Thẩm Tri Thư lười biếng ngồi dậy, day day thái dương vẫn còn đau nhức vì trận say đêm qua. Hắn ngồi thẫn thờ một hồi lâu mới cho người vào hầu hạ thay y phục, rửa mặt súc miệng.
Dân phong Thanh Châu chẳng giống kinh thành, người phương Bắc vốn phóng túng, cuồng ngạo, từ khi nhậm chức hắn đã gặp không ít điêu dân khó trị. Vì lẽ đó, nghe tin có nữ tử đến đòi nợ, hắn cũng chẳng thèm để tâm, chỉ nghĩ bụng không biết lại là kẻ nào muốn mượn cớ sinh sự để bám lấy quyền quý đây.
Nhưng khi bước tới sảnh trước phủ nha, hắn lại thấy một nữ tử mặc áo lông chồn, váy lụa màu thúy bích, hai tay chắp trong ống tay áo, dáng vẻ thong dong tự tại ngồi trên ghế. Đôi mắt nàng sáng như sao trời, dán chặt vào hắn ngay từ lúc hắn bước vào.
Hồ Càng Lâm đứng một bên, tay nắm một tờ giấy mỏng, vẻ mặt có chút bối rối.
Thấy Thẩm Tri Thư đến gần, nàng mới đứng dậy, khẽ khom mình: “Dân nữ Nghiêm Phức Chi, bái kiến Tri châu Thẩm đại nhân.”
Hai chữ “Tri châu” được nàng nhấn giọng thật nặng, nghe ra cả một sự mỉa mai trong đó.
Thẩm Tri Thư đứng sững lại. Lúc nhìn rõ khuôn mặt nàng, hắn bất giác ngẩn người, nhận ra nàng chính là vị cô nương hắn từng gặp tại Bác Phong Lâu của Nghiêm gia ở Hướng Châu phủ ngày trước.
Nghiêm Phức Chi nheo mắt, cái cằm thanh tú khẽ hất lên, khóe miệng nở nụ cười: “Thẩm đại nhân, từ biệt đến nay vẫn khỏe chứ.”
Nhờ lần bí mật quan sát ở nữ học, nàng đã tường tận thân phận của hắn, nên lúc này đối diện vẫn vô cùng ung dung tự tại. Ngược lại, hắn vẫn mang bộ dạng ngơ ngác, phản ứng không kịp, đứng chôn chân tại chỗ nửa ngày mà chẳng thốt lên lời nào.
Hồ Càng Lâm rảo bước lại gần, ghé tai hắn thì thầm: “Đại công tử, đây chính là đại tiểu thư của Nghiêm gia ở Hướng Châu phủ…”
Thẩm Tri Thư bỗng nhướng mày, ánh mắt nhìn nàng lập tức thay đổi.
Nghiêm Phức Chi.
Trách không được ngày đó ở Bác Phong Lâu nàng lại có thể càn rỡ như vậy, đó là tửu lầu nhà nàng, nàng còn sợ đắc tội ai chứ?
Danh tiếng Nghiêm gia trong giới thương nhân Triều An Bắc Lộ hắn đã nghe qua từ khi tới Thanh Châu. Hắn hiểu Nghiêm gia lần này vì đại hội giao thương biên giới mà cố ý mở tiệm mới ở phía nam cửa Thượng Khâu. Cửa tiệm đó bày biện đủ loại kỳ trân dị bảo, hoa thạch màu điêu đếm không xuể, khiến cả thành Thanh Châu xôn xao, các thương nhân bản địa đều coi đây là đối thủ đáng gờm nhất.
Thông suốt mọi chuyện, sắc mặt hắn liền dịu lại, mỉm cười nói: “Ngày đó Thẩm mỗ không biết là Nghiêm đại tiểu thư, có chỗ đắc tội, thật là hổ thẹn. Chỉ là không biết Thẩm mỗ nợ Nghiêm gia thứ gì, mà đại tiểu thư phải đích thân lên cửa quan đòi nợ?”
Nghiêm Phức Chi liếc mắt về phía tờ giấy mỏng trong tay Hồ Càng Lâm.
Hồ Càng Lâm trình tờ giấy qua, giọng thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy: “Chắc là do người của phủ nha làm.”
