Giữa đêm lạnh thấu xương, phố Ngự dài dằng dặc không một tiếng người.
Từ dưới mái hiên tường đỏ cao ngất của Hàn Lâm Viện cách đó không xa, chút ánh sáng mờ nhạt hắt xuống, phản chiếu nghiêng nghiêng lên gương mặt người nam tử. Đó là một khuôn mặt lạnh lùng như khối băng nghìn năm, trong đôi đồng tử khác màu tràn ngập phẫn nộ.
Gió đêm lướt qua, thổi tung tà áo đỏ, cái lạnh thấu xương từng chút một xâm chiếm lấy nàng. Mạnh Đình Huy không kìm được mà rùng mình một cái.
“Điện…”
Vừa mới mở miệng, cằm nàng đã bị hắn thô bạo bóp chặt, nâng cao lên. Nàng suýt nữa thì cắn phải đầu lưỡi, đôi môi khẽ hé, nhìn gương mặt trước mắt mà nhất thời quên cả nhịp thở. Chỉ thấy từ bên môi hắn chậm rãi phả ra làn hơi trắng, lúc này nàng mới hoàn toàn hoàn hồn, tay siết chặt hộp sách.
Nàng biết hắn sẽ giận. Hay đúng hơn là, cơn lôi đình của hắn từ đầu đến cuối chưa từng nguôi ngoai.
Việc Thẩm Tri Thư hạch tội Vương Kỳ, trong lòng hắn vốn đã đồng tình, nhưng vì Cổ Khâm cản trở nên không thể cách chức mà chỉ gọi về kinh, e là hắn đã sớm bất mãn. Lần này Hàn Lâm Viện lại công khai bày tỏ ý phản đối, hắn lại vì nàng mà ngay cả lửa giận cũng không phát tiết ra được, bảo sao hắn có thể nuốt trôi cục tức này.
Những hành vi phạm thượng trước đây của nàng, hắn chưa từng thực sự để tâm. Nhưng lần này, trên con đường chính sự nàng đã ngáng đường hắn, hắn tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Huống chi, trong bản sớ thỉnh tội kia, nàng còn viết…
“Ngươi có biết mình đã viết những gì không?” Hắn mở lời, giọng điệu trầm mặc và đanh thép vô cùng. “Cổ Khâm là lão thần hai triều, vì nước vì dân tận tâm tận lực. Tuy trên chính sự có bất đồng ý kiến với ta, nhưng sao có thể hành động ngỗ ngược trái ý bề trên như thế?”
Nàng cụp mắt, không nhìn vào vẻ giận dữ của hắn, chỉ nói: “Điện hạ định ở đây trừng phạt thần sao? Ngài không sợ sẽ có người nhìn thấy sao?”
“Mạnh Đình Huy!”
Lực tay của hắn tăng thêm, cằm nàng đau nhói, nàng ngước mắt liền thấy sắc mặt hắn càng thêm tồi tệ. Nàng khẽ cắn môi. Biết hắn không thích nói nhiều, nhưng mỗi lần hắn gọi tên nàng, từ tận đáy lòng nàng lại bắt đầu run rẩy. Ba chữ ấy thốt ra từ miệng hắn, dù là mang theo lửa giận, cũng đủ để khuấy động mọi đợt sóng lòng nồng nàn trong nàng.
Nàng gằn từng chữ: “Những gì thần viết trong sớ đều là lời thật lòng. Điện hạ muốn tin thì tin, không muốn tin thì cứ phạt thần, thần tuyệt đối không nửa lời oán thán.”
Hắn đột ngột buông tay ra.
Giữa những hàng kẻ đỏ, bản sớ thỉnh tội chỉ vẻn vẹn 24 chữ ngắn gọn. Tuy sau đó hắn đã giơ tay cho mọi người xem rồi đốt đi, nhưng chẳng một ai nhìn rõ được hàng chữ nhỏ li ti nàng viết đè lên điểm mấu chốt ấy.
Đêm qua quả thực thần trực đêm tại viện. Hai vị Học sĩ Trương Nhận, Lưu Cương nhận thủ dụ của Cổ tướng do người từ Nội Đô Đường truyền tới, mới khóa viện soạn chiếu.
Chỉ một câu ngắn ngủi đã kéo theo ba vị trọng thần vào cuộc, sự việc chỉ thẳng vào vị quan đứng đầu trăm quan — Thượng thư Tả bộc dạ kiêm Môn hạ thị lang Cổ Khâm. Ý đồ này, sao hắn có thể không hiểu?
