Ráng chiều đỏ tựa mây hồng, gương mặt nàng hiện lên vẻ thuần khiết vô ngần. Sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt rồi nhanh chóng tan biến, nàng chỉ mỉm cười nhạt: “Điều này đúng là ta không ngờ tới thật.”
Địch Niệm hiểu ý trong lời nàng, tự giễu mà cười: “Những kẻ không biết rõ sự tình, nhìn thấy ta hiện giờ, ai có thể nghĩ ta là trẻ mồ côi?”
Mạnh Đình Huy im lặng. Nghe giọng điệu của hắn, lòng nàng có chút xúc động, nhưng nghĩ lại, tuy cùng cảnh ngộ không cha không mẹ, nhưng tình cảnh của hắn tốt hơn nàng gấp vạn lần. Đám nữ quan chẳng phải đã nói đó sao, Địch Niệm thâm nhận hoàng ân, là cận thần tâm phúc của Thái tử, lại có thâm giao với Võ Quốc công quá cố…
Nhưng nếu hắn là cô nhi, sao lại có quan hệ với Võ Quốc công? Nàng khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, dù rất muốn hỏi nhưng cũng tự biết không nên mở lời.
Địch Niệm liếc nhìn nàng: “Mạnh đại nhân chắc đang nghĩ, dựa vào đâu mà một cô nhi như ta lại được hưởng hoàng ân sâu nặng như vậy, trong khi đại nhân phải mười năm đèn sách khổ cực mới đổi lấy được một chút công danh mỏng manh này đúng không?”
Mạnh Đình Huy nhếch môi, vẻ mặt không tỏ rõ ý kiến.
Địch Niệm lại cười: “Ta lớn lên ở cố đô Toại Dương, năm bốn tuổi được người nhận nuôi. Người nuôi nấng ta chính là Kiều phu nhân – người đã trông coi lăng mộ cho Võ Quốc công quá cố tại Tây Uyển suốt nhiều năm. Mùa xuân năm Càn Đức thứ mười tám, Bắc Tiễn cử sứ giả tới triều kiến, Thái tử thay mặt Hoàng thượng đến Toại Dương nghênh đón, sau đó tình cờ gặp ta khi đến Tây Uyển bái mộ.”
Mạnh Đình Huy chăm chú lắng nghe. Dù không biết rõ những chuyện cũ năm xưa, cũng chẳng biết “Kiều phu nhân” là ai, nhưng nàng dần hiểu ra vấn đề, khẽ hỏi: “Vì thế huynh theo Thái tử về kinh?”
Hắn gật đầu: “Năm ấy ta mười sáu tuổi. Vì từ nhỏ chơi thân với đám thị vệ thủ uyển ở Tây Uyển nên biết chút võ nghệ cưỡi ngựa bắn cung. Thái tử hỏi ta có muốn trở thành bậc nam nhi đỉnh thiên lập địa như Võ Quốc công không. Ta nói tất nhiên là muốn. Mẹ nuôi ta nói, khi bà đặt tên cho ta là đã muốn ta cả đời không được làm nhụt chí khí trung quân báo quốc của Võ Quốc công!”
Nàng khẽ gật đầu, nghe giọng điệu kiên định như chứa đựng bầu nhiệt huyết đã nung nấu bao năm của hắn, lòng nàng không khỏi động lòng.
Địch Niệm dừng một chút rồi ngẩng đầu lên: “Sau đó ta theo Thái tử về kinh, vào cung yết kiến Hoàng thượng và Bình Vương. Hoàng thượng nói với ta, nhớ năm xưa Võ Quốc công cũng là cô nhi không cha không mẹ, được Tiên đế mang về từ Xử Châu. Ông đã bao lần xông pha trận mạc, kháng địch bình khấu, uy chấn sa trường, trở thành danh tướng vạn người kính ngưỡng. Dù cuối cùng hy sinh báo quốc, nhưng tiếng thơm còn mãi lưu truyền…”
Hắn chưa nói hết câu, nhưng nàng đã khẽ thở dài.
Võ Quốc công Địch Phong, cái tên mà thiên hạ không ai không biết. Dù đã qua bao nhiêu năm, tên tuổi ấy vẫn luôn được các bậc lão thành nhắc đến. Những tháng qua, khi xem xét các điển tịch tiền triều, nàng càng thêm nhạy cảm với cái tên này. Thiết cốt tranh tranh, trung quân như nhất, vạn dặm sa trường, một đời trung liệt… Đó phải là một nam tử thế nào mới đáng để hậu thế dùng bao nhiêu giấy mực ca tụng như vậy?
