Bìa [HTVT] – Chương 23: Mỹ (Trung)
HTVT

[HTVT] – Chương 23: Mỹ (Trung)

Tác giả: Hành Yên Yên

2044 từ · 9 phút đọc

Mỹ (Trung)

Từ xa có người phất cờ vàng, đám kỵ binh giữa sân thấy vậy lập tức lui sang một bên chờ đợi. Địch Niệm cũng thu cung nhưng không xuống ngựa, hắn ghì cương cho ngựa đi vòng tròn tại chỗ, quay đầu nhìn về phía các nữ quan rồi mỉm cười với Thẩm Tri Lễ từ xa. Dưới ánh mặt trời, những giọt mồ hôi trên mặt hắn lấp lánh, làn da ngăm đen nơi cổ cũng bóng lên khỏe khoắn.

Thẩm Tri Lễ thấy vậy thì vừa thẹn vừa bực, kéo Mạnh Đình Huy lùi lại phía sau, miệng mắng: “Tên to gan lớn mật này!”

Mạnh Đình Huy không phải kẻ ngốc, nhìn thái độ của Địch Niệm với Thẩm Tri Lễ mấy lần liên tiếp, nàng đoán được hắn có ý với nàng ấy. Chỉ là nàng không rõ với gia thế địa vị như Thẩm gia, nam tử này rốt cuộc có thân phận thế nào mà dám ngang nhiên không màng lễ tiết, liên tục bày tỏ tình cảm trước mặt bàn dân thiên hạ như vậy. Nhưng dù trong lòng đầy nghi hoặc, nàng cũng hiểu rõ phận sự của mình nên nhịn lại không hỏi.

Thẩm Tri Lễ lùi lại vài bước rồi dừng hẳn, nhìn lá cờ vàng đang được nâng lên, khẽ nói: “Thái tử điện hạ sắp tới rồi.”

Mạnh Đình Huy lập tức ngẩng đầu, nhưng thấy cửa lớn dưới lầu Bảo Tân vẫn đóng chặt, hồi lâu sau nàng khẽ mỉm cười, tự cười mình sao lại thiếu kiên nhẫn như thế.

Xung quanh có mấy nữ tử mặc y phục lộng lẫy chen lấn tới, quây lấy Thẩm Tri Lễ, hì hì hỏi: “Ai cũng bảo Thẩm đại nhân trong phủ thâm tình với Thiên gia, chắc hẳn biết rõ lai lịch của Địch giáo úy, hay là kể cho tỷ muội chúng ta nghe chút đi?”

Mạnh Đình Huy hơi kinh ngạc, không ngờ các nữ quan này lại hỏi han thẳng thắn như vậy. Tâm tư của những tiểu thư đến tuổi gả chồng thì ai cũng hiểu, chẳng qua hôn sự của nữ quan trong triều vốn khác với người thường, nếu không phải hạng tài tuấn ở Nhị phủ, Tam tư hay Lục bộ thì khó lọt vào mắt xanh. Nhưng hạng nam tử như Thẩm Tri Thư thì quá khó để tiếp cận, chi bằng tìm hiểu những tướng tá trẻ tuổi tiền đồ rộng mở này còn dễ dàng hơn. Nhìn thấy một Địch Niệm như thế, các nữ quan trong lòng tự nhiên đều rục rịch ý định.

Nàng nghĩ thầm, không khỏi thấy buồn cười, bèn liếc mắt nhìn Thẩm Tri Lễ. Thẩm tiểu thư lúc này đã gạt bỏ vẻ thẹn thùng trước đó, trên mặt đầy ý cười ranh mãnh: “Nếu đã muốn biết như vậy, sao không trực tiếp đi hỏi Thái tử? Dẫu sao người này cũng là do chính tay Thái tử mang từ cố đô Toại Dương về.”

“Chúng ta làm sao bì được với Thẩm đại nhân, ai dám đi hỏi Thái tử cơ chứ?” Có người cười nịnh bợ, “Nghe nói Địch giáo úy này có thâm giao với Võ Quốc công quá cố, nếu không Hoàng thượng đã chẳng nhìn hắn bằng con mắt khác. Đặt ở nội điện trực ban chưa đầy hai năm đã cho sang Thần Vệ quân, phẩm giai thăng nhanh hơn hẳn người thường, không công không cán mà đã là Chính ngũ phẩm Định Huy giáo úy, tính ra huynh trưởng của Thẩm đại nhân cũng không thăng tiến nhanh bằng hắn nhỉ?”

