Về đêm, sương phủ trắng thềm, tuyết đọng lại thành những mảng băng mỏng lấp lánh dưới ánh đèn cung đình trước viện. Nhìn từ xa, những rặng băng lăng treo trên tường Bí Thư Tỉnh như những lưỡi dao sắc nhọn. Gió đêm hun hút, cái lạnh thấm từ mắt vào đến tận tim, khiến người ta cảm thấy như không còn chỗ nào để trốn chạy.
Mạnh Đình Huy bước ra khỏi Hàn Lâm Viện, trên người chỉ khoác chiếc áo bông dày. Vạt quan bào màu đỏ quẹt qua lớp tuyết đã ướt sũng một nửa. Một tay nàng xách hộp sách lớn, một tay giữ chặt cổ áo, cúi đầu rảo bước. Khi đi ngang qua con đường phía bắc, nàng thấy ánh sáng hắt ra từ những hàng cây sơn son, ánh mắt không tự chủ được mà nhìn về phía ấy…
Tử mãng kim quả, vào không cần xuống ngựa, ra nhất định phải có xe đưa đón… Nàng phải mất bao nhiêu năm nữa mới có cơ hội bước qua cánh cổng đỏ dát vàng lộng lẫy kia đây?
Vừa rẽ qua một góc cua nhỏ, một chiếc đèn cung đình sáng rực hiện ra trước mắt. Nàng đứng khựng lại, lấy ống tay áo che mắt nhìn, thấy đó là một xá nhân áo vàng. Trông mặt mũi rất quen, nhưng nàng nhất thời không nhớ đã gặp ở đâu.
Người nọ cúi mình vái chào: “Mạnh đại nhân.” Đoạn nghiêng người, giơ cao chiếc đèn về phía góc đường.
Mạnh Đình Huy nhìn theo hướng tay chỉ. Giữa những viên gạch cung lạnh lẽo loang lổ tuyết, một chiếc xe ngựa đang đỗ im lìm. Dải lụa hoàng cẩm trên mui xe khẽ bay lất phất trong gió đêm.
Lòng nàng thắt lại, hiểu rõ người bên trong là ai. Nàng không nói lời nào, chỉ hít một hơi gió lạnh, cúi đầu đi về phía chiếc xe. Xá nhân đi trước dẫn đường, kín đáo thổi tắt ngọn đèn cung đình, không gian xung quanh tức khắc tối sầm, chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa hắt ra từ các viện xa xa chiếu rọi lối đi.
Đến trước xe ngựa, nàng đứng lại, khẽ gọi: “Điện hạ.”
Tấm màn nỉ dày khẽ động, một bàn tay vén màn lên. Trong xe tối mịt, nàng chỉ thấy được hình bóng mờ ảo chứ chẳng thể nhìn rõ mặt hắn. Xá nhân lùi lại phía sau chờ đợi. Đợi mãi không thấy hắn lên tiếng, nàng nhích lại gần nửa bước, giọng run run vì lạnh: “Trời rét thế này, Điện hạ không ở trong cung xử lý chính sự, đến tìm thần có việc gì?”
“Lên đây.”
Giọng hắn không rõ vui buồn, nhưng lại khiến nàng nảy sinh một nỗi sợ hãi vô hình. Nàng giậm sạch tuyết trên đôi ủng quan, đặt hộp sách lên tấm ván gỗ trước xe rồi mới thận trọng leo vào.
Bên trong xe ấm áp lạ thường, chắc hẳn có đặt lò sưởi. Vừa thoát khỏi cái lạnh cắt da, hơi ấm ập đến khiến hai tay nàng không tự chủ được mà run bần bật, mãi một lúc sau mới dịu đi đôi chút.
“Ngồi đi.” Hắn lại lên tiếng.
Nàng nãy giờ vẫn khom lưng, nghe hắn ra lệnh mới lần mò tìm chỗ ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi lại: “Điện hạ tìm thần có chuyện gì?”
Giữa bóng tối mờ ảo, hắn chằm chằm nhìn nàng. Tuy không thấy rõ sắc mặt, hắn vẫn nhận ra đôi mắt sáng rực của nàng, đôi môi đỏ đang khẽ run và đôi bàn tay giấu trong ống tay áo cứ run lên bần bật.
Hắn đưa chiếc lò sưởi tay bên mình qua. Nàng thấy vậy liền im lặng nhận lấy, ôm chặt vào lòng. Hơi ấm thấm sâu vào da thịt, cơ thể nàng dần thôi run rẩy.
Nàng đột nhiên khẽ cười, phá tan bầu không khí đặc quánh: “Điện hạ đã cất công tới đây hưng sư vấn tội, hà tất còn phải cho thần ấm áp một hồi làm chi? Cứ dạy bảo một trận cho xong là được, cũng tránh để lỡ dỡ thời gian của Điện hạ.”
Hắn đáp lại bằng chất giọng nhạt nhẽo: “Đã biết ta tới vấn tội, sao lúc nãy còn làm bộ làm tịch hỏi tới hỏi lui?”