“Bình Vương cũng nói,” giọng Địch Niệm kéo nàng về thực tại, “Võ Quốc công cả đời không cưới vợ, không có con nối dõi. Ta cũng xuất thân cô nhi, lại cơ duyên xảo hợp được Thái tử mang về kinh, đây có lẽ là ý trời. Vì thế người để ta ở lại Điện Tiền Tư tập võ, mọi đãi ngộ đều ngang hàng với con em huân quý. Ba năm trước mới đưa ta sang Thần Vệ quân rèn luyện.”
Mạnh Đình Huy không ngờ hắn lại thẳng thắn chia sẻ thân thế của mình như vậy, lòng nàng có chút cảm giác khác lạ, nhưng cũng chỉ im lặng lắng nghe. Nghĩ lại những năm hắn lớn lên bên cạnh Hoàng thượng và Bình Vương, quan hệ giữa hắn và Thái tử chắc chắn vô cùng thân thiết. Điều đó cũng giải thích tại sao hắn dám vô lễ với Thẩm Tri Lễ, và Thẩm tiểu thư cũng dám mắng thẳng mặt hắn, tất cả là vì họ đã quá thân thiết từ lâu.
Con ngựa bắt đầu thiếu kiên nhẫn, dậm chân liên hồi. Hai người đi chậm rãi, vừa đi vừa nói. Khi nhìn thấy mái hiên vàng của cổng lớn phía xa, trời đã nhộm màu mực, vầng trăng khuyết đã treo đầu lầu tự lúc nào.
Địch Niệm ghì cương, hướng về phía ánh nến sáng rực, mỉm cười với nàng: “Mạnh đại nhân khác với ta. Có được vị trí ở Hàn Lâm Viện hôm nay hoàn toàn là nhờ nỗ lực của chính đại nhân. Phàm là nữ tử làm quan trong triều đều là người học rộng tài cao, thực sự khiến ta khâm phục.”
Mạnh Đình Huy hơi ngượng ngùng: “Địch giáo úy quá lời rồi, là ta may mắn thôi.”
Địch Niệm nhìn nàng: “Ta hồi kinh hôm qua, đêm qua đi uống rượu với Duy Tân vẫn nghe hắn nhắc đến Mạnh đại nhân. Hắn nói đại nhân mấy tháng qua dưới trướng Phương Học sĩ biên soạn địa phương chí rất tốt. Những văn bản đại nhân đệ lên nhận được sự tán thưởng của Thái tử điện hạ, chắc ngày thăng chức không còn xa đâu.”
Đầu óc nàng như có tia lửa lóe qua, tai lùng bùng như thể nghe nhầm, nàng vội vàng truy vấn: “Địch giáo úy vừa nói gì cơ?”
Hắn quay đầu nhìn nàng, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn lồng từ lầu Bảo Tân hắt lại. Có người thấy họ đã vội vàng chạy tới đón. Giọng nàng nhỏ lại, đôi mắt nhìn hắn đầy mong chờ: “Huynh nói… Thái tử ngài…”
Địch Niệm gật đầu, ánh mắt có chút chần chờ, như thể ngạc nhiên sao nàng lại không biết chuyện này.
Nàng cúi đầu, hai tay nắm chặt yên ngựa. Bóng đêm mênh mông che đi lúm đồng tiền đang nở rộ bên môi nàng, nhưng ánh đèn lồng vàng vọt vẫn đủ để ánh lên khuôn mặt nàng một vẻ nhu mì, rạng rỡ lạ thường.
…Hắn có xem! Hắn thực sự có xem! Những tâm huyết nàng gửi gắm trong từng trang bản thảo, hóa ra Phương Hoài đều đã trình lên cho hắn. Vậy mà đứng trước mặt nàng, hắn cứ giữ bộ mặt lạnh như tiền, làm nàng cứ ngỡ hắn chẳng hề hay biết, chẳng hề quan tâm đến những gì nàng làm ở Hàn Lâm Viện.
Tâm trạng nàng bỗng chốc bừng sáng. Khi được người đỡ xuống ngựa, nàng khẽ nói với Địch Niệm: “Đa tạ Địch giáo úy.”
Địch Niệm cứ ngỡ nàng cảm ơn vì hắn đã hộ tống nàng một đoạn đường, liền cười đáp: “Mạnh đại nhân khách khí quá.” Hắn đâu biết rằng, lời cảm ơn ấy thực chất dành cho câu nói vô tình lúc nãy của hắn mà thôi.
