Bìa [HTVT] – Chương 3: Hoàng Thái Tử (Hạ)
HTVT

[HTVT] – Chương 3: Hoàng Thái Tử (Hạ)

Tác giả: Hành Yên Yên

1958 từ · 9 phút đọc

Hoàng Thái Tử (Hạ)

Tiếng vó ngựa gõ lên mặt đá xanh, vang lên trong trẻo giữa con đường vắng.

Trên đầu, những mầm lá non vừa nhú khỏi cành theo gió xuân rơi lả tả, mang theo hương cỏ cây thanh mát đặc trưng của tiết đầu năm.

“Duyên Chi.”

Nam tử áo đen chợt hạ giọng gọi.

“Dạ?” Nam tử áo xanh vội thúc ngựa tiến lại gần, nghiêng người thấp giọng thưa: “Điện hạ có điều chi phân phó?”

“Lần này theo ta rời kinh, mọi sự đều nên giữ mình. Về sau chớ phô trương thân phận, càng không được tùy tiện trêu ghẹo nữ tử nơi đất lạ.”

Giọng nói trầm lạnh, song ẩn chứa vài phần bất đắc dĩ.

Nam tử áo xanh cúi đầu, dáng vẻ ấm ức: “Điện hạ cải trang giản hành, bên mình lại chỉ mang theo một thị vệ. Triều An Bắc Lộ vốn là vùng đất mới thu phục, dân phong không thể so với kinh thành…”

“Cho nên ngươi mới ở tửu lầu lấy tiền ép người?” Nam tử áo đen cắt lời, sắc mặt trầm xuống, “Ta chưa đến mức ăn một bữa cơm đã bị kẻ khác ám toán. Mấy đồng bổng lộc của Thẩm thái phó cũng không phải để ngươi tiêu xài như thế.”

Nam tử áo xanh thoáng đỏ mặt, lí nhí đáp: “Điện hạ quên rồi sao? Từ đầu năm nay, thần cũng đã được lĩnh bổng lộc.”

Nam tử áo đen nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt: “Phải, ta quên mất. Ngươi là Thẩm Tri Thư dựa bóng cha mẹ, chưa cần qua khoa cử đã được nhập triều, chưa từng trải việc quan trường mà đã giữ chức trong quán các. Ngay cả tân khoa tiến sĩ cũng không sánh bằng vận số của ngươi.” Dừng một chút, giọng nói càng thêm lạnh lẽo: “Đừng nói tân khoa, e rằng ngay cả Thẩm thái phó năm xưa, thanh danh cũng chưa chắc hơn được ngươi hôm nay.”

“Điện hạ…” Thẩm Tri Thư vội mở miệng, song lời đến môi lại đành nuốt xuống, chỉ im lặng một hồi, rồi quay sang nam tử cao lớn bên cạnh, giọng như cầu cứu: “Bạch thị vệ…”

Bạch Đan Dũng thấy bộ dạng hắn, không đành lòng, liền thúc ngựa tiến lên giải vây: “Điện hạ, người xem Hướng châu nay đã khác xưa rất nhiều. Phố phường sầm uất, tửu quán cửa hiệu san sát, so với mười năm trước phồn thịnh gấp bội. Có thể thấy Triều An Bắc Lộ mấy năm gần đây quản trị quả thực tương xứng với sở tấu, đều nhờ tâm huyết của Điện hạ, quả thật không uổng phí.”

Sắc mặt nam tử áo đen dịu đi đôi phần, quay đầu nhìn quanh một vòng, chậm rãi nói: “Quả thật khác xa mười năm trước. Bạch thị vệ còn nhớ chăng, năm ấy mẫu hoàng ban chiếu đình chỉ việc xây chùa, lập am khắp bốn lộ phía bắc. Quan lại địa phương làm việc tắc trách, khiến bao trẻ nhỏ chưa kịp nhập hộ tịch phải lưu lạc đầu đường…”

Bạch Đan Dũng trầm mặc giây lát, khẽ nhíu mày: “Thần mạo muội nói, năm ấy Điện hạ vừa mới tham chính, phụng chỉ dò xét tình hình các châu mới thu phục. Đáng lẽ nên theo quần thần, vậy mà Điện hạ lại một mình đi khắp các nơi, tra xét thực trạng, cứu được không ít sinh linh. Nhưng cũng vì thế mà khiến bao người trong triều lo lắng đến mất ăn mất ngủ.” Hắn ngừng lại, giọng trầm xuống: “Lần này thần chỉ mong, bất luận Điện hạ đi đâu cũng cho thần theo hầu. Nếu chẳng may xảy ra điều gì, thần dù có mười cái đầu cũng không gánh nổi tội này.”

