Bìa [HTVT] – Chương 27: Thương (Hạ)
HTVT

[HTVT] – Chương 27: Thương (Hạ)

Tác giả: Hành Yên Yên

1202 từ · 5 phút đọc

Thương (Hạ)

Địch Niệm nghe vậy, thần sắc có chút bất đắc dĩ: “Lời này của Điện hạ thật khiến vi thần hổ thẹn, chỉ là…” Hắn hơi ngập ngừng, “Những tính toán đó của Điện hạ, hiện giờ Hoàng thượng đã biết chưa?”

Hắn im lặng không đáp, ánh mắt sắc bén hơn, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Địch Niệm hiểu ý, không hỏi thêm nữa, chỉ đi theo sau hắn hướng về phía hành lang, vừa đi vừa nói: “Vừa rồi Điện hạ ra tay cứu Mạnh đại nhân, thực sự khiến các nữ quan trong sân chấn động một phen.”

Hắn vẫn giữ im lặng, rẽ vào hành lang. Địch Niệm chạm phải cái đinh mềm, không đoán được tâm tư hắn, bèn nói: “Nếu Điện hạ không còn dặn dò gì khác, thần xin phép quay lại lầu Bảo Tân.”

Anh Quả bỗng quay đầu lại: “Ngươi nói cũng không sai, để Duy Tân đi Thanh Châu một mình, ta quả thực không yên tâm. Nhưng nếu lúc này không để hắn đi rèn luyện, tương lai sao có thể phò tá ta trong triều? Huống hồ, vùng Triều An Bắc Lộ bao năm qua trị an không tốt, nguyên nhân thế nào ai cũng rõ nhưng không ai dám nói. Nếu không có mấy lão thần Đông Đảng che chở, đám cựu thần đó sao dám càn rỡ như vậy? Nếu không đặt một thân tín ở đó, sao ta có thể an tâm? Ta đã tính rồi, Duy Tân đi Thanh Châu, nếu quân vụ quá khó khăn, hắn có thể viết thư cho Tạ Minh Viễn, bảo hắn điều một tướng giỏi từ Lương Thành qua, còn hơn là ta ngàn dặm điều ngươi từ kinh thành đi, sẽ khiến người ta cho rằng ta quá bảo thủ. Hơn nữa, ngươi ở trong quân chưa có công trạng gì, đi cũng khó phục chúng.”

Địch Niệm gật đầu: “Điện hạ nói phải, là thần nghĩ quẩn. Tuy ngày thường vẻ ngoài của Duy Tân hờ hững nhưng lòng dạ như gương sáng, lần này chắc chắn không làm Điện hạ thất vọng. Huống hồ, hổ phụ sinh hổ tử.”

Vòng qua khúc quanh hành lang, đã thấy ngưỡng cửa trước mắt, nhưng hắn lại dừng bước, bảo Địch Niệm: “Ngươi hãy ngồi đợi ở ngoại điện một lát, lát nữa tiện đường đưa Mạnh Đình Huy ra ngoài.”

Địch Niệm ngẩn ra: “Thần đưa Mạnh đại nhân sao?”

Anh Quả nhíu mày: “Ta mang nàng đi đã là không ra thể thống gì rồi, nếu còn đích thân đưa nàng ra, thì còn ra làm sao nữa?”

Địch Niệm đành gật đầu. Thái giám áo vàng bên ngoài thấy họ vào liền vội vàng sắp chỗ cho Địch Niệm, bẩm báo: “Ngự y đã xem qua cho Mạnh đại nhân, nói không có gì đáng ngại. Lát nữa Ngự Dược Phòng sẽ đưa thuốc tới, Điện hạ cứ để Mạnh đại nhân tĩnh dưỡng một thời gian là ổn.”

Hắn gật đầu, ánh mắt hướng vào nội điện. Qua lớp màn lụa mỏng, bóng dáng nàng trông thật thanh mảnh, nàng tựa vào giường nệm yên tĩnh đến mức khiến người ta không nỡ làm phiền.

“Điện hạ?” Địch Niệm phía sau khẽ gọi, giọng điệu có phần giục giã.

Lúc này hắn mới bước vào trong, bước chân trầm ổn chậm rãi. Hắn vén màn lụa, dừng lại cách nàng vài bước: “Mạnh Đình Huy.”

