Trên mặt đất vẫn còn loang lổ vệt nước và những mảnh sứ vụn li ti mà ban nãy nàng chưa kịp nhặt sạch.
Mạnh Đình Huy cứ thế quỳ thụp xuống. Gấu váy quan hồng đào nơi đầu gối bị thấm ướt một mảng, bên dưới lớp vải thấp thoáng góc nhọn của mảnh vỡ đâm vào, nhưng thần thái nàng vẫn điềm đạm, ánh mắt trong trẻo tựa nước mùa thu.
Đêm qua trực viện, có nàng.
Anh Quả nghe rất rõ, nhưng vẻ băng giá trong mắt càng thêm đậm nét. Hắn hỏi lại lần nữa, giọng gằn xuống: “Trừ ngươi ra, còn có ai?
Nàng thế mà lại mỉm cười với hắn, khẽ khàng đáp: “Từ khi triều đình khai quốc đến nay, Hàn Lâm Viện sau khi khóa viện đêm thì không ai được phép ra vào. Trừ Hoàng thượng, ngay cả các bậc Tam công trọng thần cũng không được vượt lễ. Xin hỏi Điện hạ, tối nay vì chuyện đại sự gì mà ngài lại phá hỏng quy củ này?”
Ở đây ai mà chẳng biết lý do, nhưng chỉ mình nàng dám hỏi thẳng vào mặt hắn như vậy. Phương Hoài ở phía sau nhíu chặt mày, mấy vị quan viên bên cạnh cũng biến sắc, ai nấy đều đổ mồ hôi hột thay nàng.
Anh Quả ngồi đó, nhìn trừng trừng vào nàng.
Vì chuyện đại sự gì ư? Từ sáng đến giờ, khắp chốn thâm cung có ai mà không biết vì sao hắn nổi giận? Thế mà trong căn phòng đầy rẫy các Học sĩ, Thừa chỉ này, lại chỉ có mình nàng dám lấy phép tắc của tổ tiên ra để ép hắn.
Hắn biết nàng là kẻ giỏi diễn kịch nhất, càng biết đằng sau mỗi lời nàng thốt ra đều ẩn chứa những tính toán khôn lường. Chỉ là giờ phút này, hắn thực sự không còn kiên nhẫn để đôi co với nàng, càng không muốn nhìn vào đôi mắt trông có vẻ thanh khiết vô ngần ấy.
Đầu ngón tay hắn đông cứng vì lạnh, mỗi khi cử động lại nghe như xương cốt đang khẽ reo vang.
“Mạnh Đình Huy.”
Hắn cất lời, nhưng chỉ gọi tên nàng một tiếng, không nói thêm chữ nào.
Mạnh Đình Huy là kẻ biết nhìn sắc mặt, hiểu chuyện tiến lui. Nàng nghe ra sát khí nặng nề ẩn sau ba chữ ấy, lập tức buông tà áo rộng, rút từ trong túi áo ra một bản tấu mỏng, hai tay cung kính dâng quá trán:
“Đêm qua các vị Học sĩ, Thừa chỉ phụng mệnh soạn chiếu, thần lấy thân phận Tu soạn đứng hầu bên cạnh, đợi thảo xong thì sao chép vào giấy tuyên. Nhưng vì thần chức thấp vai mọn, lần đầu trực đêm nên không hiểu quy củ, lỡ tay lấy nhầm bản nháp đã phế bỏ đem đi sao chép. Sáng nay xá nhân trình bản sao lên Nội Đô Đường, thần chưa kịp kiểm tra kỹ dẫn đến việc Điện hạ nổi trận lôi đình, thậm chí không màng định chế mà đêm khuya đến viện hỏi tội. Mọi lỗi lầm đều do thần tắc trách, đây là sớ thỉnh tội của thần, mong Điện hạ bớt giận.”
Cả căn phòng kinh ngạc đến lặng đi. Các quan viên Hàn Lâm Viện không ai ngờ nàng lại dám thốt ra những lời như vậy. Tuy trong lòng dậy sóng nhưng ai nấy đều cố giữ vẻ mặt bình thản.
Sắc mặt Anh Quả cũng thay đổi kịch liệt.
Hắn sao có thể ngờ được, một bản chiếu văn vừa gây chấn động khắp Lục bộ, Bí thư tỉnh cùng các sảnh viện từ sáng đến giờ, lại bị nàng hóa giải thành một sự “hiểu lầm” chỉ bằng vài câu nói. Càng không ngờ nàng đã chuẩn bị sẵn sớ thỉnh tội, cứ như thể nàng biết chắc hắn sẽ đến đây để hỏi tội vậy.
Nàng đang ép hắn phải tin lời nàng.
Nhưng làm sao hắn tin nổi? Dù nàng chưa có kinh nghiệm, cũng không thể ngốc đến mức chép nhầm bản nháp; mà chiếu thư gửi đi Nội Đô Đường sao có thể không qua tay ai kiểm soát?
Thế nhưng, một khi nàng đã nói vậy, các lão thần Hàn Lâm Viện chắc chắn sẽ không đời nào bác bỏ. Nàng tự mình ôm hết tội trạng, họ mừng còn không kịp, sao có thể vạch trần nàng nói dối? Tuy bản nháp kia phản ánh đúng thái độ bảo vệ Vương Kỳ của Hàn Lâm Viện, nhưng giờ đây hắn đã không còn lý do để truy cứu thêm được nữa.