Thẩm Tri Thư liếc nhanh qua, nhíu mày rồi hiểu ngay lập tức, hắn hỏi nàng: “Những kẻ này không phải do Thẩm mỗ sai bảo, sợ là Nghiêm gia đòi nợ nhầm người rồi.”
Nghiêm Phức Chi cười lạnh: “Hôm qua bọn họ nói rõ mồn một, khối bảo điêu đó là phụng mệnh Vương Kỳ đại nhân mua để tặng Thẩm đại nhân. Nếu ngài vui lòng, còn định sai người gửi về kinh thành trình lên Hoàng thượng và Thái tử thưởng ngoạn. Món nợ này, ta không hỏi Thẩm đại nhân thì còn biết đòi ai được đây?”
Sắc mặt Thẩm Tri Thư vốn đang u ám, nghe xong lời này bỗng bừng sáng. Hắn tiến lên nửa bước, thấp giọng hỏi: “Cô vừa nói, là ai thụ mệnh?”
“Thông phán Vương Kỳ, Vương đại nhân.” Nàng nhướng mày, “Sao nào?”
Thẩm Tri Thư ngưng mắt suy nghĩ một lát, bỗng bật cười: “Rất tốt!” Đoạn quay sang Hồ Càng Lâm: “Đi lấy khối bảo điêu đó ra đây, trả lại cho Nghiêm đại tiểu thư.”
Vẻ mặt Hồ Càng Lâm cũng trở nên quái dị, nhưng không nói gì, quay người đi vào nội phủ.
Nghiêm Phức Chi thấy lạ lùng, không biết hắn đang tính toán chiêu trò gì, càng không ngờ hắn lại trả đồ một cách dứt khoát như vậy, thật khác hẳn với đám quan lại nàng từng tiếp xúc ở Hướng Châu phủ.
Thẩm Tri Thư bước sang một bên, vén vạt áo ngồi xuống, lại mời nàng: “Nghiêm đại tiểu thư mời ngồi.”
Nàng cúi mắt suy nghĩ rồi ung dung ngồi xuống ghế bên cạnh: “Thẩm đại nhân đúng là người sảng khoái. Chỉ là dân buôn bán chúng ta vốn trọng vốn quý lãi, đồ trả lại là một chuyện, nhưng tiền lãi ta vẫn muốn đòi cho bằng được, kẻo cửa tiệm Nghiêm gia lại phải chịu ấm ức vô ích.”
“Dễ thôi.” Thẩm Tri Thư vẫn cười, giọng điệu còn sảng khoái hơn, “Chỉ cần Nghiêm đại tiểu thư đồng ý với Thẩm mỗ một việc, dẫu lãi suất bao nhiêu, Thẩm mỗ cũng sẵn lòng chi trả.”
Nghiêm Phức Chi thấy hiếu kỳ: “Việc gì?”
Lúc này Hồ Càng Lâm đã bưng hộp gỗ ra, đặt lên bàn trà cạnh nàng.
Thẩm Tri Thư liếc Hồ Càng Lâm một cái rồi nhìn Nghiêm Phức Chi, ghé sát lại hạ thấp giọng: “Nghiêm đại tiểu thư có sẵn lòng viết một bản trình đơn, tố cáo Thông phán Thanh Châu Vương Kỳ đã lấy danh nghĩa ‘Hoàng thượng muốn thưởng ngoạn hoa thạch màu điêu’ để cưỡng đoạt tài vật của dân chúng tại Thanh Châu không?”
Nghiêm Phức Chi ngẩn ra, không ngờ hắn lại đưa ra yêu cầu này, nhất thời không biết đáp sao.
Thẩm Tri Thư nhếch môi nói tiếp: “Đây đều là sự thật, không phải bắt Nghiêm đại tiểu thư bịa đặt…”
Nàng nhíu mày: “Nhưng những lời đó ta chỉ nghe bọn nha sai nói, sao dám khẳng định đó là ý của Vương đại nhân?”
