Nàng giật mình lùi lại phía sau. Một tiếng “xoẹt” vang lên, lớp gấm thêu tơ vàng cao quý bị hắn dứt khoát xé mở, để lộ vùng mắt cá chân đã sưng đỏ thảm hại. Hắn chằm chằm nhìn một lúc, rồi dùng lòng bàn tay ấn mạnh một cái.
Nàng đau đến phát khóc, kêu thành tiếng. Hắn đứng dậy, thấp giọng nói: “Không gãy.”
Nàng không nói nên lời, chỉ thấy tính khí hắn thay đổi thất thường không sao hiểu nổi. Cơn đau thấu xương khiến nàng chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi, chỉ có thể khập khiễng đi theo sau hắn vào phía trong.
Bên trong là những dãy hành lang điêu khắc tinh xảo, rực rỡ ánh kim. Qua mấy khúc quanh là một không gian hoàn toàn khác, gió nhẹ râm mát, liễu rủ bên hồ. Cửa điện chính đang mở rộng.
Một thái giám áo vàng thấy hai người liền vội tiến lên đón: “Điện hạ.” Hắn khom người nhường lối, hỏi thêm: “Chẳng hay đại điển cưỡi ngựa bắn cung phía trước đã kết thúc chưa ạ?”
Hắn không đáp, hỏi ngược lại: “Mấy vị tướng tá ta bảo dẫn kiến cho Thẩm đại nhân đã đưa đi hết chưa?”
Thái giám gật đầu: “Đều làm theo lời Điện hạ dặn.” Người nọ lén nhìn nàng, hơi do dự: “Điện hạ, vị này…”
“Không sao.” Hắn nhạt giọng, không nói thêm, dẫn nàng thẳng vào trong điện.
Nàng quan sát xung quanh, chưa từng nghĩ trong Bắc Uyển vốn dành cho săn bắn này lại có cung điện lộng lẫy thế này, khí thế không kém gì các sảnh đường trong đại nội. Trong phòng không quá rộng nhưng yên tĩnh, góc tường có một cặp ghế dài, giữa là án cao đầy sách vở bút mực, bên cạnh có giá gỗ chất đầy thư tịch. Phía sau bức màn lụa mỏng lờ mờ thấy một chiếc sạp, hẳn là nơi nghỉ ngơi của hắn.
Chỉ là đồ dùng trong phòng rất ít, e là hắn cũng chẳng mấy khi tới. Nhưng nếu thế, tại sao lúc nãy lại thấy Thẩm Tri Thư từ đây đi ra?
Nàng khẽ rũ mi, nghĩ đến cuộc đối thoại giữa hắn và thái giám lúc nãy, lòng càng thêm nghi hoặc. Thẩm Tri Thư là quan văn ở quán các, cớ sao lại bí mật gặp gỡ các tướng tá trong quân?
Nhớ tới tin đồn gần đây, nói Hoàng thượng muốn cử Thẩm Tri Thư ra trấn thủ Thanh Châu. Việc này tuy do Thẩm thái phó tấu trình, nhưng thực chất lại là ý của Thái tử. Ai cũng biết họ là bạn nối khố, tình như thủ túc, nên chẳng ai hiểu nổi tại sao Thái tử lại đẩy hắn đến vùng biên thùy hẻo lánh như vậy. Thẩm Tri Thư vốn chưa trải qua rèn luyện trận mạc, sao có thể gánh vác trọng trách của một đại châu?
Nàng đang mãi suy nghĩ thì ngẩng đầu lên thấy hắn đang nhìn chằm chằm mình. Trời mới biết trong lòng hắn đang tính toán điều gì… Năm mười bốn tuổi, hắn đã sấm truyền xử lý vụ án tăng ni ở Triều An Bắc Lộ, thủ đoạn tàn nhẫn quyết liệt khiến ai nấy đều run sợ. Kẻ có hùng tâm tráng chí như hắn, tâm tư thật sự không ai dò thấu được.
Hắn nhìn nàng hồi lâu rồi bỗng nhiên ra lệnh cho thái giám: “Đi truyền ngự y tới.”
