Bìa [HTVT] – Chương 30: Trời Đông Giá Rét (Hạ)
HTVT

[HTVT] – Chương 30: Trời Đông Giá Rét (Hạ)

Tác giả: Hành Yên Yên

1475 từ · 7 phút đọc

Trời Đông Giá Rét (Hạ)

Hắn nhất thời chưa hiểu ý nàng, nhíu mày: “Ngươi nói cái gì?”

Nàng cúi đầu, nhìn đăm đăm vào lò sưởi tay, thanh âm nhẹ bẫng: “Thần nói, thứ đó vốn không phải viết cho Điện hạ.”

Hắn chưa bao giờ thấy nàng lộ ra vẻ khép nép phục tùng thế này trước mặt mình. Ngẫm lại lời nàng vừa nói, hắn dần hiểu ra, ngón tay mân mê mảnh giấy vụn: “Ngươi cố tình viết cho Phương Hoài xem?”

Nàng im lặng, chỉ lặng lẽ ngồi đó.

Sắc mặt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, rồi lại nhíu mày hỏi thấp: “Ngươi biết đám thanh nghị Hàn Lâm Viện không muốn triều đình cử binh, nên cố ý viết bản sách luận này để Phương Hoài thấy, nhằm tranh thủ sự tin cậy và cảm tình của ông ta?”

Nàng gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Đám nữ Tiến sĩ khoa này đều do chính Điện hạ điểm trúng, tuy là môn sinh Thiên tử, nhưng so với Hoàng thượng và Bình Vương, rốt cuộc vẫn gần gũi với Điện hạ hơn. Tương lai Điện hạ đăng cơ, chúng thần chắc chắn là trụ cột trẻ tuổi được Điện hạ trọng dụng. Điện hạ là người cầu tiến, chính kiến của các lão thần thường không hợp ý Điện hạ. Thần muốn ngóc đầu lên ở Hàn Lâm Viện, dĩ nhiên phải tìm cách để các Học sĩ thấy rằng thần đứng về phía họ. Điện hạ có hiểu điều ấy chăng?”

Hắn lặng thinh, nhưng đáy lòng như có dòng nước xiết cuộn trào, đầy chấn động. Lúc xem bản sách luận ban ngày, hắn chỉ thấy lửa giận công tâm mà quên mất ánh mắt của Phương Hoài khi đó, cũng không nghĩ sâu xa tại sao nàng lại táo bạo đến vậy.

Nàng ngước lên nhìn hắn, nói tiếp: “Nhưng mục đích của thần không chỉ dừng lại ở đó.”

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, vẫn không lên tiếng.

“Bất kể Điện hạ tính toán thế nào, những việc Điện hạ làm gần đây đều khiến các lão thần nghi ngờ Điện hạ muốn khai chiến với Bắc Tiễn. Thẩm đại nhân mới đi Thanh Châu, chân ướt chân ráo, khó lòng chấn chỉnh quân vụ ngay được. Đám cựu thần Đông Ban chắc chắn sẽ ngấm ngầm gây khó dễ cho hắn. Bản sách luận này của thần có thể coi là vật tế. Nếu Điện hạ không muốn bị các lão thần thấu rõ tâm can, chi bằng mượn cơ hội này mắng nhiếc thần một trận, phạt bổng giảm chức tùy ý Điện hạ. Như vậy các lão thần sẽ tin rằng Điện hạ quả thực không có ý định cử binh. Đến lúc đó, Thẩm đại nhân ở Thanh Châu có làm gì cũng không còn là do Điện hạ bày mưu đặt kế nữa, dù có ai nghi ngờ cũng không thể đường hoàng nói ra giữa triều.”

Những lời này nàng nói không nhanh, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng lại khiến sắc mặt hắn càng thêm ngưng lạnh, quanh thân sát khí bừng bừng.

Vốn tưởng rằng nàng ở Hàn Lâm Viện hơn nửa năm nay chẳng qua chỉ là đọc sử soạn chí, không ngờ nàng lại tai thính mắt tinh, tâm tư minh mẫn đến thế. Nàng không chỉ nhìn thấu cục diện triều chính mà còn am tường việc suy đoán thánh ý đến mức đáng sợ.

Trước đây khi hắn ban cho nàng vinh sủng tột bậc, cũng đã nghĩ tới một ngày nào đó sẽ dùng đến nàng. Nhưng hắn không ngờ rằng nàng chỉ là một nữ tiến sĩ tân khoa, một Biên tu Hàn Lâm Viện chính lục phẩm nhỏ bé, ngay cả chỗ đứng trong triều còn chưa vững, thế mà đã dám vạch sẵn một con đường đầy rẫy hiểm nguy, tự mình dâng tận cửa để hắn lợi dụng.

Hắn tựa người ra sau, đôi mắt đóng đinh vào nàng, giọng nói không nóng không lạnh: “Nói như vậy, trong lòng ngươi lại muốn triều đình dấy binh?”

Nàng vẫn nhìn hắn như thế, chân mày khẽ động đậy, rồi nàng rũ mi nói: “Dấy binh hay không đều chẳng phải tâm nguyện của thần. Điều thần mong cầu, duy chỉ có tâm nguyện của Điện hạ mà thôi.”

