Bên ngoài bỗng vang lên tiếng ngựa hí vang dội, kèm theo tiếng quát trầm thấp của một nam tử. Hắn giơ tay chỉ về góc giường nệm trong nội điện: “Ngồi đó.”
Giọng hắn trầm khàn, chỉ hai từ thôi mà nàng nghe ra biết bao tâm tư. Dứt lời, hắn sải bước ra ngoài, lớp giáp mỏng phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Nàng ngoan ngoãn dịch người ngồi lên giường nệm. Mùi hương đặc trưng của cung đình nhè nhẹ vây quanh, giống hệt mùi hương trên y phục hắn, khiến nàng vô thức thả lỏng toàn thân.
Nhìn qua cửa sổ, nàng thấy hắn đi về phía Địch Niệm. Con ngựa màu mận chín điên cuồng lúc nãy giờ đang bị Địch Niệm dắt tới. Hắn xoay người, Địch Niệm dắt ngựa theo hắn đi về phía sau điện, dần khuất khỏi tầm mắt nàng, cứ như thể hắn cố ý không muốn nàng nhìn thấy vậy.
Nàng ngồi yên một lát rồi nhẹ nhàng xoay người quan sát nội điện. Lúc nãy cách lớp màn lụa nhìn không rõ, giờ mới thấy ở ven tường bày biện khá nhiều thứ lạ lẫm. Trong đó nổi bật nhất là một cái bàn lớn hình vuông, bên trong phủ cát đen, hình thù kỳ quái, sâu chừng ba bốn tấc, trên đó cắm rải rác những ký hiệu màu sắc khác nhau. Tính hiếu kỳ trỗi dậy, thấy bên ngoài không có người, nàng gượng đứng dậy, tập tễnh đi tới trước bàn để nhìn cho kỹ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Bên ngoài, ánh nắng đã bớt gắt, gió thu xào xạc qua kẽ lá. Địch Niệm quấn dây cương vào ngón tay, vẻ mặt đầy bất an, mấy lần định nói lại thôi.
Anh Quả chắp tay đứng đó, sắc mặt đen tối đến dọa người. Hắn chằm chằm nhìn con ngựa hồi lâu, đưa tay vuốt ve bờm đỏ của nó, mới lạnh lùng mở miệng: “Con ngựa này quả nhiên không phải phiến mã (1)?”
Địch Niệm gật đầu: “Lúc Điện hạ chưa kịp sai người truyền tin, thần đã kiểm tra kỹ. Theo lệ, ngựa cung đình dành cho nữ quan chơi cầu đều phải là phiến mã tính tình thuần hậu, nhưng không hiểu sao con ngựa chiến hiếu thắng này lại lọt vào, và tình cờ lại được Mạnh đại nhân chọn trúng.”
Con ngựa không ngừng ngẩng cổ hí vang, dậm chân đầy hung hãn. Nhìn bộ lông, ánh mắt và khung xương kiên cố này, rõ ràng nó là một con ngựa tốt chưa trưởng thành hẳn, vốn là thượng đẳng chiến mã trong quân. Sao nó có thể “vô tình” bị đưa đến đại điển cưỡi ngựa bắn cung dành cho nữ quan được?
…Nhưng liệu đây thực sự chỉ là một sự hiểu lầm và trùng hợp?
Quy trình tuyển chọn và nuôi dưỡng ngựa trong đại nội nghiêm ngặt đến thế nào, làm sao có thể dễ dàng bị mắt trần lừa dối như vậy được.
Ngón tay hắn vô thức siết chặt bờm ngựa, lạnh lùng hỏi: “Việc này đã nói với ai khác chưa?”
Địch Niệm lắc đầu: “Thần chỉ nói con ngựa này nhất thời kinh sợ, mà Điện hạ muốn cưỡi thử nên đã dắt nó đi.”
Anh Quả suy nghĩ một lát, nhíu mày nói: “Cũng tốt, con ngựa này cứ để lại đây, cứ nói là ta muốn nó.” Hắn vươn tay nắm lấy dây cương, lại cẩn thận đánh giá con ngựa một lần nữa: “Cũng coi như là một con ngựa tốt. Chuyện này chớ có truyền ra ngoài, ngươi hãy quay lại lầu Bảo Tân, nói với các tướng tá rằng hôm nay ta đã mệt, không thể tiếp tục chung vui.”
Địch Niệm gật đầu, định rời đi nhưng lại khựng lại, ánh mắt do dự: “Điện hạ…”
Hắn ngước mắt: “Hửm?”
Địch Niệm ngập ngừng một lát mới nói: “Về việc Điện hạ muốn điều Duy Tân (Thẩm Tri Thư) đi Thanh Châu…”
Hắn không đáp, tay chậm rãi buông lỏng dây cương.
Địch Niệm nói tiếp: “Nếu Điện hạ đã thực sự quyết định, chi bằng điều cả thần đến đại doanh Thanh Châu bên đó, ít nhất cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau với Duy Tân.”
Anh Quả rũ mắt, giọng thấp và chậm rãi: “Chỉ riêng việc Duy Tân đi Thanh Châu đã khiến triều đình xôn xao rồi, nếu còn để ngươi đi cùng đến đại doanh, đám lão thần đó chẳng phải sẽ nhìn thấu ngay ta muốn làm gì sao?”
Địch Niệm nghĩ ngợi, cười khổ: “Nhưng tính tình của Duy Tân, nếu để hắn đi một mình, Điện hạ cũng không lo hắn sẽ…”
Ánh mắt hắn bỗng lạnh lùng quét qua, ngắt lời: “Ngươi lại không nghĩ xem mình là thân phận gì sao? Chỉ cần Hoàng thượng còn tại vị một ngày, người có để ngươi đi đến nơi đó không?”
(1): Phiến mã: ngựa đã bị thiến
![Bìa [HTVT] – Chương 26: Thương (Trung)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)