Thái giám hơi ngẩn người nhưng không dám cãi lệnh, vội lui ra. Nàng hoảng hốt định ngăn lại: “Trăm triệu lần không nên, như vậy còn ra thể thống gì nữa?”
Vì quá vội, nàng quên mất vết thương ở chân, vừa bước một bước đã loạng choạng sắp ngã. Hắn một tay kéo nàng lại, giọng kìm nén cơn giận: “Chân tuy không gãy nhưng xương cốt trên người thì khó nói! Ngươi không cho ngự y xem, ngộ nhỡ có chuyện gì, việc ngã ngựa hôm nay truyền ra ngoài sẽ thành cái gì?”
Nàng lập tức im lặng, hiểu ý hắn. Nếu vết thương nhẹ, người ta chỉ coi là tai nạn; nhưng nếu nàng bị thương nặng, với thói quen “thổi phồng” của đám quan lại trong triều, họ sẽ điều tra tận gốc con ngựa kia. Hắn bảo Thẩm Tri Thư đi tìm Địch Niệm kiểm tra ngựa, chứng tỏ hắn cũng nghi ngờ có kẻ giở trò, nên muốn xử lý êm xuôi trước khi các cơ quan chức năng khác nhúng tay vào. Để giữ kín kẽ, nàng buộc phải đóng vai một nữ quan vô ý bị ngã ngựa nhẹ mà thôi.
Nàng thầm nghĩ, có lẽ hắn đưa nàng tới tận đây là vì không muốn nàng bị người khác chất vấn ngay tại chỗ. Với tâm trạng kinh hoàng thất thố khi đó, chẳng biết nàng sẽ lỡ lời nói ra điều gì không nên.
Nàng gượng cười một tiếng, nhỏ giọng nói: “Thái tử điện hạ lo xa rồi, thần chẳng qua là một Biên tu nhỏ bé ở Hàn Lâm Viện, ai lại muốn hại thần cơ chứ? Hơn nữa, dù có kẻ muốn hại, làm sao biết được thần nhất định sẽ lên ngựa?”
Hắn liếc nàng một cái, buông tay: “Hy vọng là vậy.”
Nàng nhìn gương mặt lạnh như băng của hắn, chớp mắt cười nói: “Mới rồi thần cứ ngỡ Điện hạ là lo lắng cho thần, hóa ra là thần tự đa tình.”
Hắn chậm rãi rũ mắt, sắc mặt không đổi: “Biết vậy thì tốt.”
Nàng mím môi, nhớ lại cảm giác khi được hắn ôm lúc nãy, bỗng nhiên chẳng muốn để tâm đến bộ mặt cau có của hắn nữa, bèn nói: “Bộ kỵ trang này thần mượn của Thẩm đại nhân, tiếc là lại bị Điện hạ xé hỏng mất rồi.”
Hắn hơi bực bội: “Mạnh Đình Huy, triều đình không phát bổng lộc cho ngươi sao?”
Nàng lắc đầu, lại nói tiếp: “Điện hạ cũng biết bốn tháng qua thần cẩn trọng thế nào mới có được sự nể trọng của đồng liêu, không ngờ hôm nay Điện hạ diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân, lại dội không ít nước bẩn lên người thần… Bộ kỵ trang này cũng như danh dự của thần, Điện hạ định bồi thường thế nào đây?”
Khóe miệng hắn khựng lại, không biết đáp sao cho phải.
Suốt bao nhiêu đêm khuya thanh vắng, hắn nhìn những cuốn địa phương chí chất chứa tâm huyết của nàng, nhìn từng nét chữ tinh tế như hiện lên gương mặt nàng trước mắt… Giờ đây nàng ở ngay gang tấc, lại thốt ra những lời không đau không ngứa thế này, khiến hắn hoài nghi thâm ý trong ánh mắt nàng ngày trước liệu có còn là thật hay không.
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, những tia nắng xuyên qua song cửa vỡ vụn trên mặt nàng, bụi nhỏ nhảy múa trong vòng sáng, không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ. Nàng cúi đầu, lòng chẳng hề bình thản. Bốn tháng dốc hết tâm lực, nàng chỉ mong có thể đứng gần hắn thêm một chút. Hắn có hay biết chăng?
![Bìa [HTVT] – Chương 25: Thương (Thượng)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)