cơ chứ!”

Lục Mi vẫn mặt dày như không, thậm chí còn hăng hái cầm chiếc quạt giấy sặc sỡ của mình đứng bên cạnh quạt lấy quạt để cho phụ thân, khiến ngọn lửa giận của Lục lão gia càng bùng lên dữ dội.

Lục đại nhân chỉ thẳng mặt con trai, đau đớn thốt lên: “Sao ngươi có thể nói ra lời hủy hôn hả? Chuyện cưới hỏi giữa ngươi và Tam tiểu thư nhà họ Ngôn đã định xong xuôi, giờ mà đòi trả lễ thì mặt mũi con gái nhà người ta để vào đâu? Thanh danh nhà họ Lục này biết giấu vào chỗ nào? Chẳng lẽ ngươi muốn thiên hạ cười nhạo cái nhà này là hạng lật lọng, nói lời rồi nuốt lời hay sao!”

Lục đại nhân tức đến độ ho sặc sụa. Lục phu nhân vội vàng chạy lại vuốt lưng cho chồng dễ thở, đồng thời liều mạng nháy mắt bảo Lục Mi đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa.

Đợi Lục đại nhân dịu lại đôi chút, ông vung tay áo quát lớn: “Đồ con hư, hôn sự này ngươi muốn thành cũng phải thành, không muốn cũng buộc phải rước người ta về!”

Ông thật không hiểu nổi, rõ ràng nam nhân nhà họ Lục đời đời đều là bậc trung quân ái quốc, thương vợ quý con, sống đời thanh bạch, sao đến đời ông lại nảy ra cái giống ngang ngược thế này.

Chẳng chịu học hành, nghề ngỗng không có, suốt ngày chỉ biết đắm mình vào nữ sắc, gây chuyện thị phi. Nghĩ đến Lục Chính Đàm ông làm quan mấy chục năm trời, thanh danh trắng như tờ giấy, chưa từng mắc nửa lỗi lầm, vậy mà bao nhiêu vết nhơ đều từ thằng con trời đánh này mà ra cả.

Lục Mi hiển nhiên chẳng thèm để tâm đến cái nháy mắt của mẫu thân, hắn còn trơ tráo nói: “Dù sao con cũng không cưới, mười tám phòng kia con cũng chẳng đuổi đi đâu. Phụ thân, mẫu thân, nếu hai người không chịu hủy hôn, thì cứ để A Lai thay con đi đón dâu vào ngày thành hôn đi. Để xem đến lúc đó Ngôn Tam tiểu thư bị một tên đầy tớ rước về thì có thấy mất mặt hơn cả bị từ hôn hay không!”

A Lai chỉ là người hầu trong nhà, vậy mà Lục Mi lại đòi để hắn thay mình đi rước dâu? Lục đại nhân nghe xong câu này thì suýt chút nữa tăng xông mà ngã ngửa. Lục phu nhân vội vàng đỡ lấy chồng, định quay sang mắng con một trận lôi đình, nhưng vừa ngoảnh lại thì bóng dáng đứa con nghịch ngợm đã mất hút từ đời nào.

Vừa bước ra khỏi sảnh chính, nụ cười cợt nhả trên mặt Lục Mi bỗng tan biến, thay vào đó là đôi lông mày nhíu chặt.

Mẫu thân hắn cưới con gái nhà ai không cưới, sao cứ phải là người nhà họ Ngôn? Nếu là Đại tiểu thư Ngôn Uyển thì còn đỡ, đằng này lại là vị Tam tiểu thư kia?

Lục Mi lắc đầu, nhìn bộ đồ xanh biếc hoa hòe hoa sói trên người mình rồi tự giễu.

Thiên hạ đều nói nhà họ Lục là dòng dõi học thức, phụ thân hắn Lục Chính Đàm là bậc thầy đáng kính, đứng đầu giới văn sĩ, một lời nói ra vạn người nghe theo, lại được vua vô cùng tin cẩn, nhà họ Lục vì thế mà vẻ vang vô cùng.

