Bìa [NP – MTTH] – Chương 43: Gả Cho Con Là Con Vẫn Còn Lời Chán
MTTH

[NP – MTTH] – Chương 43: Gả Cho Con Là Con Vẫn Còn Lời Chán

Tác giả: Lạc Bút Thanh Hoan

2002 từ · 9 phút đọc

Gả Cho Con Là Con Vẫn Còn Lời Chán

Lệnh cha mẹ, lời người mai mối.

Bất kể Ngôn Thanh Li có đang mang thân phận đích nữ hay không, chuyện hôn sự của nàng vẫn chẳng tới lượt nàng tự mình định đoạt. Thế nhưng, chỉ dựa vào một mình Mạnh thị thì làm sao dám đưa ra quyết định tày trời này? Chắc chắn việc này đã được Ngôn Quốc công gật đầu cho phép.

Ngôn Thanh Li chỉ mất một lát suy nghĩ đã thấu triệt ngọn ngành.

Hôm qua Mạnh thị vừa mới hứa hẹn với Lục phu nhân về hôn sự của Ngôn Uyển và Lục Mi, tuyệt đối sẽ không đột ngột đổi ý. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là bản thân Ngôn Uyển không muốn gả cho kẻ phong lưu như Lục Mi nên đã đẩy nàng ra làm bia đỡ đạn. Còn về việc tại sao Mạnh thị chọn nàng thay thế Ngôn Uyển mà không phải Ngôn Như, thì có hai điều cần tính tới.

Thứ nhất, ước hẹn năm xưa giữa Mộ thị và Lục phu nhân vốn dĩ dành cho “đích nữ”, nên nàng – người vừa được quá kế sang đại phòng – là lựa chọn phù hợp nhất về mặt danh nghĩa. Thứ hai, mẹ con Mạnh thị vốn ngứa mắt nàng từ lâu, muốn sớm tống khứ nàng đi để Ngôn Uyển vẫn là tiểu thư tôn quý nhất phủ. Hơn nữa, có nàng gả vào phủ Hàn lâm trước làm gương, sau này hôn sự của Ngôn Uyển chắc chắn sẽ không bị hạ thấp.

Xem ra, việc gả nàng cho Lục Mi đối với mẹ con Mạnh thị đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Còn Ngôn Quốc công, lão già nhu nhược ấy dĩ nhiên là mừng rỡ khi được kết thông gia với nhà họ Lục. Với lão ta, gả đứa con gái nào đi mà chẳng như nhau? Mạnh thị chỉ cần thổi nhẹ vào tai vài câu, lão chắc chắn sẽ đồng ý tráo đổi từ Ngôn Uyển sang nàng ngay lập tức.

Ngôn Thanh Li vốn nghĩ chỉ cần mẹ con Mạnh thị an phận, đừng tới chọc giận nàng, nàng sẽ nể tình họ là thân nhân của nguyên chủ mà không so đo quá nhiều. Nào ngờ họ thật sự coi nàng là quả hồng mềm, muốn nắn thế nào thì nắn?

Ngôn Thanh Li nheo mắt, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Trước mắt, việc quan trọng nhất là phải nghĩ cách hủy bỏ hôn ước này, còn việc tính sổ mẹ con Mạnh thị cứ để sau hãy tính. Nàng tuyệt đối không thể gả cho Lục Mi.

Nợ nước thù nhà chưa báo, oan khuất của phụ thân chưa rửa sạch, nếu gả vào Lục gia làm một phụ nhân nơi hậu trạch thì làm việc gì cũng sẽ bị bó chân bó tay. Và điều quan trọng nhất khiến Ngôn Thanh Li băn khoăn chính là vì Lục đại nhân vốn là ân nhân của Sở gia, nàng không muốn lôi kéo Lục phủ vào vũng bùn nguy hiểm này.

Năm xưa khi Sở Đạo Nhân bị khép vào đại tội hạ độc Thái tử, tư thông với hậu phi, tất cả triều thần đều im hơi lặng tiếng không ai dám đứng ra kêu oan, duy chỉ có Lục đại nhân là cam tâm tình nguyện đối mặt với lôi đình thịnh nộ của đế vương, thẳng thắn can gián để giữ lại mạng sống cho nữ quyến Sở gia. Đối với Sở gia mà nói, đó là một ân tình to lớn như biển trời.

Dù sau đó nữ quyến Sở gia vẫn bị Chu Bồng Nguyên dâng sớ đưa đi làm quân kỹ, nhưng đó là ân oán giữa Sở gia và họ Chu, còn Lục đại nhân đã tận nhân lực rồi.

