Bìa [HTVT] – Chương 34: Mũi Nhọn (Thượng)
HTVT

[HTVT] – Chương 34: Mũi Nhọn (Thượng)

Tác giả: Hành Yên Yên

1429 từ · 6 phút đọc

Mũi Nhọn (Thượng)

“Ầm!”

Cánh cửa lớn của Hàn Lâm Viện vốn đang khóa chặt bị một lực đạo tàn bạo đá văng, chấn động cả không gian tịch mịch.

Hai ngọn đèn cung đình lướt nhanh qua cửa, quang ảnh lay động dữ dội theo nhịp bước dồn dập. Một nam tử sải bước đi vào, tà bào tung bay trong gió lạnh. Trên nền vải xám tro, những đường chỉ vàng bạc thêu hình rồng năm móng uốn lượn lấp lánh đầy uy nghiêm, thoắt ẩn thoắt hiện giữa màn đêm mờ mịt.

Phía sau hắn, ánh trăng thanh khiết phủ lên tường viện một lớp sa mỏng, khiến sắc đỏ sậm của gạch đá trở nên mông lung như thực như mộng. Hắn tiến tới, cây trâm bạch ngọc tỏa ra hàn quang lạnh lẽo, càng tôn lên gương mặt cương nghị, tuấn lãng nhưng đang chìm trong cơn lôi đình.

Đôi lông mày trầm thấp, đồng tử dị sắc lãnh khốc như băng, bờ môi mỏng mím chặt sắc lẹm như lưỡi kiếm áp chế lòng người. Đám xá nhân áo vàng cầm đèn bên cạnh bước đi rón rén, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ sợ một hơi thở mạnh cũng khiến cơn giận của Thái tử giáng xuống đầu mình.

Tuyết đọng trong viện trắng xóa trên lối đi lát gạch, mỗi bước chân của hắn đều trầm ổn mà nặng nề, tiếng tuyết vụn lạo xạo dưới đế ủng nghe chói tai, khiến những người trong sảnh nghe thấy động tĩnh đều hớt hải chạy ra đón.

“Điện hạ.”

Phương Hoài run rẩy vạt áo, khom mình hành lễ.

Hắn không đáp, ánh mắt đạm mạc lướt qua vai Phương Hoài, nhìn thẳng vào trong sảnh chế chiếu đang mở cửa nửa chừng, sau đó dứt khoát bước lên bậc thềm đi vào trong.

Cả một căn phòng đầy những người đang bận rộn bỗng chốc sững lại. Tấu chương trên án, mực lạnh đuốc ấm, đai ngọc cá bạc của các quan viên… tất cả như đóng băng dưới sự xuất hiện đột ngột này.

Mạnh Đình Huy đứng ở góc trong cùng, khẽ chớp mắt. Sau khi nhìn rõ mặt hắn, y lập tức cúi đầu. Có lẽ mọi người ở đây đều đoán trước tối nay hắn sẽ đến, nhưng khi thật sự đối mặt với một vị Thái tử đang bừng bừng lửa giận, không ai còn dám tùy tiện, tất cả đều nín thở đứng chờ truyền lệnh.

Anh Quả đứng ở cửa, quét mắt nhìn qua từng người trong phòng. Ánh mắt hắn chậm rãi nhưng vô cùng cứng cỏi, khiến người ta không thể chống đỡ nổi. Tất cả đều cúi mặt, duy chỉ có nàng là ngẩng đầu lên, đón nhận lấy ánh mắt của hắn.

Nàng đọc hiểu tâm tư hắn, và càng hiểu rõ vì sao hắn lại tức giận đến thế.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mười ngày trước, bản sớ của Thẩm Tri Thư gửi từ Thanh Châu về kinh đã làm dấy lên sóng gió khắp triều đình. Từng dòng tấu vạch trần ba đại tội của Thông phán Vương Kỳ, chữ chữ đanh thép như thép đao, ý tứ quyết liệt. Đặc biệt là vụ án ‘lạm thu quan ngân’ và mượn danh Thiên tử để vơ vét của dân đã khiến Hoàng thượng nổi trận lôi đình.

Đáng lý ra, Nhị tỉnh và Ngự Sử Đài đã định đình chỉ chức vụ của Vương Kỳ để điều tra ngay lập tức. Ngặt nỗi, đám lão thần Đông Ban do Cổ Khâm cầm đầu ra sức ngăn trở, viện cớ Thẩm Tri Thư vẫn chưa đưa ra được bằng chứng xác thực về số bạc lạm thu. Sau cùng, việc điều tra đành tạm hoãn, triều đình chỉ truyền chỉ triệu Vương Kỳ về kinh, giữ chức Chủ sự ở Thái Bộc Tự để chờ ngày xét hỏi.