Ánh mắt Thẩm Tri Thư thoáng hiện vẻ sắc lạnh, hắn chậm rãi nói: “Nếu tiểu thư đồng ý viết bản trình đơn này, Thẩm mỗ không cần tiểu thư đòi lãi, sẽ tự mình lo liệu để miễn toàn bộ thuế cho cửa tiệm Nghiêm gia tại hội chợ chung sắp tới. Tiểu thư thấy thế nào?”
Nghiêm Phức Chi cúi đầu trầm tư. Nàng im lặng, nhưng rõ ràng đã bị lời đề nghị này làm lung lay. Nếu có thể miễn toàn bộ thuế tại hội chợ chung, đó là một con số khổng lồ… Lại có Thẩm Tri Thư đại diện quan phủ làm chỗ dựa, uy tín của Nghiêm gia trong giới thương nhân Thanh Châu chắc chắn sẽ không ai bì kịp.
Thẩm Tri Thư kiên nhẫn đợi nàng, rồi thong thả bồi thêm: “Thẩm mỗ nhớ Nghiêm gia cũng có người làm quan ở kinh thành. Đường huynh của cô là Nghiêm Kiều Phong ở Tông Chính Tự nhiều năm chưa được thăng chức, mà Thẩm mỗ với Tông Chính Thiếu khanh Tôn Số Nhiên vừa khéo lại là chí giao…”
Nghiêm Phức Chi ngước mắt, cười cắt ngang lời hắn: “Thẩm đại nhân không cần nói thêm nữa. Ngày mai ta sẽ sai người gửi trình đơn đến cho ngài.”
Thẩm Tri Thư mỉm cười.
Nàng thản nhiên đứng dậy, ôm hộp gỗ đựng bảo điêu vào lòng: “Mong rằng Thẩm đại nhân giữ lời hứa, sau này khi định đoạt luật lệ hội chợ chung hãy cân nhắc cho Nghiêm gia chúng ta.”
Thẩm Tri Thư cũng đứng dậy tiễn nàng ra cửa, dặn dò nha dịch: “Đưa Nghiêm đại tiểu thư về phủ.”
Nghiêm Phức Chi mỉm cười nhìn hắn, khẽ nói: “Thẩm đại nhân thật là người có thủ đoạn, ngày đó quả là ta có mắt không tròng, chẳng nhận ra ngài lại là một kẻ âm hiểm đến nhường này.”
Lần trước gặp chỉ tưởng hắn là kẻ phong lưu, ai ngờ tâm cơ lại sâu đến bậc này.
Thẩm Tri Thư chỉ cười, nhìn bóng nàng rời đi, cũng khẽ đáp: “Lời của Nghiêm đại tiểu thư, Thẩm mỗ nghe không hiểu.
Bên ngoài nắng xuân rạng rỡ, bầu trời đông trong vắt hiếm thấy, sưởi ấm lòng người.
Hắn xoay người rảo bước vào trong, bảo Hồ Càng Lâm: “Ngay hôm nay hãy soạn sớ, tham tấu Vương Kỳ ba đại tội. Ngày mai gửi khoái mã, trình thẳng lên án của Thái tử!”
Hồ Càng Lâm gật đầu, theo sau hắn vào nội viện: “Đang lo Vương Kỳ không có nhược điểm gì rơi vào tay Đại công tử, thì thuộc hạ của hắn lại tự dâng đầu lên… Lần này Đại công tử đem chuyện này gộp chung với việc ‘bạc thưởng thêm’ ở đại doanh Thanh Châu, hạch tội hắn mượn danh Hoàng thượng để ức hiếp dân, cướp công của vua làm của mình. Dẫu chuyện sau chưa có bằng chứng thép, cũng đủ khiến Hoàng thượng nổi trận lôi đình. Lúc đó Thái tử Điện hạ chỉ cần bồi thêm vài câu, đám lão thần trong triều dù muốn cũng không giữ nổi Vương Kỳ.”
Thẩm Tri Thư bước đi nhẹ nhõm, mái tóc hơi rối, đôi mắt dài lấp lánh. Trong đầu hắn hiện lên nụ cười đầy thâm ý của Nghiêm Phức Chi lúc chia tay, hắn bất giác nhếch môi, lẩm bẩm: “Đúng là trời giúp ta.”
![Bìa [HTVT] – Chương 33: Thanh Châu (Hạ)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)