Thẩm Tri Lễ nghe xong không đáp, chỉ nhìn chằm chằm người vừa nói, hồi lâu sau mới rũ mi cười lạnh: “Đã biết là có thâm giao với Võ Quốc công quá cố thì còn hỏi làm gì? Chỉ riêng ba chữ Võ Quốc công thôi, Hoàng thượng có phong cho hắn tước vị thì ai dám phản đối? Có cái chức Chính ngũ phẩm mà các ngươi đã thèm thuồng đến mức này…”

Nữ nhân vừa nói thấy sắc mặt Thẩm Tri Lễ không vui, vội cười xòa lấy lòng: “Kìa, Thẩm đại nhân định bắt tội chúng ta sao? Trong triều ai dám bất kính với Võ Quốc công? Chẳng qua là chưa từng nghe nói Võ Quốc công sinh thời có con nối dõi, nên mới muốn hỏi Thẩm đại nhân cho rõ ngọn ngành thôi…”

Đúng lúc đó, một tiếng trống trận vang rền như sấm cắt ngang lời nàng ta. Đám nữ quan khẽ giật mình, đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Cửa lớn dưới lầu Bảo Tân đã mở. Một bóng ngựa như mũi tên bắn ra, dũng mãnh lao đi. Ánh mặt trời vàng rực như tấm lưới khổng lồ chụp xuống, người trên ngựa khoác hắc giáp lấp lánh, cưỡi trên lưng một con hắc mã toàn thân đen tuyền. Kỹ năng ngự mã tinh thục, rong ruổi như thần tiên giáng thế, giữa trời cao đất rộng trông như một vệt mực lãnh đạm quét qua, khiến tất cả kỵ binh xung quanh thảy đều lu mờ.

Ngựa phi như gió, người thẳng như tên, bốn vó sắt đạp lên cát bụi tạo thành một luồng gió vàng. Người nọ giương cung cài tên chỉ trong nháy mắt, tiếng dây cung vang lên liên tiếp như xé gió, âm thanh sắc lạnh khiến tai người nghe cũng phải đau nhức. Cát bụi vừa lắng xuống, hắn đã ghì cương thu cung, đứng hiên ngang giữa đám tướng tá.

Cách đó không xa, hai mươi tấm bia liễu vẫn còn rung bần bật. Những đầu bia ban nãy bị Địch Niệm bắn trúng giờ đã đứt lìa hoàn toàn. Hai mươi mũi tên lông trắng nằm sâu dưới bãi cát sau bia, thẳng tắp và đều đặn như thể có người vừa tỉ mỉ sắp đặt.

Toàn trường im phăng phắc.

Mạnh Đình Huy đứng đó nhìn, đầu ngón tay nàng lúc lạnh lúc nóng, trái tim thắt lại từng đợt. Một phong thái hào hoa như rồng bay phượng múa, vừa sắt đá mạnh mẽ lại vừa cao ngạo ung dung, cái khí thế độc nhất vô nhị trên người nam nhân này, còn ai có thể sánh được dù chỉ một phân?

Hắn xoay ngựa nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng vài giây rồi chậm rãi thu cung buông cương. Đôi tay thon dài mơn trớn cánh cung xanh đen, hắn cất giọng sang sảng với đám thị vệ: “Tiếp tục bắn!”

Một câu nói thức tỉnh cả đám đông. Tiếng hò reo vang dội thấu trời xanh, kéo dài mãi không dứt.

Lúc này, nàng mới khẽ cúi đầu. Một nam tử như thế, ai có thể độc chiếm cho riêng mình? Hắn là Thái tử của hàng triệu dân chúng, chứ chẳng phải của riêng một mình nàng…

Thẩm Tri Lễ nhìn mà phấn khích, cười rạng rỡ: “Cung thuật của Thái tử là do đích thân Bình Vương chỉ dạy từ nhỏ, mấy trò hoa lá của đám kia làm sao so được?”

Mạnh Đình Huy khẽ thở phào để bình phục cảm xúc mãnh liệt trong lòng, gật đầu: “Đúng vậy, Thái tử… tất nhiên là không ai bằng.”

Trong khi các tướng tá bắt đầu cuộc thi bắn tiếp theo, các thái giám dắt tới những con ngựa cung đình thấp bé hơn dành cho các nữ quan lên sân chơi đánh cầu màu, bắt lấy điềm may. Các nữ quan lập tức hăng hái hẳn lên, vì biết Hoàng thượng thích nữ tử tập bắn cưỡi ngựa nên ai nấy đều muốn khoe sắc, đồng thời thu hút sự chú ý của các tướng tá trẻ tuổi đằng kia.

Thẩm Tri Lễ dắt ngựa đầu tiên, thao tác thuần thục lên ngựa, phi vài vòng rồi quay lại hỏi Mạnh Đình Huy: “Biết cưỡi ngựa không?”