Cuộc đối đầu giữa hai phe cựu thần Đông – Tây Ban đã căng thẳng từ lâu, và Thẩm Tri Thư – trưởng tử của Thẩm Vô Trần, người đứng đầu Tây Ban – dâng bản đạn chương này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Hơn nữa, ai cũng biết quan hệ giữa Thái tử và Thẩm Tri Thư rất tốt, nên người ta tin chắc đây là chiêu bài của Thái tử nhằm nhắm vào phe Đông Ban.

Cứ ngỡ sóng gió sẽ tạm lắng cho đến khi Vương Kỳ về kinh, nào ngờ sự việc lại rẽ sang hướng khác.

Một ngày trước, Hàn Lâm Viện phụng mệnh soạn thảo chiếu thư cách chức Vương Kỳ. Bản chiếu này đáng lẽ phải mang ngữ khí nghiêm khắc, răn đe, nhưng người soạn thảo đêm đó lại dùng từ ngữ uyển chuyển, khéo léo né tránh nguyên do cách chức, rõ ràng là muốn bao che cho tội lỗi của Vương Kỳ.

Sáng sớm, bản thảo chiếu thư vừa trình lên Nội Đô Đường đã bị Thái tử – người đang xử lý chính sự tại đây – xé nát vụn. Hàn Lâm Viện vốn là nơi tài hoa lẫy lừng mà lại chẳng thể thấu hiểu lòng quân, soạn ra thứ chiếu văn ngỗ ngược thế này, thật là gan tày đình!

Ngay khi bãi triều, Thái tử sai người tra xem đêm qua ai là người trực viện soạn chiếu, nhưng cả Hàn Lâm Viện từ trên xuống dưới đều đồng thanh nói “không biết”. Rõ ràng là họ đang bao che cho nhau, công khai bày tỏ thái độ phản đối với Thái tử.

Hỏi sao hắn không nổi trận lôi đình?!

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Anh Quả đứng bất động, gương mặt đằng đằng sát khí như muốn hỏi tội. Mọi người trong phòng cùng hắn đứng im, không ai dám mở miệng, cũng chẳng rõ cơn lôi đình này rồi sẽ trút lên đầu ai.

Ánh đuốc chập chờn, gió lạnh tràn vào từ cánh cửa mở toang, lạnh thấu xương.

Mạnh Đình Huy bất ngờ bước lên phía trước, kéo một chiếc ghế gỗ mun đặt bên cạnh án cao, nhỏ giọng nói: “Điện hạ.”

Ánh mắt hắn quét qua, lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn nhìn nàng một hồi lâu rồi mới dời bước tới ngồi xuống. Tà áo bào lạnh lẽo phủ lên đầu gối, hắn vẫn im lặng không nói một lời.

Nàng rót một ly trà nóng, dâng đến trước mặt hắn: “Điện hạ, mời dùng trà.”

Hắn đưa tay nắm lấy chén trà, mặc kệ hơi nóng làm bỏng tay, chỉ siết chặt lấy nó. Cuối cùng hắn cũng mở lời, và người đầu tiên hắn gọi chính là nàng: “Mạnh Đình Huy.”

Nàng vốn định xoay người trở về chỗ cũ, nghe tiếng gọi liền dừng bước.

Hắn hỏi: “Đêm qua Hàn Lâm Viện trực đêm soạn chiếu gồm những vị Học sĩ, Thừa chỉ, Tu soạn nào?”

Tất cả ánh mắt trong phòng tức khắc đổ dồn lên người nàng như những mũi kim nung đỏ, muốn thiêu đốt nàng đến thương tích đầy mình. Nàng không cần nhìn cũng biết ánh mắt của Phương Hoài và những người khác mang hàm ý gì. Nàng lắc đầu, không chút do dự đáp: “Hồi Điện hạ, thần không biết.”

Một tiếng “choang” khô khốc vang lên, chén trà trên án bị hắn hất rơi xuống đất vỡ tan tành, nước trà nóng bắn tung tóe khắp phía. Hắn chống tay lên án, nắm đấm siết chặt. Nếu ánh mắt có thể giết người, có lẽ nàng đã bị hắn băm vằn thành muôn mảnh rồi.

Thần sắc nàng vẫn điềm nhiên như không biết cơn giận của hắn lớn đến nhường nào. Nàng chậm rãi cúi người, nhặt từng mảnh sứ vỡ lên.

Sắc mặt hắn càng lúc càng lạnh lẽo. Nếu trong Hàn Lâm Viện này có một người nói thật, hắn tin người đó phải là nàng. Nhưng hắn không thể ngờ được, ngay cả nàng cũng có ngày đứng trước mặt hắn mà nói dối.

Nàng nhặt xong mảnh vỡ, liền cung kính đứng yên tại chỗ, đôi mắt trong veo như nước nhìn thẳng vào hắn.

“Mạnh Đình Huy,” hắn lại mở miệng, đôi mắt rực lửa giận, “Ta hỏi ngươi lần cuối, đêm qua những ai trực viện?”

Nàng nhìn hắn, lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt ấy, rồi đột ngột quỳ sụp xuống, nhẹ giọng đáp: “Đêm qua người ở lại viện… có thần.”