Nàng vùi đầu im lặng, ôm chặt chiếc lò sưởi, dáng vẻ thoải mái như thể muốn ngủ thiếp đi ngay lập tức. Sau đầu bím tóc đã lung lay sắp tuột, vài lọn tóc dài mềm mại rũ xuống, mơn trớn trên cổ.
Hắn cứ ngồi đó, bất động mà nhìn nàng.
Biết nàng ở Hàn Lâm Viện rất mực nỗ lực, hằng ngày chắc chắn không rời viện sớm, nên từ giờ Dậu canh ba hắn đã ở đây chờ. Nào ngờ phải đến quá giờ Tuất mới nghe xá nhân báo nàng đã ra tới. Hộp sách trước xe ngựa kia to lớn như vậy, chứng tỏ trở về công xá nàng vẫn định tiếp tục đốt đèn soạn văn. Đừng nói nữ quan, ngay cả đám sĩ phu tầm thường ở Hàn Lâm Viện, có ai chịu bán mạng như nàng?
Nhưng nàng nỗ lực như vậy, rốt cuộc là làm cho ai xem?
Giọng nàng lí nhí thoát ra từ trong khuỷu tay: “Lò sưởi này đã bớt nóng, nghĩ đến Điện hạ chắc đã chờ ở đây rất lâu. Đợi lâu như thế mà chẳng nói câu nào, Điện hạ rốt cuộc muốn thế nào?”
Hắn nghe ra nàng đã mệt, nhưng lòng vẫn kiên định, dứt khoát đưa tay ra trước mặt nàng, mở lòng bàn tay.
Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn rõ những mảnh giấy vụn bị vò nát trong tay hắn. Thần sắc nàng thoáng ngưng trệ, rồi nàng chớp mắt: “Điện hạ xem rồi?”
Hắn không trả lời.
Nàng liền ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn hắn. Trong thùng xe mờ tối, bóng hắn ngồi thẳng tắp, ánh sáng nhạt ngoài màn xe lướt qua gò má, đôi đồng tử dị sắc của hắn dưới bóng đêm trông thật uy nghiêm đáng sợ. Vầng trán tuấn lãng, đôi môi mỏng mím chặt, cả khuôn mặt nghiêm nghị khiến ngực nàng bỗng thắt lại.
“Đừng có diễn trò trước mặt ta.” Cuối cùng hắn cũng mở miệng, bàn tay to nắm chặt lại, giọng lạnh như băng, “Khá khen cho một bản ‘Bác Khai Biên Sách’. Ngươi chẳng qua chỉ là một Tu soạn chính lục phẩm, cũng dám vọng nghị triều chính của Trung Thư sao?”
Môi nàng khẽ cong lên: “Sợ là tờ giấy này của thần đã nói ra những điều các lão thần Hàn Lâm Viện muốn nói mà không dám nói, nếu không Phương đại học sĩ đã chẳng trình lên cho Điện hạ xem.”
Ánh mắt hắn nhìn nàng sắc lẹm như chim ưng nhìn con mồi: “Việc thông thương giữa các châu huyện biên thùy với Bắc Tiễn là do Hoàng thượng khâm định. Thẩm Tri Thư ra trấn thủ Thanh Châu, chấn chỉnh quân phòng cũng là Hoàng thượng thân tự chuẩn tấu. Còn việc An phủ sứ Triều An trị sự kém cỏi thì liên quan gì đến việc mở biên cương? Ngươi mở miệng là vì nước vì dân, nói không thể tùy tiện dấy binh, không thể vì đồ hư danh mở cõi mà xâm phạm Bắc Tiễn. Ta lại muốn hỏi ngươi, triều đình nói muốn dấy binh khi nào?”
Nàng chẳng hề sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Điện hạ nói không sai, mọi chuyện đều là Hoàng thượng khâm định, nhưng văn võ cả triều ai mà không biết đó đều là ý đồ của Điện hạ?
Quan lại ở Triều An đa phần là cựu thần Đông Ban, rễ sâu khó nhổ, há phải Điện hạ muốn động là động được ngay? Vùng Bắc Cảnh như một tiểu triều đình tự trị, ai mà muốn động binh đao? Điện hạ đối với Bắc Tiễn có tính toán gì, đến thần còn nhìn ra, huống chi là các lão thần ở Hai Phủ Ba Tư.”
Hắn chống tay lên gối, cúi người về phía nàng, cười lạnh: “Nghe ngữ khí của ngươi, hóa ra là đồng ý dấy binh đánh Bắc Tiễn; nhưng nếu đã đồng ý, vậy tờ giấy này của ngươi là ý gì? Chẳng lẽ không phải tự vả vào mặt mình sao?”
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể thấy rõ từng nét biểu cảm nơi khóe môi hắn. Nàng hơi ngẩn ngơ, một lúc sau mới rũ mi, nhỏ giọng: “Tờ giấy đó của thần vốn dĩ không phải viết cho Điện hạ xem.”
![Bìa [HTVT] – Chương 29: Trời Đông Giá Rét (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)