Mạnh Đình Huy hơi lúng túng, gật đầu: “Hồi ở nữ học có học qua, nhưng ngày thường không có cơ hội cưỡi, sợ không được như các nàng…”

Thẩm Tri Lễ cười cắt ngang: “Biết cưỡi là được, đánh cầu vải không khó đâu, cứ nhìn ta mà làm. Hôm nay cô đã tới đây, nếu không chịu lên ngựa thì sau lưng người ta lại bàn tán đấy.”

Thấy nàng còn chần chừ, mấy nữ quan khác cũng dắt ngựa tới cười nói: “Thẩm đại nhân nói đúng đấy, Mạnh đại nhân mà không lên ngựa là khinh thường chúng ta sao?”

Một thái giám mặc áo vàng dắt tới cho nàng một con ngựa màu mận chín, mỉm cười: “Mạnh đại nhân yên tâm, chỉ là vui chơi với các nữ quan thôi, không xảy ra chuyện gì đâu.”

Nàng đành nhận lấy dây cương, mỉm cười cảm ơn. Gần bốn tháng qua nàng chỉ quanh quẩn ở Hàn Lâm Viện làm việc nghiêm túc, không còn điều tiếng gì về nàng và Thái tử, lại thêm Thẩm Tri Lễ kết giao nên các nữ quan cũng dần có thiện cảm với nàng, danh dự bị hủy hoại trước kia đã khôi phục được phần nào. Trong tình cảnh này, nếu nàng cứ từ chối thì người ta lại cho là nàng kiêu ngạo, khó gần. Đây là cơ hội tốt để hòa nhập, nàng không nên bỏ lỡ.

Nàng lấy hết dũng khí, đạp bàn đạp lên ngựa. Con ngựa khá ngoan, chỉ khẽ rung bờm hồng rồi phục tùng theo sự điều khiển của nàng. Mọi người hào hứng giục ngựa tiến lên, thái giám trao cho họ những cây gậy đánh cầu vẽ hoa văn rực rỡ. Thấy quả cầu vải được treo cao trên cột, Mạnh Đình Huy thấy ngựa đi khá vững nên yên tâm hơn, quay sang cười với Thẩm Tri Lễ: “Không sao rồi.”

Thẩm Tri Lễ cũng đi theo để trấn an: “Sau này nếu cô rảnh, ta sẽ đưa cô đi cưỡi ngựa…” Lời còn chưa dứt, con ngựa dưới tòa của Mạnh Đình Huy đột nhiên ngẩng cổ, nhìn thấy cảnh tượng nam tử cưỡi ngựa bắn cung đằng xa, lập tức hí vang hưng phấn, không chút suy nghĩ mà tung vó lao thẳng về phía lầu Bảo Tân.

Mạnh Đình Huy chưa kịp phản ứng, tay phải gắt gao túm chặt cương ngựa, không hiểu vì sao con ngựa này đột nhiên phát cuồng. Lồng ngực nàng chấn động như đánh trống, chỉ biết liều mạng cúi rạp người xuống ôm lấy bờm ngựa.

Giọng nói nôn nóng của Thẩm Tri Lễ truyền tới từ phía sau: “Cô coi chừng tên kìa!!!”

Nàng nghe tiếng ngẩng đầu, thấy con ngựa đã đâm sầm vào khu vực bia bắn, trước mặt là những mũi tên nhọn hoắt xé gió lao thẳng tới. Trong cơn hoảng loạn, nàng run bắn cả người, chỉ kịp nghiêng mình né tránh. Ai ngờ con ngựa thấy ánh sáng lóe lên từ đầu mũi tên thì càng thêm cuồng loạn, chạy loạn xạ không phương hướng.

Nàng không giữ nổi cương ngựa, khi người đang chúi về bên phải thì cả cơ thể đổ nhào xuống. Nàng chỉ cảm thấy mắt cá chân trái bị bàn đạp kẹt lại rồi bẻ quặt một cái, đau đến thấu xương. Giây tiếp theo, nàng đã văng khỏi lưng ngựa, lao thẳng xuống đất.

Bên hông bỗng nhiên truyền đến một cơn đau gấp gáp, có người vớt nàng lên. Trong cơn hoa mắt chóng mặt, nàng cảm thấy trời đất đảo lộn, cả người bị ấn mạnh lên yên ngựa cứng ngắc, ngực nóng rát.

Nàng thở dốc, mở mắt ra, hồn vía chưa định. Cảnh vật xung quanh vẫn đang lùi lại phía sau, nàng rõ ràng đang ở trên lưng một con chiến mã khác, được một người ôm chặt lấy từ phía sau. Con hắc mã oai hùng phi nước đại hướng ra ngoài, vừa nhanh vừa vững.

Giọng nói đầy giận dữ của hắn vang lên bên tai: “Thấy tên còn biết đường tránh, ngươi cũng không đến nỗi quá ngốc nhỉ.”