Sống lưng hắn cứng đờ, cả người khựng lại chưa kịp phản ứng, đã nghe giọng nàng trầm xuống, nói tiếp: “Điện hạ muốn dấy binh, thần liền mong triều đình hưng binh; Điện hạ ghét chiến tranh, thần liền mong thiên hạ thái bình.”

Nàng nói xong liền mím môi, lặng lẽ đợi hắn lên tiếng.

Hắn nghe hiểu ý nàng, thái dương bỗng nhảy dựng lên. Đáy lòng dường như đã lờ mờ nhận ra điều gì đó, nhưng hắn không muốn nghĩ sâu thêm, chỉ cảm thấy lồng ngực như bị thứ gì đó chen ngang, hơi thở nghẹn lại. Một hồi lâu sau, hắn mới mở miệng, giọng trầm thấp: “Ngươi thật đúng là trung thành. Nhưng mà ngươi có từng nghĩ tới, nếu lần này ta trách phạt, cắt bổng lộc của ngươi, tương lai ngươi làm sao có thể đứng vững ở Hàn Lâm Viện?”

Nàng chợt nở nụ cười, khi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả bầu trời sao rực rỡ: “E là lần này Điện hạ phạt thần càng nặng, các lão thần Hàn Lâm Viện lại càng có thiện cảm với thần. Sang năm khi khảo hạch mãn nhiệm, họ chắc chắn sẽ dâng sớ tiến cử thần. Đến lúc đó, dù Điện hạ có vạn lần không muốn, cũng buộc phải thăng chức cho thần thôi.”

Hắn không nói nên lời.

Khá khen cho một Mạnh Đình Huy… khá khen cho nàng.

Lúc xem mấy tờ giấy tuyên mỏng manh kia, hắn đâu có ngờ đằng sau đó lại là bao nhiêu mưu mô tính toán lắt léo đến thế. Ngay cả những kẻ lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, e là cũng không tính kế khôn ngoan bằng nàng.

Phương Hoài đã thấy hắn đọc bản sách luận đó, nếu hắn thờ ơ, trái lại sẽ có vẻ quá khiên cưỡng và bất thường. Như thế, người khác càng tin rằng hắn thực sự có ý định dấy binh với Bắc Tiễn… Chỉ có trách phạt nàng thật nặng mới là cách hành xử của người thường.

Nhưng muốn trách phạt nàng, chẳng lẽ lại trách nàng ngỗ nghịch thánh ý, can gián triều đình không được xuất binh? Nực cười! Dĩ nhiên phải trách nàng nói năng ngông cuồng, trong khi hắn và triều đình tuyệt đối không có ý định động binh đao với Bắc Tiễn.

… Rốt cuộc, việc này vẫn là làm theo ý nàng.

Hắn ngồi đó, tâm trí xoay chuyển trăm ngàn lần, nhưng cuối cùng chỉ biết thầm than trong lòng. Hắn quả thực không thể xem nhẹ nàng được nữa.

“Điện hạ.”

Thấy hắn im lặng hồi lâu, nàng lại khẽ gọi một tiếng.

Hắn bừng tỉnh, chạm phải ánh mắt nàng, dịu dàng và trong trẻo như dòng suối ấm mùa xuân. Tiếng gọi ấy khiến hắn bất chợt nhớ lại mấy câu nàng vừa nói, trong lòng bỗng dâng lên một thứ tình cảm khác lạ, khiến hắn bực bội không yên, chỉ lạnh lùng đáp: “Xuống xe.”

Nàng cũng biết điều, không hỏi thêm xem hắn định tính toán thế nào, chỉ ngoan ngoãn đặt chiếc lò sưởi tay lại bên cạnh hắn, xoa xoa đầu ngón tay rồi vén màn bước xuống xe ngựa.

Khi nàng vừa đứng vững, quay người định xách hộp sách trên ván xe, phía sau lại vang lên giọng nói trầm mặc của hắn, gọi nàng đứng lại.

Nàng xoay người, chưa kịp nhìn rõ thì một chiếc áo choàng lông đen ấm áp đã trùm xuống, bao bọc lấy cả người nàng. Xá nhân áo vàng nhanh chóng bước tới lên xe, tấm màn nỉ đột ngột rơi xuống.

Dải lụa hoàng cẩm trên mui xe rung lên bần bật trong gió đêm, rồi theo chiếc xe ngựa xa dần, biến mất vào màn đêm mờ ảo. Nàng đứng ngây người, mãi đến khi chiếc xe khuất hẳn sau góc đường mới theo bản năng siết chặt chiếc áo choàng trên người.

Chóp mũi tràn ngập mùi hương thanh sạch dễ chịu từ cơ thể hắn.

Chẳng biết đã đứng chôn chân tại đó bao lâu, trên trời lại bắt đầu đổ tuyết. Những hạt tuyết nhỏ cuốn theo gió rơi xuống, lướt qua gò má lạnh buốt mới khiến nàng bừng tỉnh khỏi cơn mê muội.