Không đến nỗi quá ngốc?
Nàng hít sâu một hơi, mạn sườn phải truyền đến cơn đau xuyên tim, trong lòng ẩn ẩn ngọn lửa bực bội. Con ngựa nhỏ màu mận chín kia đột nhiên phát điên mang nàng lao vào trận tiễn, ném nàng xuống ngựa, nàng không mất mạng tại chỗ đã là trời cao che chở. Dù hắn có ra tay cứu nàng khỏi vó ngựa, nhưng hắn dựa vào cái gì mà giận dữ, dựa vào cái gì mà sỉ nhục nàng như thế?
Vùng bụng và eo đau buốt khiến nàng không thể ngồi thẳng, chỉ có thể nằm gục trước yên ngựa của hắn, để hắn ôm lấy phi thẳng về phía hướng bắc của lầu Bảo Tân.
Tiếng vó ngựa của đám đông xa dần rồi mất hút trong cát bụi. Phía bên kia hẳn là đang loạn cào cào, con ngựa gây chuyện chắc đã bị thu phục. Các tướng tá và nữ quan đều vừa kinh vừa sợ khi nghĩ đến việc Mạnh Đình Huy suýt chút nữa đã bỏ mạng.
Gió thu chợt nổi, có lẽ do hắn phi ngựa quá nhanh khiến nàng cảm thấy lạnh thấu xương. Bím tóc mềm mại trên đầu đã tuột mất từ lúc nào, mái tóc dài đổ xuống, đung đưa theo nhịp ngựa chạy.
Trong cơn xóc nảy, nàng cảm thấy xương cốt toàn thân như rã rời. Nhưng hắn chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, bàn tay siết chặt bên hông nàng như kìm sắt, tưởng như muốn bóp nát từng tấc xương của nàng.
Nàng cố sức ngước mắt nhìn về phía trước, thấy ngựa đã xuyên qua cổng dưới lầu Bảo Tân, nhưng hắn dường như không có ý định dừng lại, vẫn quất roi thúc ngựa lao vào rừng rậm phía bắc. Cây cối ngày càng dày đặc, con đường mòn trải sỏi dài dằng dặc không thấy điểm dừng.
Cuối cùng nàng không nhịn được nữa, mở miệng hỏi: “Điện hạ định đưa thần đi đâu?”
Bàn tay hắn dời lên, ấn nhẹ vào chỗ xương sườn dưới ngực nàng. Nghe tiếng nàng đau đớn hít hà, hắn mới lạnh giọng: “Từ khi ta sinh ra đến nay, chưa từng thấy nữ nhân nào cưỡi ngựa mà có thể ngã thảm hại đến thế này.”
Nàng nhắm mắt, trong lòng giận đến cực điểm. Sự mỉa mai nồng nặc trong lời nói của hắn thì kẻ ngốc cũng nghe ra. Nàng không hiểu vì sao hắn lại nổi cáu, và càng bực hơn khi mình lại dễ dàng bị hai câu nói của hắn làm cho bốc hỏa.
Một lát sau, cảm nhận được tốc độ ngựa đã giảm, nàng mới nhàn nhạt đáp lễ: “Điện hạ là người phương nào, những nữ tử bên cạnh Điện hạ há lại là hạng người như thần có thể so sánh? Thần không dám tự ví mình với Hoàng thượng văn võ song toàn, càng không bằng Thẩm đại nhân tài mạo xuất chúng, thuật cưỡi ngựa tinh vi. Điện hạ chưa từng thấy nữ nhân nào ngu ngốc như thần cũng là chuyện thường tình.”
Hắn đột nhiên ghì cương ngựa, ôm chặt nàng vào lòng, gằn giọng: “Ngươi là không biết điều hay là to gan lớn mật? Hoàng thượng mà cũng là người để ngươi nghị luận sao!”
Nàng cứng người, giọng trầm xuống: “Thần không có nghị luận Hoàng thượng.”
Hắn nhìn nàng đau đến môi run rẩy mà vẫn còn cố chấp bướng bỉnh, không khỏi nhíu mày. Hắn buông tay để nàng tựa lại, thúc ngựa đi thêm nửa vòng đến trước một dãy hành lang thấp mới dừng lại. Vừa xoay người xuống ngựa, hắn vừa nói: “Từ đầu đến cuối chỉ mãi nhìn chằm chằm vào nam nhân thì tất nhiên là không cưỡi nổi ngựa rồi. Lần này không bị ngã chết là mạng ngươi lớn.”
Nàng ngẩn ra, nhất thời không phản ứng kịp.
Nhìn chằm chằm nam nhân? Nàng nhìn chằm chằm nam nhân từ bao giờ? Mà cho dù nàng có nhìn thì liên quan gì đến việc nàng bị ngã ngựa?
Hắn đứng sừng sững dưới ngựa như một thanh kiếm cắm xuống đất, ngước mắt đối diện với ánh nhìn đầy nghi hoặc của nàng. Chiến mã cao lớn đang cúi đầu phun ra những hơi thở phì phò, còn nàng thì yếu ớt nằm trên lưng ngựa. Màu đỏ thẫm của quan phục hòa lẫn với lớp lông đen bóng của con hắc mã khiến hắn nhìn một hồi, hơi thở bỗng trở nên nặng nề.