Đôi tay nàng vẫn giơ cao quá đầu, mười ngón tay hơi cong lại, bản sớ mỏng nằm yên lặng trong lòng bàn tay nàng, trắng muốt như tuyết, chói mắt vô cùng.
Cơn thịnh nộ của hắn không những không tiêu tan mà còn bị màn “tự nguyện nhận tội” này kích động thêm. Có điều, sắc mặt hắn không còn u ám như lúc mới vào. Hắn vốn dĩ đã trưởng thành giữa sóng gió Đô Đường từ năm mười bốn tuổi, từng chứng kiến bao mưu mô chính sự, há chẳng phải cũng là một bậc thầy diễn kịch sao?
Hắn khẽ nhếch môi, đưa tay đón lấy bản sớ của nàng. Trong lòng hắn nghiến răng thầm nhủ: Mạnh Đình Huy, hôm nay nàng tự nguyện nhận cái tội hư ảo này để lấy lòng đám người Hàn Lâm Viện, ngày sau đừng có hối hận vì đánh mất sự tín nhiệm của ta.
Hắn vừa mở bản sớ ra, vừa lạnh lùng phán: “Trọng trách triều đình mà ngươi coi như trò đùa sao? Phạt bổng lộc nửa năm, từ nay về sau không được phép trực đêm, nếu như…”
Ánh mắt hắn khi lướt qua nội dung bản sớ đột ngột khựng lại, lời nói cũng nghẹn giữa chừng. Hắn liếc nhìn nàng một lần nữa, rồi mới tiếp tục: “… nếu như sau này còn sai sót một việc gì nữa, sẽ vĩnh viễn không được đặt chân vào Hàn Lâm Viện.”
Ngữ khí tuy lạnh lẽo nghiêm nghị, nhưng hai ngón tay hắn kẹp lấy bản sớ lại siết chặt đến run rẩy.
Nàng rạp người khấu đầu: “Đa tạ Điện hạ đã nương tay không biếm chức. Từ nay về sau thần nhất định sẽ dốc lòng dốc sức, không dám để xảy ra nửa điểm sai sót.”
Hắn nhìn về phía những người đứng sau nàng, chống khuỷu tay lên án, lật bản sớ ra cho mọi người cùng thấy. Chữ viết trên đó không hề nhỏ, đủ để ai cũng đọc rõ. Sau đó, hắn xoay cổ tay, ghé một góc bản sớ vào ngọn nến trên bàn. Lửa bùng lên, cháy rẹt một tiếng.
Nàng không nghe thấy hắn nói gì thêm, vẫn duy trì tư thế khấu đầu. Hai tay nàng ép xuống mặt đất đầy mảnh sứ vỡ, đâm vào lòng bàn tay đau nhói.
Phương Hoài đột ngột bước ra khỏi hàng, khom người nói: “Điện hạ, xin thứ lỗi cho thần nói thẳng. Mạnh Đình Huy từ khi vào Hàn Lâm Viện luôn mẫn cán, làm tròn bổn phận, chuyện chép nhầm chiếu thư lần này chỉ là sơ suất nhất thời. Nếu phạt nàng từ nay không được trực đêm, thần e là quá nặng.”
Lời vừa dứt, những người còn lại cũng đồng thanh phụ họa xin nhẹ tay.
Nàng vẫn quỳ đó, bất động, trán chạm xuống đất nên không ai thấy rõ biểu cảm của nàng.
Anh Quả nhìn bản sớ đã bị lửa thiêu rụi hoàn toàn, phủi nhẹ tro bụi dính trên đầu ngón tay, rồi dứt khoát đáp: “Vậy cứ theo lời Phương học sĩ, chỉ phạt ngươi nửa năm bổng lộc.”
Nàng lập tức đáp: “Tạ Điện hạ.”
Giọng nói thanh thoát, dịu dàng ấy như đâm thẳng vào đáy lòng hắn.
Hắn đứng dậy, sắc mặt đã dịu đi nhiều, nói với Phương Hoài và những người khác: “Đúng như lời ngươi nói, tối nay ta đến đây mà chưa xin chỉ thị trước, đúng là đã phá hỏng quy củ.”
Cả phòng đều cúi đầu cung tiễn hắn ra cửa.
Đợi khi bóng hắn đã xa khuất, một vị lão thần mới tiến lại đỡ nàng dậy, thương xót nói: “Mặt đất lạnh lẽo lại đầy mảnh sứ, quỳ lâu như vậy chắc là đau lắm phải không?”
Nàng mỉm cười lắc đầu: “Không sao đâu ạ.”
Phương Hoài liếc nhìn nàng một lúc rồi bảo: “Tối nay ngươi về nghỉ ngơi đi, sáng mai hãy đến tìm ta.”
Nàng ngoan ngoãn vâng lời, thu dọn đồ đạc, khoác áo bông dày rồi bước ra khỏi cửa. Gió đêm lạnh thấu xương, vạt váy quan bị nước trà thấm ướt lập tức đông lại thành một lớp băng mỏng, cứng đơ đâm vào đầu gối nàng.
Vừa ra khỏi đại môn Hàn Lâm Viện rẽ về phía Ngự phố, đi chưa được mấy bước, nàng bỗng bị một bàn tay kéo mạnh lại. Chưa kịp phản ứng thì chân nàng đã lảo đảo, cả thân mình ngã nhào vào vòng tay của một nam nhân.
![Bìa [HTVT] – Chương 35: Mũi Nhọn (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)