Ngoài thành là con đường mòn quanh co khúc khuỷu, bụi đất mịt mờ khắp lối. Gió sớm thổi qua, mang theo chút lạnh lành nhè nhẹ.
Mạnh Đình Huy dừng chân trước một ngôi miếu cũ đã bị bỏ hoang. Nàng cúi người quét lớp bụi bám sau bậc thềm, rồi ngồi xuống, từ trước ngực lấy ra một quyển sách. Thân mình nàng nửa dựa vào cột gỗ bẩn thỉu loang lổ, cúi đầu đọc từng dòng chữ.
Ánh dương ban mai vừa nhú, sắc hồng dần lan, từ phương đông chậm rãi dâng lên, rắc xuống đỉnh đầu nàng những vệt sáng ấm áp vụn vỡ, dễ chịu đến mức khiến nàng không kìm được mà khẽ thở dài một tiếng.
Nơi này tuy quạnh quẽ, song trong lòng nàng lại yên bình lạ thường.
Bên tai phảng phất văng vẳng tiếng chuông gõ trong lễ Phật, từng tiếng từng tiếng, giống hệt như những buổi sớm mai của nhiều năm về trước. Nếu không phải năm ấy triều đình đột nhiên ban hạ chính lệnh, có lẽ cả đời này nàng vẫn sẽ ở lại nơi ni am thanh tịnh ấy.
Nhưng nếu không có đạo chính lệnh năm đó, e rằng suốt đời này nàng cũng sẽ chẳng gặp được người kia.
Trang sách trong tay nàng, những chỗ trống đều bị nàng tùy tiện khoanh vẽ kín mít. Những hàng chữ nhỏ li ti lúc này nhìn vào chỉ khiến người ta buồn ngủ. Nàng kéo áo choàng, khép mắt lại, lặng lẽ dưỡng thần.
Chợt từ nơi xa vang lên tiếng vó ngựa, ban đầu mơ hồ, rồi dần dần rõ ràng hơn, sau đó lại từ từ dừng lại.
Nàng bất giác mở mắt, tò mò đưa ánh nhìn về phía trước. Không biết là ai lại dậy sớm đến vậy, cưỡi ngựa ra khỏi thành, tìm đến chốn heo hút thế này.
Cách đó mấy chục trượng, bên cạnh quan đạo (1) bụi nhẹ bay lên lơ lửng. Một người cưỡi ngựa đứng tại ngã rẽ, chần chừ không tiến. Hắn buông lỏng dây cương, dáng vẻ như đang do dự, không biết nên chọn lối nào.
Nàng nheo mắt nhìn hồi lâu, bỗng nhiên kinh động trong lòng, lập tức đứng bật dậy.
Hắn…
Sao lại là hắn?!
Đầu óc nàng còn chưa kịp suy nghĩ, hai chân đã theo bản năng chạy về phía trước mấy bước, gót chân mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững.
Vừa rồi nàng còn đang nghĩ đến hắn, vậy mà lúc này hắn đã thật sự xuất hiện ngay trước mắt nàng!
Đúng lúc người kia cũng quay đầu, ánh mắt nhìn về phía này. Khi thấy nàng, hắn thoáng khựng lại, ngay sau đó thúc mạnh vào bụng ngựa, phóng thẳng về phía nàng.
Con ngựa lông đen cao lớn, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng như kim loại, khiến nàng nhìn mà chỉ thấy hoa cả mắt.
Nàng còn chưa kịp phản ứng, con ngựa đã dừng ngay trước mặt. Trong khoảnh khắc tiếp theo, người kia xoay người nhảy xuống, vững vàng đứng trước mặt nàng.
“Cô nương,” đôi mắt hắn ánh lên, giọng nói trầm thấp, “xin cho hỏi, đường đi Thanh Châu là theo hướng bên này sao?”
Nàng sững sờ nhìn gương mặt trước mắt, gương mặt này…
“Cô nương?” Giọng nam tử thoáng chần chừ.
Nàng hoàn hồn. Trong lòng như có vô số sợi tơ rối bện vào nhau, sự lanh lợi thường ngày lúc này không còn lại chút nào. Mãi một lúc sau, nàng mới đáp: “…Để ta xem thử.”
Nam tử nghe lời, nghiêng người tránh sang một bên.
Nàng bước lên phía trước, lướt qua hắn. Khi quay lưng lại, nàng hít thật sâu một hơi, cảm thấy ngực mình lạnh hơn đôi chút, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, rồi mới làm ra vẻ bình thản, nhìn về phía ngã rẽ xa xa, sau đó quay lại mỉm cười với hắn: “Xin hỏi công tử đi Thanh Châu là có việc gì?”
Nam tử không ngờ nàng sẽ hỏi như vậy, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng giây lát, rồi mới đáp: “Đi thăm một hộ họ hàng xa.”
Nàng nhìn hắn, trong lòng hiểu rõ tám phần là hắn đang nói dối, song vẫn mỉm cười nói: “Nếu là đi thăm họ hàng xa, vậy công tử nên đi con đường bên phải kia.”
Nam tử khẽ nhướng mày: “Nghe khẩu khí của cô nương, cả hai con đường này đều có thể đến Thanh Châu?” Thấy nàng gật đầu, hắn lại hỏi tiếp: “Vì sao đi thăm họ hàng xa thì nên chọn lối bên phải? Hai con đường này có gì khác nhau?”
Nàng mím môi, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi gương mặt hắn: “Con đường bên trái tuy là lối tắt, nhưng lại hẹp và hiểm trở, khó đi. Con đường bên phải thì rộng rãi bằng phẳng, chỉ là phải vòng qua một dải núi dài. Công tử đã là đi thăm họ hàng xa, hẳn không gấp gáp, cho nên ta mới khuyên công tử chọn lối bên phải.”