Oán có đầu nợ có chủ, ơn một giọt nước cũng phải báo đáp bằng cả dòng suối. Ngôn Thanh Li vốn là người ân oán phân minh. Để báo thù, nàng có thể lợi dụng Ninh Thiên Lân, cũng có thể lợi dụng Ngôn Sâm, nhưng nàng không cam lòng cuốn cả nhà ân nhân vào vòng xoáy đấu đá tàn khốc này.

Những việc nàng sắp làm sau này chẳng có việc nào là tốt đẹp, nếu để nhà Lục đại nhân bị liên lụy thì thật sự là lấy oán trả ơn, sau này nàng còn mặt mũi nào đi xuống suối vàng gặp người thân Sở gia nữa?

Sau khi bình tĩnh lại, Ngôn Thanh Li bảo Thúy Nhi quay về chỗ Mạnh thị trước, không quên dặn dò phải giữ kín kẽ kẻo đánh rắn động rừng. Ngôn Quốc công chắc chắn sẽ không hủy hôn, hiện giờ chỉ còn cách duy nhất là khiến Lục gia chủ động từ hôn.

Tuy rằng nữ tử bị từ hôn dù không có lỗi lầm gì cũng sẽ bị miệng đời đàm tiếu, nhưng Ngôn Thanh Li vốn chẳng màng dư luận. Nàng còn cho rằng danh tiếng xấu cũng là chuyện tốt, ít nhất có thể giúp nàng ngăn chặn được đám đào hoa phiền phức. Bởi lẽ giờ đây nàng là đích tiểu thư của Ngôn phủ, là em gái ruột của Ngôn Sâm, trong mắt nhiều kẻ có dã tâm, nàng chính là miếng mồi ngon. Dù không có nhà họ Lục thì sau này cũng sẽ có nhà khác đến cầu thân.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong khi Ngôn Thanh Li đang đau đầu suy tính cách khiến Lục gia từ hôn, thì tại Lục phủ cũng có người vui kẻ sầu.

Lục đại nhân và Lục phu nhân đang ngồi trang trọng giữa sảnh, gương mặt cả hai đều rạng rỡ, rõ ràng trong nhà đang có hỷ sự. Đặc biệt là Lục phu nhân, vẻ mãn nguyện như vừa trút bỏ được gánh nặng lớn lao hiện rõ trên khuôn mặt, khóe mắt chân mày đều mang ý cười. Thậm chí ngay cả khi đứa con trai bất hiếu vừa bị người hầu lôi từ lầu xanh về đang ngồi lù lù ở dưới, hai ông bà cũng rộng lượng không thèm chấp nhặt như mọi khi.

Chuyện Lục phu nhân đính hôn với Ngôn gia vốn được giấu kín với Lục Mi. Chờ đến khi mọi việc xong xuôi, thiếp canh đã trao, bà mới đem “tin vui” này báo cho hắn.

Thế nhưng cái gọi là tin vui này lọt vào tai Lục Mi chẳng khác nào tin dữ. Nhìn gương mặt hắn ủ rũ, ngay cả bộ y phục xanh biếc tràn đầy sức sống kia dường như cũng héo rũ đi vài phần.

“Mi nhi, vốn dĩ mẫu thân định chọn cho con Đại tiểu thư nhà họ Ngôn, nhưng không ngờ Ngôn phu nhân lại tình nguyện gả vị Tam tiểu thư đích xuất kia cho con. Tuy mẫu thân chưa gặp Ngôn Tam tiểu thư, nhưng nghe Mạnh phu nhân nhắc tới, đó là một cô nương đoan trang hiền thục, nết na vô cùng.”

Hôm nay khi nghe bà mối báo lại việc Ngôn gia đổi người đính hôn thành Tam tiểu thư, Lục phu nhân cũng đã giật mình kinh ngạc. Xét về lễ nghĩa thì việc này có chút đường đột, nhưng Ngôn phu nhân có nhắn lại rằng Ngôn Tam tiểu thư đã được quá kế sang danh nghĩa của cố Đại phu nhân Mộ thị, lại mang phận đích nữ nên càng xứng đáng làm con dâu nhà họ Lục hơn.