Nhưng cứ nghĩ đến cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, hắn lại cau mày. Nàng điên rồ lao vào giữa bãi bia liễu lúc các tướng tá đang bắn tên, tên bay không mắt, nếu không phải trời thương thì nàng đã bị bắn thành cái sàng rồi. Hắn thấy nàng hoảng hốt thất thần, trong lòng kinh hãi không thôi, lại còn ra tay cứu nàng trước bàn dân thiên hạ, vậy mà nàng chẳng những không biết ơn, còn tỏ vẻ giận dỗi uất ức, bảo hắn làm sao nén nổi giận đây?
Nàng thấy hắn cứ đứng yên không nhúc nhích như đang suy tính điều gì, đành nhíu mày tự mình xoay sở xuống ngựa. Nhưng vừa mới động đậy, cơn đau đã khiến nàng hít hà liên tục.
Khóe mắt hắn khẽ giật, không nói thêm câu nào, chỉ nhanh chóng vươn tay đỡ lấy nàng. Lực đạo lần này rất nhẹ, hắn nâng eo dìu nàng xuống, rồi bất ngờ bế ngang nàng lên, ôm gọn trong lòng đi vào phía trong hành lang.
Nàng càng thêm ngạc nhiên trước sự thay đổi tính khí thất thường này. Nhưng mũi nàng tràn ngập mùi mồ hôi nam tính trên người hắn, ngước mắt lên thấy góc nghiêng anh tuấn của hắn, trái tim nàng tức thì không nể mặt mà mềm nhũn đi một mảng.
Hắn sải bước lớn vòng qua hành lang, đi thẳng vào nội sảnh bên trong. Nàng khẽ khịt mũi, đánh bạo tựa sát vào lồng ngực hắn, dùng dư quang trộm liếc nhìn. Thấy hắn không có phản ứng gì, nàng liền thản nhiên dán mặt vào lớp lãnh giáp cứng ngắc trước ngực hắn.
Đôi cánh tay rắn chắc ôm chặt nàng vào lòng; nam tử đỉnh thiên lập địa này đã cứu nàng hết lần này đến lần khác.
Trong đầu nàng không tự chủ được mà nhớ tới đêm hôm đó của mười năm trước, đôi cánh tay và lồng ngực ấm áp của thiếu niên ấy đã sưởi ấm lòng nàng suốt mười năm dài. Hốc mắt nàng bỗng chốc ẩm ướt.
Chưa kịp để nàng suy nghĩ thêm, phía trước đã truyền đến tiếng người:
“Điện hạ, đây là…”
Bước chân hắn hơi khựng lại, rồi lại tiếp tục sải bước đi tới, vòng qua người vừa lên tiếng, thấp giọng phân phó: “Đi gọi Địch Niệm, bảo hắn dắt con ngựa vừa mất khống chế ở lầu Bảo Tân tới đây cho ta xem.”
Mạnh Đình Huy vội quay đầu nhìn lại, thấy Thẩm Tri Thư với đôi mắt sáng quắc đang nhìn mình, trên mặt đầy vẻ trêu chọc ái muội. Hắn ậm ừ đáp lễ rồi vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại với vẻ lưu luyến không rời.
Hắn đột nhiên cúi xuống nhìn nàng. Nàng không kịp phòng bị, cảm giác như bị hắn nhìn thấu tâm tư, mặt bỗng chốc đỏ bừng. Phía sau lại vang lên giọng nói từ xa của Thẩm Tri Thư: “Điện hạ, thần hiểu rồi… Điện hạ đây là đang đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân sao?”
Nàng thấy rõ khóe mắt hắn khẽ giật một cái. Lúc quay đầu lại, Thẩm Tri Thư đã chạy biến không thấy bóng dáng.
Cánh tay hắn tức khắc trở nên cứng đờ, rồi đột nhiên đứng khựng lại, thả nàng xuống đất, môi khẽ mấp máy: “Tự đi được thì tự đi đi.”
Vừa chạm đất, mắt cá chân trái đau nhức đến mức đứng không vững, nhưng nàng hiểu ý hắn, cắn môi không lên tiếng. Một lúc sau nàng mới mở lời: “Thần tuy không giỏi cưỡi ngựa, nhưng cũng không ngốc đến mức ngay cả việc ghìm cương cơ bản cũng làm không xong, e là con ngựa cung đình kia có vấn đề.”
Hắn nhướng mày, giọng lạnh lùng: “Ngươi quả nhiên không ngốc.” Nhìn bàn chân trái không dám chạm đất của nàng, sắc mặt hắn lại thay đổi: “Chân cũng bị thương?”
Nàng phớt lờ giọng điệu hằn học của hắn, bình tĩnh gật đầu, ra vẻ không thể bước thêm bước nào nữa. Không ngờ, hắn bỗng nhiên ngồi xổm xuống, dùng tay nắm lấy mắt cá chân nàng.
![Bìa [HTVT] – Chương 24: Mỹ (Hạ)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)