Nhưng mấy ai biết, cái sự vẻ vang đó chỉ là cái vỏ bên ngoài. Càng rực rỡ bao nhiêu, lại càng hiểm nghèo bấy nhiêu.

Lục Chính Đàm mang cái bệnh chung của đám quan văn, xương cốt cứng nhắc và cái tôi quá lớn. Ông lại còn trung thành một cách mù quáng, cứ ngỡ mình ngồi ở vị trí cao thì phải dốc sức phò tá vua, thấy vua sai là phải nhắc, phải mắng thẳng thừng thì mới xứng với danh hiệu Trạng nguyên năm xưa, mới không hổ thẹn với lương tâm và dân chúng.

Nhưng xưa nay “lời thật thì khó nghe”. Nếu gặp được vua sáng thì một người dám nói thẳng như Lục Chính Đàm sẽ là dòng nước trong, nhưng Xương Huệ Đế bây giờ có phải hạng người biết nghe lời hay không?

Tất nhiên là không.

Khổ nỗi Lục Chính Đàm không biết lách mình, cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt vua. Ông luôn thích đi ngược dòng, thường xuyên bêu rếu vua ngay giữa triều đình là hạng tiêu xài hoang phí, chỉ biết xây cung điện, sửa lăng tẩm. Ông còn viết hết sớ này đến sớ khác khuyên Xương Huệ Đế không được bớt xén tiền lương của quân lính, không được ký những bản hòa ước nhục nhã với giặc phương xa.

Tóm lại, những gì kẻ khác không dám hé răng, lão già gàn dở không sợ chết Lục Chính Đàm này đều dám nói tuốt.

Xương Huệ Đế đức mỏng tài hèn là thật, nhưng chẳng vị vua nào muốn bị dân chúng gọi là u mê, càng không muốn lưu danh sử sách là kẻ ngu ngốc. Nếu Lục Chính Đàm chỉ là một quan văn bình thường thì đã đành, đằng này nhà họ Lục lại có tiếng nói cực lớn với giới quan văn. Lục Chính Đàm mà lên tiếng thì hàng vạn sĩ tử sẽ hưởng ứng theo, cùng chửi bới những chính sách sai lầm của triều đình.

“Cây cao thì đón gió”, hành động của Lục Chính Đàm chẳng khác nào cưỡi lên cổ rồng mà nhổ râu rồng vậy.

Thực ra từ nhỏ Lục Mi cũng có chí hướng cao xa. Hắn muốn như tổ tiên, sau khi học thành tài sẽ vào triều làm một vị quan giỏi, lo toan việc nước. Nhưng khi thực sự hiểu chuyện, hắn mới nhận ra vùng nước trong triều bây giờ sâu đến mức nhấn chìm người, và vua cũng chẳng giống như những gì hắn hằng tưởng tượng.

Sáu năm trước, khi gia tộc họ Thịnh quyền thế ngút trời bị giết sạch, Lục Mi đã nhìn thấu tình thế của nhà mình. Nhà họ Lục bây giờ khác gì nhà họ Thịnh năm xưa? Tuy không cầm gươm cầm giáo nhưng lại có thể điều khiển ngòi bút của cả thiên hạ, là một cái gai nhức nhối đâm vào tim vua.

Cái gai này lại không thể nhổ ngay được, vì động vào là giới quan văn sẽ dùng miệng lưỡi làm vũ khí mà vạch trần bộ mặt thối nát của triều đình cho toàn dân biết. Bị một cái gai đâm suốt ngày như thế, bảo sao Xương Huệ Đế không căm ghét cho được?

Sau vụ nhà họ Thịnh, Lục Mi khi đó mới mười hai tuổi đã thông minh đoán được ý vua. Hắn đem nỗi lo của mình nói với phụ thân, khuyên ông nên biết nhún nhường.