Nam tử ngẩng đầu nhìn về dãy núi xa xa, nhíu mày suy nghĩ, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Đa tạ cô nương.”
Nói rồi, hắn dắt ngựa, quay sang con đường bên trái mà đi.
Nàng nhìn theo bóng lưng hắn, tim trong ngực đập thình thịch không ngừng.
Thật không ngờ, ông trời lại đối đãi với nàng tốt đến vậy, cho nàng cơ hội được nói với hắn nhiều lời như thế!
Nhưng nàng không muốn hắn lại một lần nữa rời đi như vậy, quay lưng bỏ nàng lại, ngay cả tên họ cũng không nói cho nàng nghe.
Ông trời đã đối xử tử tế với nàng như thế, sao nàng có thể để cơ hội trôi qua thêm lần nữa chứ?
“Công tử!”
Nàng vội vàng chạy lên phía trước mấy bước, gọi hắn lại.
Nam tử quay đầu: “Cô nương còn có việc gì sao?”
Nàng đứng yên, hai tay đan trước người, rồi nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi quý danh của công tử là gì?”
Nam tử buông dây cương, dứt khoát đáp: “Họ Hà.”
Quả nhiên là người tiếc chữ như vàng.
Trong lòng nàng thầm nhắc lại, ngoài mặt làm ra vẻ kinh ngạc: “Công tử họ Hà sao? Khi ta còn nhỏ có một người bằng hữu cũng họ Hà, chỉ là thất lạc nhiều năm, không còn liên lạc. Ta thấy công tử trông có vài phần giống người ấy, xin hỏi công tử tên là gì?”
Nam tử rũ mắt suy nghĩ giây lát, rồi nói: “Tên chỉ có một chữ, là chữ ‘Độc’.” Ngay sau đó hắn lại kéo dây cương, nói thêm: “Nhưng quê nhà ta vốn không ở Hướng Châu, e rằng không phải cố nhân của cô nương.”
Hà Độc.
Nàng lặng lẽ niệm một lần trong lòng, nơi đáy mắt chợt lóe lên một tia sáng lạnh.
Ngay cả tên của mình cũng phải suy nghĩ rồi mới nói ra, cái tên này há còn có chỗ nào đáng tin?
Hôm trước tại Bác Phong Lâu, nàng đã nhìn thấy rất rõ ràng, người nam tử mặc thanh bào, khí độ quý phái kia, dường như còn phải nghe theo sự sai phái của hắn. Nghĩ vậy cũng đủ biết, hắn tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường.
Huống chi… mười năm trước…
Hắn rõ ràng là đang che giấu thân phận trước mặt nàng.
Nhưng một người thân phận cao quý như vậy, vì sao lại lẻ loi một mình, muốn đi Thanh Châu?
Nàng liền nói tiếp: “Công tử đã không phải người Hướng Châu, hẳn cũng biết đường đi Thanh Châu quanh co khúc khuỷu, rất dễ lạc lối. Chi bằng tìm một người đi cùng công tử một đoạn…”
Nam tử lắc đầu, thần sắc vẫn lạnh nhạt xa cách: “Không cần đâu. Nhiều năm trước ta từng đến vùng Triều An Bắc Lộ, đường đi vẫn còn nhớ. Chỉ là mười năm trôi qua, quan đạo phía bắc ngoài thành Hướng Châu đã thay đổi khá nhiều. Vừa rồi nhìn thấy, nhất thời không dám chắc nên mới hỏi cô nương một câu.”
Nàng nhìn hắn, gật đầu. Nhất thời lại không nghĩ ra lời gì để có thể giữ hắn lại thêm một lúc, chỉ đành đứng nhìn hắn cất lời cáo từ, xoay người nắm cương lên ngựa.
Hắn định giơ roi thúc ngựa, tay chợt khựng lại, rồi quay đầu ngựa trở lại, cúi mắt nhìn nàng: “Cô nương trông có chút quen mặt.”
Toàn thân nàng chấn động.
Hắn nhớ ra rồi sao? Đêm mưa mười năm trước ấy…
Hắn lại nhìn nàng thêm lần nữa, nói: “Hôm qua ở Bác Phong Lâu, chúng ta đã gặp qua, đúng không?”
Nàng rũ mi, trong ngực thở ra một hơi, rồi vẫn khẽ gật đầu.
Hắn đứng thẳng người, nghiêm mặt đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt: “Nếu đã có duyên như vậy, xin hỏi tên họ của cô nương là gì?”
“Mạnh Đình Huy.”
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói ra.
“Mạnh Đình Huy.”
Hắn lặp lại một lần, rồi nghiêng người nói: “Ta nhớ cô nương là học sinh của nữ học Hướng Châu. Mong cô nương chớ phụ lòng Hoàng thượng đã dụng tâm mở học, hãy chuyên tâm đọc sách, ứng thí khoa cử. Biết đâu ngày sau còn có duyên, lại được gặp nhau lần nữa.”
Thấy hắn lúc này thật sự muốn đi, nàng vội vàng nói thêm: “Hà công tử đã nói vậy, vậy hẳn là gia trạch ở kinh thành?”
Hắn không quay đầu lại, chỉ khẽ gật đầu một cái.
Cánh tay dài vung roi, ngựa lại phóng đi.
Một tiếng hí trầm vang lên, gió mạnh quét qua, bụi vàng theo vó tung lên mù mịt, thẳng hướng quan đạo xa xa.
(1) Quan đạo là con đường lớn do triều đình xây dựng, tương đương với quốc lộ thời cổ.
![Bìa [HTVT] – Chương 4: Mạnh Đình Huy (Thượng)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)