Hai bên cao lầu đèn hoa rực rỡ, xa xa tiếng cười nói và vó ngựa hí vang đan xen không dứt. Gió đêm thổi thấu cái lạnh vào lòng, nhưng lần này, nàng chẳng thấy cô đơn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau đại điển cưỡi ngựa bắn cung, tiết trời kinh thành cứ mỗi ngày một thêm lạnh lẽo.
Năm nay tuyết đầu mùa đến muộn, mãi đến giữa tháng mười một, hoàng thành đại nội mới khoác lên mình lớp bạc trắng xóa. Những mái cung điện cong vút thấp thoáng dưới ánh tuyết chói mắt, khiến lớp ngói lưu ly vốn rực rỡ cũng trở nên nhạt nhòa.
Trong cung Thái tử đã sớm cảm nhận được hơi lạnh từng cơn, nhưng chẳng ai dám nhóm lửa lò sưởi. Theo lệ hàng năm, Thái tử luôn đợi đến khi tất cả cung viện trong cấm trung đã lên lửa, thắp lò huân hương xong xuôi mới chịu cho người sưởi ấm Đông Cung.
Trên chiếc bàn dài bằng sắt lạnh lẽo, giấy trắng mực đỏ chất cao nửa thước. Có tiếng cung nhân gõ cửa điện, khẽ bẩm: “Điện hạ, Phương học sĩ của Hàn Lâm Viện tới trình sổ sách.”
Anh Quả không ngẩng đầu, chỉ khẽ ừ một tiếng. Tay phải hắn cầm bút chấm mực, mắt vẫn dán chặt vào cuốn tấu chương đang mở rộng trước mặt.
Cửa điện mở ra rồi khép lại, cuốn theo những bông tuyết nhỏ bay loạn vào trong. Phương Hoài tiến tới đặt tập hồ sơ lên án, rồi cung kính đứng sang một bên chờ đợi. Anh Quả gác bút, cầm một cuốn sổ lên xem. Hắn lật nhanh như thói quen thường lệ rồi đặt sang một bên, định bụng đêm nay rảnh rỗi mới nghiền ngẫm kỹ.
Mấy cuốn đầu lật qua đều không có gì bất thường, nhưng đến cuốn cuối cùng, ngón tay thon dài của hắn chợt khựng lại ở một trang nọ. Hắn im lặng hồi lâu rồi từ giữa trang sách rút ra mấy tờ giấy tuyên mỏng được gấp ngay ngắn.
Hắn điềm nhiên mở giấy ra, vừa liếc qua đã thấy những hàng chữ nhỏ thanh tú, quen thuộc. Chân mày hắn lập tức nhíu chặt. Với phẩm cấp của Mạnh Đình Huy, nàng chưa đủ tư cách đơn độc trình tấu chương, không ngờ nàng lại nghĩ ra cách này để viết cho hắn… Nhưng sao nàng biết chắc là hắn sẽ xem?
Hắn kẹp tờ giấy giữa ngón tay, ánh mắt dời sang Phương Hoài đang đứng cạnh, lạnh lùng hỏi: “Cái này ngươi đã xem chưa?”
Phương Hoài gật đầu: “Trước khi trình lên Điện hạ, thần đều phải kiểm duyệt qua một lượt, nên đã xem qua rồi.”
Giọng hắn tức khắc lạnh đi vài phần: “Vì sao lại trình cả thứ này lên?”
Phương Hoài không đáp, chỉ đứng yên nhìn xuống mép bàn.
Anh Quả chậm rãi rũ mắt, ánh mắt lướt qua những lời lẽ trên giấy, sắc mặt càng lúc càng đen lại. Hắn ngồi bất động hồi lâu, sau đó đột ngột vò nát tờ giấy, cầm bút chấm mực, hung hăng viết mấy chữ lên cuốn sổ mà Mạnh Đình Huy biên soạn. Đoạn, hắn ném bút, đứng dậy sải bước ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Mang về bảo nàng viết lại!”
Cửa điện bị đẩy mạnh, vang lên một tiếng “choang” khô khốc. Phương Hoài nhìn bóng lưng hắn bước xuống bậc thềm mới giãn đôi mày ra. Ông tiến lên thu dọn đống hồ sơ, liền thấy trang sách của Mạnh Đình Huy đã bị mực chu đỏ gạch xóa đến không còn nhận ra chữ cũ, chỉ còn bốn chữ lớn đầy tức giận đập vào mắt:
“LỚN MẬT VỌNG NGÔN.”
![Bìa [HTVT] – Chương 28: Trời Đông Giá Rét (Thượng)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)