Mấy ngày trước, lời đồn về việc Ngôn phủ có một đứa con riêng từ Việt Châu trở về đã xôn xao khắp kinh thành. Lục phu nhân cũng nghe nói cô nương ấy được đích thân Mộ lão tướng quân đứng ra làm chủ quá kế cho con gái mình là Mộ Anh, trở thành đích tiểu thư danh chính ngôn thuận. Thiên hạ ai nấy đều tò mò không biết Ngôn Tam tiểu thư là nhân vật thần thánh phương nào mà có thể khiến Ngôn tiểu công gia mời cả ông ngoại tới để lấy lại vị thế cho mình.

Lục phu nhân biết Ngôn phủ giờ đây có một vị Tam tiểu thư được cưng chiều hết mực, nhưng bà vốn chẳng dám mơ tưởng cưới nàng cho đứa con trai phá gia chi tử của mình. Bởi vậy, khi biết Ngôn gia sẵn lòng gả nàng vào Lục phủ, bà không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh.

Nhưng sau đó bà cũng nghĩ thông suốt phần nào. Ngôn Tam tiểu thư dù sao cũng không phải con đẻ của Mạnh thị, có lẽ ở trong phủ cũng chẳng được yêu chiều như lời đồn thổi, nên Mạnh thị mới dứt khoát gả nàng đi như vậy.

Trong lòng Lục phu nhân thầm xót xa cho Ngôn Thanh Li, đúng là một đứa trẻ đáng thương. Thay vì ở lại Ngôn phủ chịu uất ức dưới mắt mẹ kế, chi bằng gả về Lục gia, có cha mẹ chồng đứng ra làm chủ, coi như con gái ruột mà đối đãi, dù sao cũng sẽ dễ thở hơn nhiều.

Thế nhưng…

Lục phu nhân nhìn đứa con trai chẳng ra sao của mình, thở dài: “Mi nhi, con phải biết lượng sức mình. Ngôn Tam tiểu thư dù không lớn lên ở kinh thành nhưng gả cho con là con vẫn còn lời chán. Nghe lời mẫu thân, phải đối xử tốt với người ta, tu chí mà làm ăn. Ngày mai con đi giải tán ngay mười tám phòng thiếp thất kia đi, để Ngôn Tam tiểu thư thấy được thành ý của con.”

Lục phu nhân vốn là người nhân hậu, bà nghĩ mười tám phòng tiểu thiếp mà Lục Mi rước về bị đuổi đi thì thật tội nghiệp, nhưng chỉ có thể trách đứa con phong lưu này đã làm lỡ dở đời người ta.

Nghĩ đoạn, bà dặn thêm: “Nhớ đưa cho họ thật nhiều bạc, nếu không đủ thì cứ chọn vài cửa hiệu của cậu con để lại mà chia cho họ, để sau này họ còn có con đường sinh sống.”

“Đúng vậy, cứ nghe lời mẫu thân của con đi.” Lục đại nhân ngồi bên cạnh gật đầu lia lịa, vô cùng tán thành.

Lục đại nhân tướng mạo nho nhã, ngồi ngay ngắn đoan chính, đúng chất một văn nhân mẫu mực. Ông cố nén cơn giận khi thấy dáng ngồi lười nhác, không ra thể thống gì của Lục Mi, thấp giọng giáo huấn: “Làm con phải có hiếu, làm chồng phải có đức. Thanh Thời, con phải nhớ kỹ, con cháu nhà họ Lục nhất định phải phẩm hạnh đoan chính. Đối đãi với vợ con phải có trách nhiệm và bản lĩnh của bậc đại trượng phu. Từ hiếu thảo đến yêu thương, công bằng chính trực mới là cái tình lớn của bậc làm chồng…”

Lục Mi ngày nào cũng nghe cha tụng kinh đến mức tai sắp mọc kén. Hắn mất kiên nhẫn ngoáy ngoáy lỗ tai, rồi bốc một miếng bánh như ý bỏ tọt vào miệng.

Lục lão đại nhân lại phải kìm nén thôi thúc muốn lao xuống đạp cho thằng con một phát, tiếp tục nhẫn nại tiến hành “tẩy lễ” tinh thần cho hắn.

Đợi đến khi Lục đại nhân giảng giải xong xuôi, Lục Mi mới vỗ vỗ vụn bánh trên tay, phủi sạch những lời khuyên can khổ tâm của hai thân sinh như phủi bụi xuống đất.

Hắn đứng dậy, nhìn Lục đại nhân và Lục phu nhân cười hì hì: “Phụ thân, mẫu thân, hai người đừng có mơ tưởng chuyện này nữa. Hôn sự này con không đồng ý đâu. Nhân lúc chuyện chưa rùm beng, ngày mai hai người mau tới Ngôn phủ mà hủy hôn đi.”