“Bạch thị vệ quá lo rồi.” Thẩm Tri Thư cười xen vào, giọng nhẹ tênh: “Điện hạ phúc lớn mạng lớn, sao dễ gặp điều bất trắc. Trái lại là ta đây, chưa từng va chạm nhiều, còn cần Bạch thị vệ bảo hộ.”

Hắn cười híp mắt: “Sáng mai ta định sang nữ học ở bờ Tây thành Hướng châu bái kiến giám thị, Bạch thị vệ cũng đừng bỏ mặc ta một mình.”

Bạch Đan Dũng thoáng sững sờ, liếc nhìn hắn rồi lại nhìn nam tử áo đen: “Điện hạ, việc này…”

Thẩm Tri Thư nháy mắt vài cái với nam tử, ý cười bên miệng không che được.

Nam tử hiểu ý, sắc mặt hòa hoãn, gật đầu nói: “Sự tình quan trọng. Thẩm thái phó phụng chỉ chủ trì khoa thi nữ học vùng Triều An Bắc Lộ, Hướng châu nữ học là nơi cốt yếu. Duyên Chi hành sự xưa nay không biết dè chừng, để hắn đi một mình e dễ lộ thân phận. Ngày mai Bạch thị vệ theo hắn một chuyến, chỉ vài canh giờ, không cần lo cho ta.”

Bạch Đan Dũng còn định nói thêm, Thẩm Tri Thư đã nhanh nhẹn cắt lời: “Vậy thì ta xin đa tạ Bạch thị vệ trước.”

Sau đó nheo mắt cười, hai chân đạp xuống bụng ngựa, thúc ngựa chạy về phía trước.

Nam tử áo đen cong môi cười nhạt, cũng giơ roi thúc ngựa, không nói thêm lời nào.

Ánh nắng đầu xuân nghiêng rơi trên vai hắn, phủ một lớp bụi vàng nhạt. Con mắt trái màu hổ phách lấp lánh dưới ánh sáng, trong veo mà sắc bén.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hôm sau, vừa tờ mờ sáng.

Cả tòa nữ học Hướng châu đã náo động như ong vỡ tổ.

Trước chính đường — nơi quanh năm chỉ đặt bài vị thánh hiền, hiếm khi tiếp khách — hôm nay lại được giám thị dùng để tiếp đãi một nam tử trẻ tuổi.

Các lớp học phía sau đều bỏ trống. Nữ sinh tụ tập ngoài hành lang, chen chúc bàn tán, ai nấy đều tò mò dò xét thân phận vị khách kia.

“Các ngươi thấy chưa? Nơi này từ bao giờ có người tuấn tú đến thế…” Một nữ tử đỏ mặt thì thầm.

“Ngươi chỉ biết xem mặt nam nhân, nói lời này cũng không biết xấu hổ. Ngươi không nhìn thấy bên hông hắn treo là cái gì sao? Túi cá bạc đó (1)!” Một người khác vội vàng nói.

Có người khẽ giọng hỏi: “Trông hắn bất quá cũng chừng hai mươi tuổi, sao lại được sủng ái đến thế, còn có cả túi cá bạc?”

Có người khẽ cười khinh: “Đúng là ít hiểu biết. Ta nghe người ta nói, phàm là quan viên kinh thành nhậm quán chức đều là nhờ ơn cha mẹ mà làm quan. Người như vậy còn có thể không được sủng ái sao? Ta thấy người bên trong này, bậc cha chú trong nhà nhất định là quan lớn trong triều, nếu không lấy tuổi tác của hắn, làm sao có thể có được vinh dự lớn như vậy?”

Lại có người không kiên nhẫn nói: “Đừng nói ồn ào nữa, ai biết người này hôm nay tới chỗ này là vì cái gì?”

“Chiếu dụ của triều đình gần đây liên tiếp ngầm ban ra, ai có thể đoán trúng được chứ? Bất quá hắn đã là quan chức, chắc là vì khoa thi Tiến sĩ Nữ tử cấp châu lần này mà tới.”

Mọi người nghe vậy, không khỏi im lặng một lát, sau đó lại có người cười đùa nói: “Quản những thứ đó làm gì? Người bên trong này, vừa trẻ vừa tuấn tú, lại được Hoàng thượng sủng ái sâu sắc, các ngươi chẳng nghĩ nhân cơ hội này… Khụ.” Nữ tử cười ái muội.