Thế nhưng cái sự gàn dở của phụ thân hắn lại phát tác. Ông tự tin vào tình nghĩa bao nhiêu năm, khẳng định nhà họ Lục sẽ không chịu chung số phận với nhà họ Thịnh. Ông còn bảo: Chính vì Xương Huệ Đế u mê nên mới cần kẻ dám nói thẳng như ông, nếu không ai sẽ thay dân chúng kêu oan?

Lục Mi thấy không khuyên nổi người cha cứng đầu, đành chọn con đường khác để cứu cả nhà.

Hắn từ bỏ nghiệp đèn sách, bắt đầu giả làm một gã ăn chơi phá tán khét tiếng, tự tay bôi bùn lên cái danh trong sạch của phụ thân mình.

Chính vì có một thằng con suốt ngày gây chuyện, chẳng làm được việc gì ra hồn, nên Lục đại nhân quanh năm suốt tháng bị các quan trong triều dâng sớ buộc tội. Đại để là chửi ông dạy con không nghiêm, không xứng làm gương cho kẻ sĩ.

Cũng nhờ thế mà vị quan học thức hoàn mỹ trong mắt mọi người đã bị chính con trai mình kéo chân xuống khỏi đài cao.

Nhưng chuyện này lại vô tình đúng ý Xương Huệ Đế. Mỗi khi bị Lục lão gia làm cho tức điên trên triều, Xương Huệ Đế lại lôi chuyện thằng con hư hỏng của ông ra mà mỉa mai, bảo ông về nhà mà dạy con cho tốt trước khi định dạy bảo thiên tử.

Nhờ cái chiêu “phá gia” đó mà bao nhiêu năm qua, nhà họ Lục vẫn bình yên vô sự.

Thế mà bây giờ nhà họ Lục lại định kết thông gia với nhà họ Ngôn? Lục Mi chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình.

Người đứng sau lưng Ngôn Tam tiểu thư là ai? Là Ngôn Sâm, là nhà họ Mộ!

Ngôn Sâm là ai? Là vị Đại tướng quân quyền thế bậc nhất bây giờ. Nhà họ Mộ là ai? Là nhà ngoại của Ngôn Sâm, dòng dõi tướng lĩnh lâu đời, tuy có sa sút nhưng tiếng tăm vẫn còn đó.

Lục Mi thầm tính toán, nếu hắn cưới muội muội của Ngôn Sâm, với bản tính hay nghi ngờ của Xương Huệ Đế, chắc chắn ông ta sẽ nghĩ nhà họ Lục đang muốn bắt tay với Ngôn Sâm để làm loạn.

Một bên đứng đầu quan văn, một bên nắm giữ binh quyền trong tay, hai nhà này mà về một mối thì cái ghế của Xương Huệ Đế còn giữ nổi không? Chưa kể Ngôn Sâm giờ đã bị ông ta xếp vào phe Nhị hoàng tử. Dính vào Ngôn Sâm đồng nghĩa với việc kéo cả nhà họ Lục vào cuộc chiến tranh giành ngôi báu.

Không ổn chút nào! Hắn và Tam tiểu thư này, chắc chắn là không có duyên nợ gì rồi.

A Lai thấy Lục Mi bước ra với vẻ mặt đăm chiêu, liền hỏi khẽ: “Thiếu gia, lão gia lại đánh ngài à? Sao trông ngài rầu rĩ thế kia?”

“Ngươi mới rầu ấy!” Lục Mi gõ mạnh quạt lên đầu A Lai, bực bội nói: “Mẫu thân ta tìm thê tử cho ta rồi.”

Trời đất ơi! Còn nhà ai dám gả con gái cho thiếu gia nhà mình nữa vậy? A Lai kinh ngạc đến mức không thốt nên lời: “Thế… thế bây giờ làm sao hả thiếu gia?”

Lục Mi cười khẩy, xòe quạt ra lắc nhẹ: “Làm sao cái gì? Đi lầu xanh chứ làm sao! Đi đón vị ‘nương tử mười chín’ của ta về nhà nào!”