Hắn có thể nổi giận vì bản thảo chiếu thư của Hàn Lâm Viện, nhưng tuyệt đối không vì một câu nói không rõ thật giả của nàng mà nghi kỵ vị đại thần trụ cột. Trong các cuộc nghị sự trước đó, Cổ Khâm tuy có nhiều ý kiến trái chiều, nhưng cũng chỉ vì Thẩm Tri Thư chưa đưa ra bằng chứng xác đáng về vụ bạc thưởng ở đại doanh Thanh Châu, tuyệt đối không phải vì lòng riêng mà bao che cho Vương Kỳ.
Hắn không cách nào chứng thực từ những người khác ở Hàn Lâm Viện rằng lời nàng nói là thật hay giả, lại càng không biết rốt cuộc mình có nên tin nàng hay không.
Hắn bất giác nhớ lại những lời nàng nói đêm hôm đó. Nàng muốn lấy lòng lão thần Hàn Lâm Viện, lại muốn tận trung với hắn, nên mới bày ra đủ mọi chuyện, nhưng hắn thực sự có thể tin nàng không? Ai biết được nàng có phải vì tư dục bản thân, vừa muốn lấy lòng cả hai bên, vừa hùa theo thân tín diễn kịch trước mặt mọi người, lại mượn việc trong viện để bôi nhọ trung thần trước mặt hắn?
Hắn không ngốc đến mức để một nữ tử xoay như chong chóng. Thế nhưng, hắn cũng chưa bao giờ vì một nữ tử mà nổi giận đến mức này, thậm chí vì nàng mà sinh lòng dao động, muốn chùn bước.
Dáng tùng thẳng tựa kiếm, khí thế bình định tám phương. Hắn từ nhỏ đã nghe phụ vương dạy bảo, nhiều năm qua trên chính trường luôn “biết lắng nghe nhưng tự mình quyết đoán”, có khi nào bị người ta làm cho tâm thần rối loạn, không thể quyết đoán như lúc này?
Hắn sớm biết nàng không thể xem nhẹ. Nhưng hắn không ngờ hết lần này đến lần khác nàng khiến hắn phải nhìn bằng con mắt khác, nhưng nhìn mãi vẫn không thấu, tận đáy lòng nàng chứa đựng trung nghĩa hay là…
“Điện hạ.”
Nàng khẽ gọi hắn, cằm hơi ngẩng lên, khóe mắt lấp lánh ngấn nước. Một vẻ nhu thuận tĩnh lặng, hoàn toàn không có nét quật cường, cứng cỏi như lúc quỳ trong sảnh soạn chiếu ban nãy.
Hắn nhíu mày, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh nàng khiêu khích hắn trên án lạnh trong nội điện Đông Cung, lại nhớ tới dáng vẻ nhu nhược của nàng nằm trên lưng chiến mã khi bị thương ở Bắc Uyển.
Nàng thực sự khiến hắn không tài nào đoán định được. Gương mặt này trẻ trung đơn thuần đến thế, đôi mắt này trong veo sáng rõ đến thế… Khi nàng nhìn hắn, cứ như thể nàng dành trọn tâm trí chỉ để nhìn hắn, không nghĩ ngợi gì khác, chỉ nhìn hắn là đủ rồi.
Một trận gió lạnh thổi tới, hất tung tuyết đọng trên cành cây rơi xuống lả tả, phủ đầy vai hắn và nàng, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Nàng khịt khịt mũi, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, thần lạnh lắm.”
Hắn không đáp.
Nàng khẽ giậm chân, lại nói: “Điện hạ, từ giờ Mùi tới giờ thần chưa ăn gì cả.”
Hắn vẫn im lặng, dường như không nghe thấy nàng nói gì. Chóp mũi nàng ửng hồng, đôi mắt như cũng bị đông cứng lại, ánh mắt không hề dời đi mà cứ thế nhìn hắn, tiếp tục: “Điện hạ, thần mà còn đứng đây nữa là sẽ vì vừa đói vừa lạnh mà ngất xỉu mất.”
Chân mày hắn khẽ động. Giọng nàng nghe thật đáng thương, nhưng hắn lại không tin lời nàng. Trời mới biết nàng lại định bày trò gì.
Nàng nhìn hắn, hàng mi bỗng chốc rung động, nàng rũ mắt khẽ thở dài một tiếng, hai chân khuỵu xuống, thân mình đột ngột đổ về phía hắn.
Hắn phản ứng không kịp, chỉ theo bản năng đưa tay ra ôm lấy, không để nàng bị ngã đau. Nào ngờ nàng nghiêng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi chính xác vào lớp áo bào dày trước ngực hắn, nhắm nghiền mắt, không còn cử động dù chỉ một chút.
![Bìa [HTVT] – Chương 36: Mũi Nhọn (Hạ)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)