Chưa dứt lời, đã có một giọng nói nghiêm khắc vang lên: “Tụ tập ở đây làm gì?”

Có người nhíu mày, quay đầu lại thấy người tới, vội khẽ giọng nói: “Nghiêm tỷ tỷ đến rồi.”

Nghiêm Phức Chi tiến đến phía trước, vừa thò người ra nhìn xung quanh vừa hỏi: “Rốt cuộc là đang xem cái gì vậy? Ta chẳng qua chỉ ngủ nướng một lát, sao lại bỏ lỡ trò hay rồi?”

“Có một nam tử trẻ tuổi tới, vô cùng tuấn tú, ăn mặc tuy bình thường, nhưng bên hông lại treo túi cá bạc, giám thị còn đặc biệt vì hắn mở gian đường trước để đón khách!”

Nghi Phức Chi vừa nghe liền hưng phấn, “Túi cá bạc?” Nói rồi liền duỗi thân mình qua hành lang dài chằng chịt, “Để ta xem xem!”

“Nghe người ta nói hình như là quan chức…” Có người thấp giọng đáp.

Nàng lại không nghe lời người ta nói, liều mạng duỗi cổ xem cảnh tượng bên trong gian đường trước, nhưng lại chỉ nhìn thấy một góc áo, một đôi ủng quan, không khỏi lẩm bẩm nói: “Cũng không xoay người, để ta nhìn xem rốt cuộc tuấn đến mức nào…”

Chưa kịp oán giận xong, người bên trong dường như nghe thấy nàng đang nói gì, liền thấy hắn đứng dậy châm trà, khom lưng kính về phía giám thị đang ngồi một bên.

Nghiêm Phức Chi nhìn từ xa, thấy người nọ ngẩng đầu mỉm cười, xoay người trở về chỗ… Sau đó liền sửng sốt đứng yên.

Đôi mắt xinh đẹp kia…

Hắn hắn hắn… Là hắn…!

Nghiêm Phức Chi bối rối quay phắt đầu lại, vội nắm chặt lấy tay nữ tử vừa lên tiếng khi nãy, giọng run run hỏi: “Ngươi nói… hắn là quan được bổ thẳng vào triều sao?”

Nữ tử kia bị nàng làm cho giật mình, chỉ dám gật đầu khe khẽ, không hiểu nàng đột nhiên hỏi như vậy để làm gì.

Quan bổ thẳng vào triều… Lại còn được ban túi cá bạc…

Nghiêm Phức Chi đưa tay ôm trán, trong đầu ra sức lục tìm ký ức.

Hôm qua, trong tửu lâu… người áo đen kia đã gọi hắn thế nào?

… Duyên Chi… Phải rồi, dường như chính là Duyên Chi.

Nàng ngẩn người giây lát, rồi chợt kêu khẽ một tiếng, giọng đầy hối hận: “Sao đến giờ ta mới nghĩ ra chứ!”

Vừa nhập sĩ đã được phong chức trong quán các, tuổi còn trẻ đã được ban túi cá bạc, trong triều đình này, ngoài người ấy ra còn có thể là ai nữa?

Duyên Chi… Duyên Chi… Chẳng phải chính là tự của Thẩm Tri Thư, trưởng tử của Thẩm Vô Trần –  đương kim Trung thư lệnh, Thái tử thái phó, Đại học sĩ điện Tập Hiền hay sao!

Nếu đã như vậy… Vậy thì người áo đen hôm qua, kẻ có thể khiến Thẩm Tri Thư cúi đầu lĩnh mệnh…

Toàn thân Nghiêm Phức Chi chợt run lên. Nàng xoay người, gấp gáp hỏi dồn những người xung quanh: “Mạnh Đình Huy đâu? Có ai nhìn thấy Mạnh Đình Huy không?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, rồi lần lượt lắc đầu, tỏ vẻ không hay biết.

Nghiêm Phức Chi nóng ruột đến mức dậm mạnh chân, vừa định quay người rời đi, thì bỗng nghe phía sau có người lên tiếng: “À… ta nhớ ra rồi.”

Nàng lập tức quay lại.

Người kia chần chừ một chút rồi nói: “Sáng sớm khi trời vừa tỏ, hình như ta thấy nàng đi ra ngoài. Có hỏi nàng đi đâu, nàng chỉ nói hôm nay trong nữ học ồn ào, muốn ra ngoài thành dạo một lát rồi sẽ trở về.”

(1): Túi cá bạc là phù hiệu quan lại thời cổ đại, đeo bên hông để thể hiện thân phận và cấp bậc.