Nàng mở mắt, thấy hắn liền mỉm cười, cố sức đứng dậy: “Điện hạ.”

Hắn nhìn xuống chân trái nàng rồi nhìn khắp người nàng, thấy thần sắc nàng đã bớt đau đớn mới thấp giọng: “Không sao là tốt rồi.”

Mái tóc đen của nàng vẫn chưa búi lại, xõa tung trên vai. Thấy có nam tử khác ngồi ở ngoại điện, nàng hơi ngẩn ra, giơ tay vén tóc, nhỏ giọng: “Điện hạ còn có chính sự sao? Thần ở đây e là…”

Hắn nhìn nàng như vậy, chân mày khẽ động nhưng không nói gì. Ánh mắt nàng lại lướt qua vai hắn, nhìn về phía chiếc bàn vuông ở góc phòng, đột ngột hỏi: “Điện hạ định khi nào sẽ xuất binh đánh Bắc Tiễn?”

Cả người hắn chấn động rõ rệt, hắn không trả lời ngay mà nhìn theo hướng mắt nàng. Khi thấy rõ chiếc bàn đó, ánh mắt hắn hơi tối sầm lại: “Chỉ là bản đồ sa bàn các lộ thông thường thôi, sao lại nói vậy?”

Nàng cúi mắt: “Thần không ngốc. Đó rõ ràng là bản đồ phòng thủ quân sự nơi giáp ranh giữa hai lộ Triều An, Vĩnh Thanh với Bắc Tiễn. Điện hạ quên câu hỏi của thần ở Đông Cung đêm hôm đó rồi sao?”

Ánh mắt hắn sắc như dao găm vào mắt nàng: “Ngươi còn dám nói bậy nữa, ta sẽ không khách sáo đâu.”

Nàng chậm rãi nhích người qua, vén màn bước ra ngoài: “Điện hạ có hùng tâm tráng chí, thần tất nhiên không dám nói nhiều.”

Hắn vẫn đứng bất động, chỉ lạnh lùng gọi: “Địch Niệm.”

Địch Niệm đã đứng sẵn ở đó, thái giám dắt ngựa tới. Địch Niệm mỉm cười với nàng: “Mạnh đại nhân, Điện hạ bảo ta đưa cô ra ngoài.”

Nàng gật đầu, khóe miệng khẽ nhếch, không quay đầu lại nhìn hắn mà đi thẳng theo sau Địch Niệm: “Vừa nãy nhìn không rõ, hóa ra là Địch giáo úy.”

Địch Niệm đỡ nàng lên ngựa, cười nói: “Ta không được như Thái tử, không tiện ngồi cùng ngựa với Mạnh đại nhân, đành để đại nhân chịu thiệt thòi ngồi một mình trên lưng ngựa vậy.”

Nàng nhìn về phía bãi cát vàng đằng xa: “Nói ra là ta làm liên lụy Địch giáo úy thì đúng hơn. Nếu không có gánh nặng là ta, giáo úy đã có thể phi ngựa về để chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của Thẩm đại nhân rồi.”

Địch Niệm liếc nhìn nàng, hiểu ý trêu chọc nhưng chỉ cười trừ, lảng sang chuyện khác: “Qua khỏi cổng này không cần cưỡi ngựa nữa, ta sẽ bảo Nội Tư Giam tìm một cỗ xe ngựa đưa đại nhân về thành… Hiện giờ đại nhân đang ở công xá của nữ quan phải không?”

Mạnh Đình Huy gật đầu. Lúc này, mái tóc vốn được búi lỏng lẻo của nàng lại bị gió thổi tung, xõa xuống bờ vai, dưới ánh ráng chiều chạng vạng càng thêm óng ả sống động.

“Từ nhỏ ta đã không cha không mẹ, nên sau khi vào Hàn Lâm Viện cũng chưa từng nghĩ đến việc phải vội vàng mua sắm nhà cửa. Dẫu sao cũng chỉ có mình ta, ở đâu cũng không quan trọng. Chỉ là không thể so được với người như Địch giáo úy, khi từ đại doanh hồi kinh vẫn có thể đoàn tụ với người nhà vài ngày.”

Địch Niệm nghiêng đầu, nhướng mày nhìn nàng đang ngồi cao cao trên lưng ngựa, trong mắt đầy ý cười: “Mạnh đại nhân nói sai rồi, thật ra ta cũng là một cô nhi.”